Người phụ nữ ngốc nghếch này!
Đáy lòng Diệp Ân Tuấn thầm mắng, nhưng vành mắt lại đỏ lên.
Anh ôm Thẩm Hạ Lan vào lòng, dịu dàng nói: “Được rồi Hạ Lan, kết thúc rồi.”
Không biết Thẩm Hạ Lan đã nghe thấy hay như thế nào, mà cuối cùng cả người cô cũng mềm nhũn, rồi tựa vào ngực Diệp Ân Tuấn.
Diệp Ân Tuấn ôm chặt cô, rồi ngửi mùi hương trên tóc cô, nhưng đáy mắt lại hiện lên tia tàn nhẫn.
Dám làm Hạ Lan của anh bị thương, anh nhất định phải chôn vùi căn phòng này của Phương Viên, kể cả Phương Viên anh cũng không bỏ qua.
Diệp Ân Tuấn nghe thấy người bên ngoài lục soát một lượt nhưng không tìm thấy gì nên rời đi, anh nhẹ nhàng đặt Thẩm Hạ Lan qua một bên, rồi một mình ra khỏi mật thất, bỗng kéo rèm cửa sổ, ngăn cản tia hồng ngoài ở bên ngoài.
Anh mặc kệ tia hồng ngoại này chừng nào quét qua, miễn sao có rèm cửa sổ thì chẳng ai biết ang đang làm gì ở bên trong.
Diệp Ân Tuấn lục soát kỹ lưỡng, rồi tiếp tục xâm nhập vào máy tính của Phương Viên, sau khi sao chép mấy tài liệu và tệp tin quan trọng, thì quay lại mật thất lần nữa.
Thẩm Hạ Lan đã tỉnh lại, thấy Diệp Ân Tuấn đi vào từ bên ngoài, thì hơi yếu ớt hỏi: “Anh đi đâu thế?”
“Anh đi lấy chút tin tức hữu ích, chúng ta vào trong xem thử rốt cuộc mật thất này có tác dụng gì đi. Em vẫn ổn chứ? Có cần nghỉ ngơi một lát không?”
Cho dù bọn họ đã bị bại lộ, thì giờ mật thất này đã trở thành nơi ẩn náu của bọn họ, sẽ không dễ dàng bị người khác phát hiện.
Bạn đang đọc truyện trên DocTruyenChuFull.Com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Mặc dù Thẩm Hạ Lan còn hơi yếu ớt, nhưng cũng biết nếu nán lại đây quá lâu, sẽ càng bất lợi cho bọn họ.
“Em không sao, chỉ là vết thương có hơi đau, nhưng vẫn chịu đựng được.”
Bạn đang đọc truyện trên DocTruyenChuFull.Com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn đang đọc truyện trên doctruyenfun.com, Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!