12 Chòm Sao: Độc Chiếm

Chương 1-2



Ở một nơi nào đó, trong một căn phòng tinh tế xa hoa tràn ngập mùi hương bạc hà thoang thoảng đang khép hờ cánh cửa màu trắng bạc. Từ bên ngoài nhìn vào có thể cảm nhận được không khí thanh mát yên tĩnh có phần quá mức bên trong.

Cho tới khi tấm rèm màu xám khói bị gió lay động phất phơ giữa không trung làm phiền giấc ngủ của ai đó trên giường, thì cái không gian tưởng chừng như ám ách đó mới có dấu hiệu bị phá vỡ.Trên chiếc giường King Size cạnh cửa sổ có một người, hay nói chính xác hơn là ” một người con trai ” đang say giấc, lại bởi vì gió lạnh mà khẽ cục cựa trở mình.

Nhưng ngay khi quay mặt về phía cửa sổ, người con trai tức khắc nhíu chặt lông mày. Những tia nắng màu vàng chói lọi giống như cô nhóc nghịch ngợm lả lướt mơn trớn trên khuôn mặt tuấn mĩ của hắn khiến hắn không thể không động đậy con mắt.

Khó chịu than nhẹ một tiếng, hắn vươn bàn tay thon dài với các đốt tay cân xứng lên che lại khuôn mặt hòng muốn xua đuổi cái tia nắng ngu ngốc đang làm mình khó chịu kia đi. Đột ngột..

” Thiên Bình, anh đã tỉnh ? ”

Bên tai bỗng vang lên một giọng nói ngọt ngấy làm hắn mơ màng tỉnh giấc, nhíu nhíu mày, Thiên Bình khẽ quay mặt qua, lia ánh mắt hướng về nơi giọng nói phát ra.

Một khuôn mặt diễm lệ thẹn thùng thoáng chốc hiện lên rõ ràng, cô gái với bộ đồ ngủ bán trong suốt đang dùng bộ ngực đầy đặn cọ cọ lên người hắn, cười khẽ khàng.

Thiên Bình không bởi vì sự mơn trớn này mà nổi lên thú tính, chỉ im lặng mặc cô gái dùng đôi môi đỏ mọng du di khắp ngực mình. Ngay khi không chịu nổi nữa đang muốn đẩy cái người này ra thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gọi ” Thiếu gia “.

Hơi nâng người dậy, hắn thấy ngoài cửa phòng một người đàn ông trung niên đang nghiêm cẩn cúi người, đối với tình cảnh ái muội trên giường không có vẻ gì lấy làm lạ, chứng tỏ ông đã nhìn nó đến quen rồi.

” Chuyện gì ? ”  Biết người ngoài cửa là quản gia nhà mình, Thiên Bình thoáng cái nằm xuống hưởng thụ sự dịu dàng của người bên cạnh, lười nhác hỏi

” Lão gia cho gọi cậu. Hiện ngài đang chờ ở phòng ăn thưa thiếu gia ” giọng nói của ông quản gia một lần nữa lại vang lên, Thiên Bình lập tức bật người dậy, đáy mắt xẹt qua vài tia sửng sốt nhưng rất nhanh biến mất. Hắn nhẹ nói ” Đã biết ”

Xốc mạnh tấm chăn lên, cơ thể Thiên Bình thoáng cái bài khai trước con mắt thiên hạ, trên người không hề có lấy một mảnh vải che thân, tứ chi thon dài cân đối cùng đường cong mê người cứ như vậy mà hiển lộ. Một người con trai không mặc gì cùng với một cô gái y phục nửa kín nửa hở cùng nhau nằm trên một chiếc giường, chừng này cũng đã hiểu rõ được tối qua có chuyện gì xảy ra. Trông thấy lão quản gia sắc mặt cứng đờ nhìn mình, Thiên Bình mị mắt nở một nụ cười ngả ngớn, xoay người bước vào phòng tắm.

” Aiz, quả đúng là yêu tinh”.

Ông quản gia thầm thán, ông đã già rồi nha, vậy mà suốt ngày còn chứng kiến ba cái cảnh này chắc có lúc đột quỵ mà thăng thiên quá. Nói gì thì nói, lão gia dù sao cũng là quý tộc người Pháp lại đi lấy cô gái thường dân người Việt, phu nhân tuyệt mỹ dịu dàng như vậy thế nào lại sinh ra bốn thằng con ngay cả một chút tính cách giống mẹ cũng không có. Thiên Bình là con trai đầu của lão gia, rõ ràng là con trai lại xinh đẹp hơn cả phụ nữ, đã thế tính cách cợt nhả chỉ thích trêu chọc người khác không quản già trẻ trai gái.

Không bù cho Thiên Yết, đứa con thứ hai của lão gia cũng là em trai của hắn, khuôn mặt như tảng băng ngàn năm không tan cùng tính cách lạnh lùng, nhưng có điều cậu lại sở hữu đôi mắt tuyệt đẹp của phu nhân nha, nghĩ đến đây ông quản gia lại thở dài, dù là vậy nhưng đôi mắt đó ở trên người phu nhân đẹp chừng nào thì trên người cậu lại đáng sợ chừng đấy.
Đáng sợ cũng không bằng cậu út tính tình nóng nảy, đã thế lão gia lại còn đặt tên cậu ta là Sư Tử, thật đúng là dọa người mà.

Aiz, chung quy nói đi nói lại thì đứa con thứ ba Bảo Bình, mới chân chính là cực phẩm, cậu thừa hưởng vẻ đẹp lai giữa lão gia và phu nhân. một vẻ đẹp tinh túy chọc người say mê lại còn cái tính cách tổng hợp kia nữa, cợt nhả của Thiên Bình, lạnh lùng của Thiên Yết, nóng nảy của Sư Tử. Tất cả đều xuất hiện đầy đủ trong con người cậu. Qủy thần ơi, tại sao cái thân già này lại chọn trúng cái gia đình thế này. Làm sao sống a, làm sao sống a. ” Mặt ông so với thái giám bị mất nòi giống cũng chả khác nhau là bao, quản gia Ted, ông đây là đang nghĩ cái gì ? ” Giọng nói từ tính đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu làm cho ông giật mình thoát khỏi cái hồi tưởng vớ vẩn rồi ngay lập tức giận dữ vì lại bị vị thiếu gia xinh đẹp này đùa giỡn: ” Thiếu gia, lão gia đang đợi cậu “. 
*Bình tĩnh, Ted già, mày phải bình tĩnh. Thiếu gia đây cũng không phải lần đầu tiên phát ra những lời nói mất dạy như vậy*. Thiên Bình từ trong phòng tắm đi ra trên người chỉ khoác mỗi chiếc áo tắm màu trà, bởi vì quá vội nên ngay cả mái tóc nâu vàng cũng chưa kịp lau khô cứ nhỏ giọt tóc tách. Giọt nước mơn trớn từ sau gáy thẳng xuống bờ vai rắn chắc rồi biến mất bên trong vạt áo mở rộng một cách mờ ám, hắn cứ tưởng ông quản gia đã đi rồi, lại không ngờ còn thất thần đứng ở cửa nhìn trân trân cô gái trên giường của hắn, vẻ mặt đau khổ cứ như heo bị cắt tiết vậy, làm hắn nhịn không được muốn trêu một chút. ” Ai nha, thế thì quản gia Ted..”- Thiên Bình khẽ khom người xuống nói nhỏ bên tai Ted già: ” Cô nàng nóng bỏng trong kia, giao cho ông đó “. ” Thiếu Gia “- Lần này thì khỏi nói, ông quản gia nghiến răng nghiến lợi mà nhắc nhở hắn, khuôn mặt có nếp nhăn thoáng chốc méo xệch đi trông đến là hài hước. Cười dài một tiếng, Thiên Bình thong dong bước đi mặc cho hai người trong phòng, một kẻ thì tức giận, một kẻ thì mất hứng. Hình như việc trêu điên người khác là thú vui nhàn nhã của hắn.
Đang chầm chậm bước chân xuống phòng ăn, ngay khi mới đẩy cửa bước vô chưa kịp nhìn ngó cái gì thì lập tức một vài vật thể lạ đang hướng mặt hắn mà lao tới. Thiên Bình ” Nha ” lên một tiếng, nghiêng người tránh qua một bên. Dưới chân hắn là một bình hoa bị ném cho vỡ nát.

Chậc hai tiếng, Thiên Bình khẽ ngẩng đầu lên tức khắc đối diện với khuôn mặt hung tợn của lão gia nhà mình. ” Cha thân yêu, mặt trời còn chưa đứng bóng mà cha lại có cái hành động hệt như thiếu nữ mười tám tuổi bị người ta cưỡиɠ ɠiαи xong rồi bỏ chạy vậy “-Kèm theo đó là một nụ cười mị hoặc gian xảo.

” HỖN LÁO ”

*Trời ơi, thiếu gia lại vậy nữa rồi*- Hai cô hầu đứng bên cạnh sau khi nghe lão gia giận dữ thì không khỏi chảy mồ hôi lạnh. Biết mình không nên đùa quá trớn, Thiên Bình thu lại dáng vẻ xấu xa, cười cười đi lại ngồi đối diện cha mình: “Không phải cha đang ở Việt Nam cùng mẹ sao, thế nào chưa được một ngày lại ngồi ở đây vậy?” ” Nhờ phước của mày mà ta vừa mới đặt chân xuống sân bay đã phải tức tốc quay trở về “- Hừ lạnh, ông đối với thằng con đẹp như yêu tinh này vạn lần bất mãn. Nâng cốc cà phê lên nhấm nháp một chút, Thiên Bình làm bộ không hiểu: “Ô, thế ra là cha không nỡ xa anh em bọn con sao”- Nhìn thấy lão gia đen hết mặt mày, hắn không sợ chết nói tiếp:
“Thiên Yết vẫn khỏe, tuy cái mặt nó lạnh vậy thôi chứ vẫn là ngày ba bữa cơm đó, Bảo Bình thì chắc hiện tại còn ngủ, Sư Tử chắc lại đi đua xe ở …” ” CÂM MIỆNG lại cho ta, thằng con láo xược “- Đập mạnh vào bàn một cái, lão gia tức ói máu gầm gừ ” Còn dám đánh trống lảng, trước khi đi ta đã giao toàn bộ kho chứa vũ khí cùng cấp dưới của ta cho ngươi xử lý. Rõ ràng ta bảo ngươi hôm nay đến gặp Lão đại bang Hắc Long giao hàng, ngươi đã làm chưa? Rồi còn, hai tiếng nữa con gái của Hội nghị viện Hoàng Gia Anh sẽ tới, ngươi đã chuẩn bị đến đâu? HẢ???” 

Nhìn đến lão gia một lần rống giận như vậy khiến cho Thiên Bình nhíu chặt lông mày, ngón út vươn lên ngoáy ngoáy lỗ tai: ” Việc giao hàng cùng bang Hắc Long chẳng phải tối nay mới thực hiện hay sao, con đã giao nó cho Thiên Yết. Còn kho chứa vũ khí cùng cấp dưới của cha con đã giao toàn bộ quyền hành cho Sư Tử làm lãnh đạo, nó hoàn toàn thừa khả năng “- Thiên Bình ậm ừ dừng một chút, khẽ liếc mắt về phía cha mình một cái. Thấy khuôn mặt cương nghị càng ngày càng vặn vẹo hết cả lên làm hắn không khỏi ho lên một tiếng. ” Vậy còn việc đón tiếp công nương quý tộc người Anh thì sao ?”- Cuối cùng lão gia cũng mở miệng nhưng là nghiến răng mà nói nha. ” Cái này..”- Thiên Bình ấp úng nửa ngày trời hết cắn ngón tay rồi lại xoa đầu, lão gia nhìn mà muốn phát hỏa. Tại sao cái thằng cầm thú này lại sở hữu hết vẻ đẹp của vợ ông a, hoàn toàn không thể chấp nhận nổi. Ngay tại cái lúc lão gia bạo rống đứng lên định mắng chửi một trận nữa thì ngoài cửa vang lên một giọng nam trầm ấm: ” Con sẽ là người đi đón vị công nương đó. Thưa cha ” 
Trông thấy người nói là ai, lão gia cố gắng nuốt xuống cơn tức ngồi trở lại ghế nhíu mày nhìn đứa con lai thứ ba tính tình giảo hoạt này: ” Bảo Bình, con không phải lại tính cái gì chứ hả ?”. Nếu nói Thiên Bình một tí vẻ đẹp của cha cũng không có thì Bảo Bình, lại mang trên mình vẻ đẹp được hòa trộn giữa Phương Tây và Phương Đông. Một vẻ đẹp mị hoặc nhân tâm. Nghe cha nói như vậy cậu cũng chỉ nhún nhẹ vai, tao nhã bước tới ngồi cạnh anh trai đang nheo mắt đánh giá mình, mái tóc xoăn nhẹ màu đất cũng vì vậy mà bay bay, khiến cho hai cô người hầu đứng cạnh lão gia nhìn đến đỏ cả mặt. Ngay khi vừa đặt mông ngồi xuống cậu đã bị Thiên Bình cợt nhả nhẹ giọng: ” Này nhóc, mới hôm qua còn sống chết từ chối vậy mà chỉ qua một đêm lại xông xáo đến như vậy. Em lại có âm mưu gì đây ? ” Câu cuối hắn nói nhẹ tới nỗi như có như không vậy mà vào tai Bảo Bình lại nghe rõ mồn một. “Không ai gọi một thằng con trai cao trên mét tám là nhóc đâu với lại… “- Nghiêng mặt nhìn Thiên Bình, cậu nhẹ cong khóe môi – ” Em đổi ý không được sao?” 
Đổi ý? Thiên Bình nháy mắt sửng sốt rồi lại như hiểu ra cái gì, cười hai tiếng: ” Chứ không phải là do biết được người ta là mỹ nhân à? ” Ý cười bên môi Bảo Bình vì câu nói này mà lại càng thêm sâu sắc. Mỹ nhân? Đúng vậy, cô gái này đúng là một tuyệt thế giai nhân nha, nhưng đó chỉ là một phần mà thôi. Thứ khiến cậu hứng thú với vị công nương xinh đẹp này có lẽ là tính cách lạnh lùng cao ngạo đi. Tối hôm qua lướt mạng lại vô tình thấy được mục tin tức đăng tải thông tin : Công nương quý tộc người Anh làm từ thiện ở Ănggoola. Làm từ thiện? Hừ! Có vị công nương nào lại mang cái mặt lạnh như băng đi làm từ thiện sao. Bảo Bình cười sâu xa. Điều này làm cậu hứng thú sục sôi muốn tận mắt chứng kiến khuôn mặt lạnh lùng mỹ lệ kia, có khi cậu lại làm khuôn mặt đó có thêm vài biểu tình khác chăng. 
” Bảo Bình, con có đang nghe ta nói?” – Câu nói của lão gia đã thành công lôi cậu trở về hiện tại. Bảo Bình nhướn mày: ” Vâng thưa cha “. Thở dài một tiếng, lão gia mệt mỏi day day trán: ” Ta là đang muốn bốn đứa trịnh trọng ra đón vị công nương kia, dù sao cũng là con gái của Qúy tộc Hoàng Gia Anh. Ngàn vạn lần không thể thất lễ được “. ” Cả bốn sao? Cha, cái này, có cần quá mức như thế không ” – Thiên Bình nhăn mi chống tay lên trán trầm giọng. ” Vậy chứ sao nữa, tất cả mọi việc mày đều giao lại hết cho em mình, đã không thấy hổ thẹn còn ngồi đây than cái gì. Mày chỉ được cái tài đi trêu hoa ghẹo nguyệt. Thật tức chết ta ” – Cứ cái gì liên quan đến Thiên Bình thiếu gia là ngài lại mất kiểm soát. Hai cô hầu vì tiếng rống của ông mà rúm ró hết cả người, thầm cầu nguyện vị thiếu gia xinh đẹp kia đừng chọc tức ông ấy nữa. Nhưng tiếc thay lời cầu nguyện của hai cô hầu không được linh. Thiên Bình mở mồm vẫn là cái giọng điệu gợi đòn: ” Cái gì gọi là trêu hoa ghẹo nguyệt, cha có thể đừng dùng từ cổ hủ như vậy được không. người ta là tự động bò lên giường của con, muốn con âu yếm một chút mà thôi.” ” Ngươi lập tức câm miệng lại cho ta…” ” CHA ” – Lần này người rống chính là Bảo Bình, cậu thật không chịu nổi hai người này nữa, thấy tiếng hét của mình có vẻ như thành công làm họ dừng lại. Bảo Bình quay qua trừng mắt nhìn Thiên Bình một cái rồi mới nhẹ giọng hướng lão gia cất tiếng ” Cha có nhớ vài tháng trước người đến Anh họp nghị viện hay không? ” Lão gia nhíu mày tuy không hiểu vì sao Bảo Bình lại hỏi như vậy nhưng cũng gật đầu nói: ” Có ” Khóe môi cậu lại một lần nữa cong lên:
” Cha có nhớ người ra đón mình là ai không? Là một quản gia đã già a” – Lúc này không chỉ có lão gia mà ngay cả Thiên Bình cũng ngạc nhiên ngỡ ngàng. ” Nếu như quý tộc bọn họ đón tiếp vị Hoàng Gia người Pháp là cha đây thiếu lịch sự như vậy thì hôm nay con trai cha là con, đích thân đến đón tiếp con gái họ không phải là rất nể mặt rồi sao. ” Không nhất thiết phải bốn người – Bảo Bình mỉm cười tựa lưng vào ghế. Lời nói của cậu đúng tới mức lão gia á khẩu, bất đắc dĩ gật gật đầu. Sau đó dặn dò hai người một lúc rồi lập tức đặt vé bay về Việt với vợ yêu. Đứng trước cánh cổng biệt thự nhà mình, Bảo Bình nghiêng người nhìn Thiên Bình lười nhác đang ngả ngớn trêu chọc hai cô hầu, cậu bật cười: ” Tối nay kiểu gì anh cũng phải tới chỗ anh Thiên Yết đấy, dù gì đây cũng là món hàng quan trọng, không thể không giao cho bang Hắc Long “. Thiên Bình mị mắt nhìn cậu, lại cười hắc hắc: ” Em ít quản chuyện của anh đi, cứ lo vui vẻ bên mỹ nhân của em là được”. Mỹ nhân của cậu sao. Một ý niệm nháy mắt hiện lên trong đầu cậu, Bảo Bình nhìn đồng hồ một chút rồi mỉm cười đi vào gara xe, ngay khi định nhấc chân ngồi vào chiếc Ferrari màu bạc thì dư quang trong ánh mắt lại nhìn đến chiếc xe Moto phân phối lớn bên cạnh. Con mắt màu xanh bạc bất giác cong lên như ẩn chứa âm mưu gì đó khó đoán, khóe môi nhếch lên quyến rũ, Bảo Bình âm thầm cười đầy mị ý.
*******​Tại sân bay quốc tế Charles de Gaulle hay còn gọi là sân bay Roissy tại thủ đô Paris của Pháp, mọi người đang rầm rộ chào đón vị công nương xinh đẹp người Anh. Nói đúng ra là mọi người hiếm khi trông thấy quý tộc xuất hiện lộ liễu như vậy nên đang ra sức chụp ảnh cùng say mê nhìn, nhưng mà chỉ có thể đứng từ xa mà thôi.Vị công nương kia tuy là đứng một mình, có vẻ như đang chờ người, nhưng biểu tình lạnh lẽo trên khuôn mặt mỹ lệ đó khiến cho người ta không dám lại gần, mà cô cũng chẳng có lấy một phản ứng nhỏ nhặt nào khi bị mọi người chụp ảnh, nhìn ngó.Chỉ là lẳng lặng đứng, hệt như búp bê xinh đẹp trong tủ kính, diễm lệ mà vô cảm.Tại vì mẹ đồng ý lời mời của vị người Pháp nào đó trong Hội nghị viện, mà hiện tại cô phải đứng ở đây chờ họ tới đón, không mang theo một ai, chỉ duy nhất một mình cô. Mặc cho những ánh mắt tục tĩu kia đang soi mói từ trên xuống dưới, cô cũng không quan tâm, chỉ là…Cô đã chờ thật lâu.
Vẫn không thấy vị người Pháp nào đó tới đón, Hoàng Gia Paris lại có thể vô thố như vậy sao. Khẽ rũ mi mắt cong dài như hai cánh quạt, cô vươn tay vuốt ve chiếc vòng bằng thủy tinh trên cổ tay mình, một chiếc vòng bằng đá trong suốt sáng chói dưới ánh mặt trời, có thể thấy rõ hai chữ được khắc tinh tế bên trong. Song Ngư. Là tên của cô, một cái tên thật yếu đuối. Không biết đã chờ qua bao nhiêu lâu, dòng người dòm ngó đã dần thưa, có lẽ trời cũng đã trở chiều, Song Ngư thầm nghĩ. Cô đã đứng ở đây hơn hai tiếng đồng hồ, thế mà lại chẳng có người nào trong đại sứ quán hay vị người Pháp nọ tới tiếp đón. Phải chăng nên quay về, ý định chưa kịp thực hiện thì bên tai bỗng vang lên một giọng nói ấm áp. ” Xin lỗi vì đã để cô đợi lâu, thưa Công nương ” Song Ngư chưa kịp ngước mắt nhìn thì bàn tay mềm mại đã bị người nâng lên chạm nhẹ vào môi ” Tôi là Bảo Bình, con trai của Bá Tước Loius , bởi vì dọc đường bị kẹt xe ( lý do của anh thật củ chuối ) cho nên đã tới muộn. Thành thật xin lỗi ” Người con trai có tên là Bảo Bình này bộ dáng thật là tuấn mỹ, mái tóc xoăn nhẹ màu đất cùng với đôi mắt màu xanh bạc hệt như một quý tộc cao quý, đôi môi mỏng hiện tại vẫn còn chạm nhẹ vào mu bàn tay cô khiến cho Song Ngư không khỏi giật mình. Nhanh chóng rút bàn tay của mình ra khỏi, đáy mắt cô toát ra vài tia lạnh lẽo: ” Ta không chấp nhận, quý quốc các ngươi thật vô lễ ” Để cô chờ lâu như vậy, người này rõ ràng là đang đùa giỡn. Thật bướng bỉnh, Bảo Bình trong lòng thầm đánh giá. Thật ra cậu đã tới từ rất lâu nhưng không có lập tức ra mặt vì cậu muốn nhìn biểu tình tức giận của người con gái này, thế nhưng cậu đã chờ thật lâu, khuôn mặt kia vẫn trước sau như một. Có lẽ vị công nương này là búp bê thật chăng? Mái tóc dài màu vàng như dải lụa màu nắng ôm trọn khuôn mặt trắng nõn kiều mị, đôi mắt xanh biển gần như là giống cậu hệt như hai viên bi sóng sánh nước, là nước bị đóng băng a. Còn có đôi môi màu đỏ cùng bộ váy trắng như váy cô dâu kia nữa. Hoàn hảo tới mức khiến trái tim Bảo Bình hẫng mất một nhịp: ” Vậy cô muốn thế nào, công nương “. ” Ta sẽ trở về ” – Song Ngư dứt lời cũng lập tức quay người đi lại bị người nào đó giữ chặt cánh tay. ” Là một quý tộc người Anh, công nương lại xử sự hệt như một đứa trẻ, vì chúng tôi tiếp đón muộn mà hờn dỗi bỏ về. Tất cả đều có lý do chính đáng, công nương không thể niệm tình bạn bè hai nước mà tha thứ cho chúng tôi sao?” – Cậu đã đến tận đây cô còn muốn đi ư, đâu có dễ thế. Người này, thật đáng ghét. Song Ngư giật mạnh cánh tay mình ra khỏi bàn tay nọ, lạnh giọng: ” Đừng chạm vào ta “.
Dứt lời cô lập tức bước đi, là hướng đi thẳng chứng tỏ cô đã thỏa hiệp. Bảo Bình nhìn theo bóng dáng nọ mà mỉm cười , nụ cười của hắn thật đẹp nhưng cũng thật nguy hiểm. Không được chạm vào sao? Không có khả năng nha. Sự chán ghét của Song Ngư đối với người con trai tên Bảo Bình kia ngày càng tăng, ngay khi cô nhìn thấy trước mặt mình không phải là một chiếc ôtô sang trọng. Mà là một thứ phương tiện bụi bặm. Môtô phân phối lớn. Hắn đúng là đang đùa giỡn cô. ” Đây là lời xin lỗi chân thành của các người sao?” – Song Ngư lạnh giọng nói với người đằng sau, ngay cả quay đầu trừng mắt nhìn cô cũng cảm thấy hắn không xứng. Sau khi giao túi hành lý cổ điển không có gì là nặng của cô gái trước mắt kia cho bảo vệ, bảo họ mang tới biệt thự nhà mình xong, Bảo Bình cũng tao nhã nối gót theo sau cô. Nhưng vừa mới bước tới thì đã bị giọng nói lạnh lẽo có vài phần tức giận làm cho khựng lại. Biết lý do vì sao, cậu không khỏi cười gian, nhưng khuôn mặt lại tỏ vẻ hối lỗi. ” Là vì kẹt xe, cho nên tôi đã phải đổi phương tiện tiếp đón, công nương không vì thế mà lại muốn bỏ về chứ ” – Giọng nói trêu đùa cùng vẻ mặt nọ một chút cũng không hề mang thành ý, bảo Song Ngư tin thế nào đây.
Siết chặt tay thành nắm đấm, cô biết, Bảo Bình muốn mình tức giận, nhưng đối với một công nương luôn tiếp xúc với những kẻ giả tạo trong Hoàng Gia kia như cô, thì chừng này có là gì. Ngươi muốn chơi, ta đây rất hân hạnh được bồi. ” Bảo ta ngồi lên cái thứ này sao? ” – Song Ngư sắc mặt không đổi nâng khóe mắt lên nhìn người con trai cao hơn cô cả cái đầu kia mà rằng: ” Ta ngồi thế nào được đây?” Cô càng làm thái độ đó thì lại càng chọc cậu nổi lên hứng thú mà thôi. Có vẻ như là vị công nương này không hề cảm nhận được một chút nguy hiểm rất nhỏ trong đôi con ngươi màu xanh bạc kia. *Cái thứ này?* Vậy mà có những người muốn còn chẳng được. Bảo Bình nheo mắt nhìn cô, cậu ghét cái biểu tình lạnh lùng kia. cậu không tin cô gái này không chịu đổi sắc mặt. ” Cô không biết cách ngồi?” – Khóe miệng cậu chợt nhếch lên tà tứ, khiến Song Ngư bất giác sợ hãi lùi ra sau một bước. Bảo Bình thấy thế cũng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lên tóm lấy cô: ” Vậy xin lỗi “. ” A ” – Chưa kịp tiêu hóa hết ý tứ trong câu nói kia, Song Ngư đã bị một trận thiên hoàn địa chuyển.
Thoáng cái cả người đã bị ai đó bế bổng lên đặt vào yên xe. ” Ngươi.. ngươi… ” – Trợn tròn mắt, cô tức giận đến nói không thành lời, cả người cứ như vậy cứng ngắc tròng vòng tay nọ. Tức giận rồi. Cười nhẹ hai tiếng, Bảo Bình mặc kệ những ánh mắt dòm ngó ghen tị ngoài kia. ghé sát môi lại gần khuôn mặt thoáng ửng đỏ của ai kia mà trêu chọc: ” Không nghĩ tới biểu tình tức giận của công nương cũng mê người như vậy nha “. ” Ngươi.. buông ta ra ” – Sao hắn dám, sao tên này dám??? Chưa bao giờ cô bị đối xử như thế này, giọng nói của hắn, ánh mắt của hắn sao lại đáng ghét đến như vậy. Bộ mặt của cô thoáng một cái đã bị hắn làm cho tan vỡ. Đâu chỉ có tức giận mà xong, cậu chính là muốn nhiều hơn nữa.

Cười tủm tỉm, Bảo Bình tách ra xoay người ngồi lên phía trước, trong lúc Song Ngư đang giãy giụa muốn xuống thì đã bị cậu vòng cánh tay ra sau, tóm mạnh lấy hai bàn tay cô kéo qua thắt lưng mình, nhẹ siết lại. “NGƯƠI LÀM CÁI GÌ?” – Song Ngư cả người đã thành công dính sát vào lưng người nọ. Cánh tay bị ép vòng lên, đích xác cưỡng chế mình ôm hắn. Cô tức giận thét lên. Chỉ thấy Bảo Bình nghiêng đầu ra phía sau đang ngày càng tiến gần đến mặt mình, cô không khỏi hoảng hồn quay đi. Thấy vậy cậu không khỏi nhếch môi, thì thầm bên cái tai đỏ bừng nọ: ” Nếu cô không muốn bị rơi chết thì phải ôm tôi mà thôi ” ” Cái gì ?” – Song Ngư chưa kịp trừng mắt nhìn thì chiếc xe đã cuồng nộ mà phóng vọt đi. Hai bàn tay cô lúc này không còn bị cưỡng chế nữa, nhưng chính cô lại không dám buông hắn ra. Chỉ có thể tức giận mà ôm chặt, cảnh vật xung quanh cứ như là tia sét vùn vụt chạy qua. Song Ngư không dám mở mắt nhìn, bất giác lại áp mặt vào lưng người phía trước. Cô ghét tên này, Cô ghét cả Paris. Thấy vòng tay càng lúc càng siết chặt, Bảo Bình ngồi trước không khỏi gian tà mỉm cười, lại tăng nhanh tốc độ. Có vẻ như bước đầu đã thành công. Nhìn bầu trời đã dần tối đen, cậu liếc mắt nhìn về hướng Tây, chắc hẳn lúc này Thiên Yết đã bắt đầu giao hàng rồi nhỉ. Vặn hết ga, chiếc môtô cứ như tia lửa mang trên mình cô gái mặc váy trắng mà chạy sâu vào trong màn đêm u ám vô tận.
********​Đúng như suy nghĩ của Bảo Bình, lúc này đây tại khu nhà hoang phía Tây ngoại ô nước Pháp, đang diễn ra một vụ giao dịch bí mật.Thật không thể tưởng tượng ra được người con gái xinh đẹp trầm lặng trước mặt này là Lão Đại bang Hắc Long. Bạch Dương ngồi đối diện không khỏi lo lắng, vì sao thiếu gia Thiên Yết lại không ra mặt, chỉ để cho lũ thuộc hạ làm việc quan trọng này.Cô có vò đầu bứt tóc tới cỡ nào cũng không thể nghĩ ra được, chỉ còn vài phút nữa là chính thức giao hàng, thiếu gia lại chạy đâu mất. Đang lúc không biết phải làm sao thì điện thoại chợt reo.Bạch Dương định vươn tay ấn nút nghe nhưng khi nhìn thấy trên màn hình hiện tên người gọi là ai. Cô tức khắc ngắt máy.

*Thiếu gia, cậu đang ở đâu.* Bạch Dương không quan tâm máy điện thoại vẫn tiếp tục rung, chỉ rũ đôi mắt màu Bạc của mình xuống thầm đánh giá hai cô gái ngồi đối diện. Cô gái xinh đẹp toàn thân chỉ một màu đen đang ngồi bắt chéo chân kia chính là Lão đại bang Hắc Long sao? Tóc đen, bộ đồ bó sát toàn bộ cơ thể cũng màu đen, giày đen, áo dạ dài quá đầu gối bên ngoài cũng đen. Chỉ duy nhất con mắt to kia là màu nâu. Từ khi bước chân vào đây cô gái nọ vẫn chưa hề mở miệng nói một câu nào quá hai từ. Trầm tĩnh tới mức ngột ngạt. Thế nhưng cô gái đứng phía sau kia lại khác, khuôn mặt sắc nét mỹ miều, trên môi luôn nở một nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Nếu như Bạch Dương nhớ không lầm thì hồi nãy người kia gọi cô ta là Nhân Mã.
Đối với lão đại có vẻ kín đáo ngồi phía trước của mình, thì cô gái sắc nét này lại vô cùng khêu gợi, những đường cong ẩn ẩn hiện hiện bên trong chiếc váy trần bó sát cũng một màu đen kia thật làm người ta phải nóng máu. Bạch Dương thầm cảm ơn vì mình là con gái. Nhưng mà cô vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, hai cô gái xinh đẹp này kiên nhẫn hơn mình tưởng. Thời gian cứ chậm chạp trôi cho tới khi chỉ còn hai phút cuối cùng, Bạch Dương mới bị một tên đàn em bên ngoài chạy vào lôi đi. Trong phòng thoáng một cái chỉ còn lại hai người nọ. Nhân Mã với thân hình bốc lửa kia cười khẽ hai tiếng, kéo mạnh cái ghế ra ngồi phịch xuống ” Haiz Ma Kết, chị có nghĩ chúng ta đã bị họ phát hiện rồi không? ” Không có phản ứng gì nhiều, người con gái tên Ma Kết hơi đảo tròng mắt ” Thì sao? “. ” Còn sao nữa, rõ ràng chúng ta muốn cướp vụ này của lão già Hắc Long kia mà tốn bao nhiêu diệu kế mới lừa được đến bước này, nếu như không thành công, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?” – Cô cực kì không vui mà nâng cao giọng. 
Ma Kết không nói gì, ngón tay mân mê vào nhau như đang suy nghĩ, bất chợt cô nhẹ đứng dậy bước ra ngoài, Nhân Mã ngơ ngác một chút rồi cũng chạy theo sau. Qủa nhiên như Ma Kết đoán, bọn họ đã bị phát hiện là kẻ giả mạo Bang Hắc Long. Bên ngoài, một toán người với những khuôn mặt hung tợn đang trừng mắt nhìn hai cô gái xinh đẹp kia một cách phẫn nộ. 

Tên trọc đầu nghiến răng quát lớn ” Tiện nhân, lại dám lừa bọn ta. Muốn cướp hàng sao, đâu có cửa ” Nhân Mã bước ra sau thì bị một màn này dọa cho sững người. Phát hiện nhanh như vậy sao? Nhìn Ma Kết sớm đã nhíu chặt mi mắt vì lời nói của tên kia, Nhân Mã không khỏi lo sợ một chút. ” Nha nha, các người là đang nói cái gì nha, chị em bọn tôi thật oan uổng mà. khi không lại bị mắng như vậy ” Nhân Mã giả vờ đau khổ ngồi sụp xuống che mặt. Thân hình khêu gợi cũng vì vậy mà chỗ kín chỗ hở. Tên đầu trọc thoáng cái mặt đỏ bừng, cô gái xinh đẹp kia đáng yêu như vậy, yếu đuối như thế, lý nào lại lừa lão đại được. Có khi nào ông ấy nhầm không nhỉ. Nhân Mã vươn tay ôm mặt nức nở, qua kẽ hở của ngón tay nhìn biểu tình đang dần sập bẫy của tên cầm đầu thì không khỏi cười thầm.
Diễn thì phải diễn cho tới cùng. Ma Kết nhíu mày khi nhận thấy cô em gái lắm trò của mình nhẹ đứng dậy, thút thít hướng tên đầu trọc bước tới. Nó lại định làm cái gì đây. Xử Nữ sao giờ này còn chưa tới, Ma Kết bắt đầu lo lắng. ” Chị em ta là lạc đường thôi mà, ngươi phải tin chứ ” – Nhân Mã chớp chớp con mắt ướt nước của mình, thấy tên kia vẫn còn hơi do dự thì cô đành phải ra chiêu cuối cùng, Dùng thân thể gợi cảm của mình áp sát hắn, phẫn nộ trong mắt tên trọc đầu kia đã được thay thế bởi tia nhìn dâm tục, xấu xa. Nhân Mã thấy vậy thì nhếch đôi môi đỏ mọng của mình lên, chậm rãi nói:” Tin bọn ta, được không? ” Cầm lấy cánh tay của hắn đặt lên vòng eo thon gọn của mình. Cô híp mắt mê hoặc. Trong không gian yên tĩnh vang lên tiếng nuốt nước bọt rõ ràng, đàn em của tên trọc đầu cũng bởi vì sự khiêu khích của cô nàng xinh đẹp kia mà hít sâu vài hơi. ”
Aaaaaaaaaaaaa….” Ngay tại khoảnh khắc chúng đang chờ cái chuyện đỏ mặt nào đó xảy ra thì lại bị tiếng thét của đại ca làm cho giật bắn. Tên đầu trọc không biết vì sao mà bụng đột nhiên bị đâm một nhát dao. Hắn ngã vật xuống, trừng mắt nhìn cô gái như yêu ma kia đang vung vẩy cán dao cười khẽ. ” Là ả dở trò, gϊếŧ chết hai con tiện nhân kia cho ta ” – Tức giận rú lên, hắn vì đau mà nhăn hết mặt mũi. Mấy tên đàn em đang thộn mặt tức khắc xông lên, Nhân Mã bĩu môi dùng dao xỉa từng người một. Toàn là lũ háo sắc ( ai bảo ngươi khiêu khích chúng =.=” ). Ma Kết bất đắc dĩ phải hoạt động chân tay. Cô em gái này, quả thật không sợ chết. 

Bên dưới hỗn loạn một mảnh, ấy thế mà chẳng một ai để ý, phía trên tầng thượng của tòa nhà hai tầng đối diện. Có một đôi mắt đang chăm chú nhìn. Đôi mắt băng lãnh mà tàn độc. Sớm đã chẳng có hứng thú gì với cái chuyện hàng hóa vớ vẩn này, nhưng vì Thiên Bình năn nỉ, Thiên Yết y mới do dự gật đầu. Lại không ngờ vì cái lần ngoài ý muốn này mà được xem một màn kịch hay. ” Thiếu gia, chúng ta nên về thôi, hai người kia nên để cho bang Hắc Long xử lý ” – Bạch Dương ở phía sau nhẹ giọng nhắc nhở. Cô từ nhỏ đến lớn ở bên cạnh thiếu gia chưa bao giờ thấy y chú ý một chuyện gì đến như vậy, đây có lẽ là lần đầu tiên đi. ” Anh trai ta đâu ? ” Bạch Dương đang mải mê suy nghĩ lại bị thanh âm thản nhiên nhẹ nhàng của Thiên Yết làm bừng tỉnh. ” Thiên Bình thiếu gia hiện đang ở bên dưới, cậu có chuyện gì căn dặn không?” Thiên Yết không nói, cũng không quay người lại làm cho Bạch Dương cô không thể nhìn rõ biểu tình của y. Mất một lúc, y mới phát ra tiếng nói: ” Đi đi “. 
Bạch Dương biết, cái con người lạnh lùng khó đoán này, không một ai có thể lay chuyển được, nếu như lời mà y nói ra bị xem như không khí, thì chắc chắn một điều rằng. Các ngươi không thể sống nổi qua ngày mai Đợi cho tới lúc Bạch Dương hoàn toàn đi xuống, Thiên Yết mới khe khẽ chớp mắt. Thứ mà y đang nhìn, không phải cảnh tượng chém gϊếŧ phía dưới. Tròng mắt đen láy của y nhẹ nhàng di động theo một hình dáng thon gọn đang thoắt ẩn thoắt hiện. Cái hình dáng đẹp đẽ đó, trông thật hoàn hảo, từng đường nét trên khuôn mặt đó cũng thật là hoàn hảo không kém. Nếu như, nếu như chính tay y có thể đập nát cái thứ quá mức hoàn mỹ đó thì sẽ thế nào nhỉ. Một ý niệm ghê rợn nháy mắt hiện lên trong đầu Thiên Yết. Ma Kết mệt nhọc tung một cước vào lưng của một kẻ đang sắp đánh lén em gái mình, thầm than. Sao Xử Nữ còn chưa tới. ” Ha ha. Cảm ơn chị yêu ” Nhân Mã kết thúc một thằng xong liền quay đầu lại cười thật tươi với Ma Kết. Cắn môi dưới, Ma Kết vì cái sự hành động sỗ sàng của Nhân Mã không khỏi nghiến răng mắng: ” Còn dám cười, không phải là do em sao. Nếu có lần sau, chị tuyệt đối tống em ở nhà. ” ” Oa, sao lại thế nữa rồi ” – Nhân Mã chưa kịp hướng chị mình cáo trạng thì lại bị một tên vung gậy vụt tới. Khó khăn né qua tống cho hắn vài đấm tóe cả máu mồm.
Ma Kết thở dài nhìn đống thi thể hỗn độn phía dưới chân, đang định rút máy ra gọi cho Xử Nữ thì bất giác, cô thấy sống lưng mình một trận lạnh buốt.

Nhíu mày xoay người tìm kiếm cái cảm giác nổi da gà vừa nãy, Ma Kết như có ai đó dẫn đường mà lập tức nhìn lên phía trên sân thượng của tòa nhà hai tầng đối diện.

Nếu như cho Ma Kết lựa chọn, cô tuyệt đối sẽ không nhìn lên. Bởi vì trên kia, tên con trai được bao bọc bởi vầng sáng bạc lạnh lẽo của ánh trăng, đang hướng con mắt sâu đen như cánh cửa địa ngục chòng chọc mà nhìn cô.

Toàn thân Ma Kết đột nhiên run lẩy bẩy, một cảm giác sợ hãi nháy mắt lan khắp toàn thân cô. Đôi mắt đó tham lam liếm khắp cơ thể cô từ trên xuống dưới, một chỗ cũng không bỏ sót.

Hắn là ai ? Tại sao lại có thể đáng sợ như vậy. Ma Kết như bị đông cứng tại chỗ, cô muốn xoay mặt qua chỗ khác nhưng vì cái gì lại xoay không được.
Gió đêm khẽ thổi khiến cho vạt áo hắn tung bay phất phơ. Ánh mắt đó khẽ nheo lại như hướng Ma Kết mà bảo rằng.

Ta muốn ngươi.

Cho tới khi chính mình bị Nhân Mã lôi đi, Ma Kết vẫn chưa hoàn lại hồn. Nếu như có thể, Ma Kết sẽ ước mình không bao giờ phải gặp lại ánh mắt đó. Nhưng cô đâu biết được, suốt cuộc đời còn lại của mình.

Vĩnh viễn không thể thoát khỏi con mắt của hắn.

” Chị, sao vậy.” – Chớp mạnh con mắt, Ma Kết không biết từ khi nào mình đã yên vị trên xe ôtô. Bên cạnh là Nhân Mã, còn phía trước đang lái xe là Xử Nữ.

” Cậu tới hồi nào vậy ” – Câu này là hỏi cô gái có đôi môi mê người phía trước, như nhớ ra cái gì, Ma Kết lại tiếp tục nói: ” Xử Nữ, sao cậu lại đến muộn vậy “

Câu trước câu sau chả ăn khớp gì cả, làm cho Nhân Mã một bên bật cười còn Xử Nữ vốn đang bình thường lại trở nên khó chịu.
Nhân Mã đang cười như vô tình thấy được cái gì đó hay ho, vội rướn người quay đầu nhìn qua Xử Nữ. Cô trợn to mắt nắm lấy cằm cô gái đẹp như hoa hậu này xoay về phía mình, hét tướng:

” Xử Nữ, môi chị bị ai cắn vậy ? “

Nghe em mình nói như vậy, Ma Kết vốn đang run rẩy cũng thoáng cái giật mình, rướn người lên nhìn nhìn, đúng thế, cánh môi hình trái tim xinh xinh kia hiện đang sưng đỏ, bên khóe môi lại có dấu răng mờ mờ. Sợ hãi vì thế mà cũng bay mất.

” Xử Nữ, cậu..”

” Hai người tránh ra mau ” Xử Nữ bị nắm cằm không khỏi hét toáng, cô trừng mắt gằn: ” Không được nắm cằm tôi “.

Hiếm khi mới thấy Xử Nữ tức giận như vậy, Nhân Mã và Ma Kết không hiểu chuyện gì nhìn nhau rồi ăn ý mà lắc lắc đầu.

Còn Xử Nữ ngồi phía trước thì vươn bàn tay lên chà mạnh môi. Trong mắt hoàn toàn là phẫn nộ.
Con trâu chết tiệt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.