Anh Có Mang Nắng Về Bên Em

Chương 9: Nhà mới



Nó trở về khách sạn làm một giấc sau buổihọc nhàm chán, thức dậy trời cũng đã xế chiều. Thu dọn hành lí và trảphòng, nó bắt một chiếc taxi đến địa chỉ ba gửi. Chuyện là như này, donhà nó chưa xây xong, ba lại bảo ở khách sạn quá bất tiện, nên ông đãtìm cho nó một căn nhà của người bạn gì gì đó. Nó cũng chẳng bận tâm cứlàm theo ý ông, dù sao chỉ ở tạm 3 tháng, ở khách sạn đúng là chẳng yêntĩnh thoải mái bằng sống trong một căn nhà.

Chiếc taxidừng lại đúng địa chỉ nó đưa, đập vào mắt nó là một căn nhà, à bậy…là một căn biệt thự hơi hoành tráng. Với kiến trúc sư tầm cỡ quốc tế nhưnó mà đánh giá đến mức “hoành tráng” thì cũng hiểu sơ sơ level của cănnhà như thế nào rồi. Không ngờ ở Việt Nam cũng có người sành kiến trúcnhư vậy, nhưng vài tháng nữa căn biệt thự này cũng chỉ xứng tầm tép riumà thôi.

Nó bấm chuông, từ trong nhà một người phụ nữ tầm 40 chạy ra mở cổng, thấy nó mang theo cái vali người đó liền hỏi.

– Cô là Thiên tiểu thư phải không?

– Là tôi – nó khẽ gật đầu.

– Mời cô vào nhà, hành lí cô để đấy tôi xách cho – người phụ nữ kéo cái vali và dẫn nó vào trong.

– Cảm ơn! – thấy người nhà này khá hiếu khách nên nó cũng giữ chút phép lịch sự.

-Thiên tiểu thư cô thật khách sáo! Tôi tên Thủy, là quản gia ở đây. Hômtrước lão gia bên Mĩ gọi về bảo tôi là tiểu thư sẽ đến sống một thờigian, phải tiếp đón tiểu thư cho chu đáo – dì quản gia hồ hởi bắtchuyện.

– Gọi cháu là Khánh Tuyết – nó khiêm tốn nói, cứ nghe tiểu thư tiểu thư mãi mệt cả người.

-À… được rồi, Khánh Tuyết. Cháu biết không, căn nhà rộng thế này nhưngchỉ có ta và thiếu gia sống thôi, ông bà chủ đều ở bên Mĩ lo việc làmăn, hiếm khi về đây lắm. Nay có thêm cháu đến sống cùng nhà cửa đôngngười cũng vui hơn – dì Thủy tươi cười kể chuyện.

– Thiếu gia? – nó ngạc nhiên hỏi lại, căn nhà này còn một thằng con trai ở nữa à? Sao ba không nói gì với nó.

-Đúng, là thiếu gia. À quên nói cho cháu chuyện này, căn nhà này vốn lúctrước có 2 phòng ngủ, nhưng ông bà chủ lâu rồi chẳng về nên thiếu giađã cho sửa phòng họ thành phòng đọc sách. Thật ngại quá, cháu có lẽ…phải ở cùng phòng với cậu ấy – nói đến câu cuối dì bỗng ngập ngừng.

– Gì? – nó hỏi lại, hi vọng mình nghe nhầm.

-Cháu đến làm khách lại phải dùng chung phòng thật không hay, nhưng cháuđừng lo, phòng thiếu gia rất rộng và sạch sẽ. Ta biết cháu sống ở Mĩ đãlâu nên suy nghĩ khá thoáng, không phong kiến như người Việt, ta cũngyên tâm – dì chốt một câu đầy sự tin tưởng làm nó cứng họng.

Nóđứng khựng lại trước cửa trố mắt nhìn vị thiếu gia mà dì Thủy vừa nhắcđến. Tên đó đang ngồi đọc tờ báo về điện tử, tay cầm quả trứng gà lănlăn trên má, và cái bản mặt hơi bị quen. Không phải thế chứ, nghiệtduyên, đúng là nghiệt duyên mà. Nó thống khổ kêu trời.

– Thiên Vũ con xem ai đến này – dì Thủy tươi cười dắt tay nó vào nhà.

-Là kẻ ba nói sẽ đến đây sống tạm một thời gian – hắn trả lời mắt chẳngthèm nhìn mặt người con gái sẽ ở cùng mình trong thời gian tới.

-Kẻ gì chứ, Thiên tiểu thư là con gái mà, con thật là… – dì trách mócnhẹ nhàng rồi quay sang nó – cháu đừng để tâm, thôi để ta dẫn cháu lênphòng – dì nói rồi đi về phía cầu thang, nó lẽo đẽo bước theo.

DìThủy đưa nó đến phòng hắn, căn phòng quả thật rất rộng, bày trí đơngiản, quan trọng là chiếc giường siêu bự đặt giữa phòng, chiếc giườngnày 4 người nằm vẫn còn rộng. Tốt rồi, vậy thì dễ chia lãnh thổ, nhưngmình tên đó ngủ sao hết nhỉ? Nó tự nghĩ.

– Ta xếp quầnáo vào tủ giúp cháu rồi, nửa bên này là của cháu, bên kia của Thiên Vũ.Đồ đạc khác cháu tự sắp xếp cho vừa ý đi. À mà thằng nhóc đó khó tínhlắm, cháu mới đến đừng tự ý động vào đồ đạc gì của nó – dì nhẹ nhàng dặndò.

– Cháu biết, cháu cũng không thích người khác động vào đồ của mình – nó cũng nhắc khéo dì.

– Vậy được rồi, cháu tắm rửa cho khoẻ đi, ta xuống nhà chuẩn bị bữa tối, xong ta sẽ gọi – dì nói rồi đi ra ngoài.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.