Bản Giao Hưởng Của Sự Trả Thù

Chương 1: Chương 1 khúc dạo đầu ( nốt nhạc thứ 1)



~~~~ Kí ức của sự trả thù~~~~

~~~13 năm về trước ~~~

Nhà kính tráng lệ của gia tộc Nguyễn được làm bằng những viên pha lê có thể nói là hàng đầu thế giới, được sắp xếp bởi những nhà điêu khắc nổi tiếng trên toàn nước.Ánh nắng len lỏi vào nhà kính chiếu vào những viên pha lê mang một nét đẹp nhẹ nhàng mà mê hồn người nhìn, nhưng tuyệt vời hơn là ánh nắng chiếu nhẹ lên những lọn tóc nâu của cậu bé Nguyễn Vũ Nam Phong , làn da mềm và trắng của tuổi trẻ con , nụ cười hồn nhiên vui đùa chơi với những sóng nước trong hồ nước nhỏ của nhà kính . Nhưng nụ cười ấy tưởng chừng như sẽ mãi không bao giờ bị tắt bởi chuyện gì ………..thì “Choang” một tiếng động được phát ra đã cắt ngang sự cười đùa của cậu bé . Làn gió cuốn lời chửi bới liên hồi và tiếng đổ vỡ ra xung quanh . Cậu bé Phong lo lắng cố đi thật nhanh đến chỗ tiếng động phát ra ( 5 tuổi thì bước đi vẫn chưa gọi là vững chắc ) , khuôn mặt lo lắng nhưng chỉ dám liếc nhìn từ khung cửa xem chuyện gì đang xảy ra .

Người đàn ông với mái tóc đã có vài sợi bạc và khuôn mặt đã xuất hiện vài nếp nhăn nhưng ko ai có thể phủ nhận được điều trên khuôn mặt lãnh đãm và lạnh lùng của người đàn ông này toát ra vẻ đẹp trai và tuổi hào nhoáng của tuổi thanh xuân mà ông đã từng trải

Người đàn ông đó là cha của Phong (Nguyễn Du Thiên), người đã luôn cố gắng và vun đắp cho gia tộc họ Nguyễn phát triển. trước mặt Phong là người mẹ đang quỳ trước mặt của cha . Khuôn mặt thanh tú toát vẻ quý phái của bà đang bị che lấp bởi những dòng nước mắt rơi nhẹ trên gương mặt của bà

” Đi ra khỏi căn nhà này và đừng bao giờ bước chân quay lại , hay tìm thằng Phong !! Bà và tôi bây giờ không quen biết nhau , (ly hôn á) cũng như tất cả mọi tài sản của bà đều được chuyện nhượng về cho tôi . Giờ bà sẽ ko còn là phu nhân của gia tộc họ Nguyễn hay là mẹ của thằng Phong nữa ! đi ra ngoài !!!!” lời nói tàn nhẫn với khuôn mặt lạnh lùng cha của Phong vang rộng căn phòng .Những dòng nước mắt ko biết từ lúc nào đã xuất hiện trên gương mặt ngây thơ của Phong

Người mẹ nói :” Tôi sẽ đi ” lời của bà vừa dứt lời thì những tiếng kho han và xuất hiện trên lòng bàn tay bà hiện giờ chỉ toàn máu và máu, bà lấy chiếc khăn và lau nhẹ nhàng nó rồi cố gắng đứng dậy để đi khỏi căn nhà . Chỉ vừa đẩy nhẹ cửa thì trước mặt bà là cậu con trai bé bỏng Phong của mình đang khóc nấc từng tiếng . Cậu bé nắm lấy tay mẹ , càng ngày càng chặt , đôi tay khẽ run vì Phong nghĩ nếu giờ chỉ cần cậu thả tay ra là người mẹ cậu yêu quý sẽ đi mất , lời nói được phát ra kèm theo những tiếng nấc : ” Mẹ ak !! …..làm….ơn…đừng …đi …..đừng bo…..rơi con ” Mẹ cậu chỉ đáp lại là nụ cười nhẹ trên môi rồi hôn nhẹ lên trán cậu ” Phong ak ! mẹ thực sự rất xin lỗi con ” …….người mẹ gỡ nhẹ đôi bàn tay đang cố nắm chặt mình …..rồi bỏ đi bỏ mặc những tiếng khóc những lời gào thét của người con trai kêu mình ở lại

Trời đang sáng bỗng nhiên tối sầm lại , bỗng chốc mưa lớn , có thể cho rằng là ông trời đang thương tiếc cho số phận trớ trêu của cậu bé Phong ko ?

Ông Thiên bỏ ngoài tai những lời kêu gào van nài của người con trai đang cố gắng níu giữ mẹ của mình . Ông lạnh lùng kêu những người hầu mang Phong vào phòng rồi ông lặng lẽ đi ra ngoài .

—-Sự tiếp nối của số phận trớ trêu —

Có thể ông trời đang coi đây là trò đùa nhưng nó lại chưa hề dừng lại . Nếu mọi việc dừng lại thì có lẽ sẽ ổn nhưng trớ trêu thay

Mọi việc tưởng chừng như sẽ dừng lại ở chỗ đó , nhưng khi ông Thiên quay về thì bên cạnh ông lại là một người phụ nữ trẻ.Cô gái có thân hình thon gọn , gương mặt khả ái sen lẫn vào là những đường nét sắc sảo , mang trên mình một bộ váy bó ôm người . Phong thì vừa hoàn tất trong việc trốn thoát khỏi những người hầu cố gắng giữ mình lại .Hơi thở của Phong gấp gáp , chạy dọc hành lang để đến phòng của cha . Khi thấy cánh cửa của phòng cha đang sáng , Phong vui mừng vì nghĩ ” vậy là cha đã về rồi , phải cầu xin cha đi tìm mẹ về ” ,cậu bé chỉ vừa mới mang nụ cười mừng rỡ vì nghĩ sắp được gặp lại mẹ thì …….cảnh tượng trước mắt sao lại quá tàn nhẫn , nó như đâm nát trái tim của một cậu bé chỉ mới 5 tuổi, Phong hoảng loạn tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi : ” họ đang làm gì vậy ?”, ” người đàn bà kia là ai ?” ,” chuyện gì đang xảy ra vậy ?”,”ngay sau khi mẹ đi thôi sao ?”, …………..

Một cái ôm bất ngờ từ đằng sau lưng cậu , những dòng nước mắt vừa nãy chưa kịp khô thì những hàng mi lại ướt ,rồi những giọt nước mắt lại bỗng trào ra, tại sao chứ ? dù sao cũng chỉ là một cậu bé thôi mà ………có cần phải tàn nhẫn đến vậy không ? một cậu bé phải chịu những đau khổ như vậy có quá độc ác ko ?

Tiếng nấc bị kìm nén của Phong vì cảm giác cô đơn cần người bên cạnh hơn bao giờ hết ít nhất có lẽ là vào lúc đó . Hơi ấm của cái ôm bất ngờ kia là từ quản gia Hương , đây là người quản gia thân thiết với gia đình của Phong từ rất lâu , quản gia Hương coi Phong như người con thứ hai của mình . Vì có lẽ là thương cảm cho tương lai của Phong , nỗi đau mà Phong đang và sẽ phải trải qua trong thời gian tới , quản gia Hương thực sự ko thể kìm lòng mà nhìn cậu bé chỉ mới 5 tuổi đang có kìm nén tiếng khóc và tiếng nấc ko phát ra âm thanh trước những cảnh tượng xảy ra trước mắt cậu bé. Cứ vậy Phong khóc và dựa người vào quản gia Hương để xoa dịu nỗi đau chí ít có thể là trong khoảnh khắc đó , mọi vật cứ im lặng khoảng không như chìm vào giấc ngủ riêng chỉ có những tiếng sau cánh cửa

Phong tự nhốt mình trong căn phòng , không ăn không uống , cứ thế được gần sang ngày thứ 3 Phong đã ngất lịm đi. Khi chỉ vừa mới tỉnh dậy ……..Phong nghe tin được rằng người mẹ mà cậu yêu quý đã bị giết còn người phụ nữ mà cậu nhìn thấy đêm hôm đó đã chính thức trở thành mẹ kế của cậu

Phong tự đóng cổng trái tim mình lại , từ một cậu bé mới đó đang vui tươi cười đùa hồn nhiên , giờ gương mặt cậu chỉ toát ra nét lạnh lùng ,vô cảm ,………. Cậu đã thay đổi giờ người cậu được khắc lên bởi 2 chữ HẬN THÙ


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.