Bản Tôn Không Giữ Khí Tiết Tuổi Già

Chương 17



“Ngươi nói cái gì????” Khương Uyển ngồi thẳng người.

Bên tai Tống Thiên Thanh vang lên tiếng khóc và thét chói tai như cơn ác mộng.

“Ta là người thôn Vĩnh Ninh, phụ thân cùng tỷ tỷ ta cũng bởi vậy mà chết.” Hắn rũ mắt xuống, bình tĩnh như một mảnh băng hồ, “Sư tôn, ta tu đạo chính là vì việc này, ta so với bất kỳ một người nào trong số mọi người đến đây, đều hiểu rõ nơi này hơn.”

“Sao ngươi không nói sớm?” Khương Uyển kinh nghi bất định.

“Ta muốn tự tay báo thù, ta hôm nay giết thôn trưởng, coi như là có thể báo thù cho người nhà ta.” Lời này của hắn thật giả trộn nửa, hắn không biết Khương Uyển có thể tiếp tục hoài nghi hay không, nhưng đây đã là cách nói viên mãn nhất hắn có thể nghĩ ra.

Rốt cuộc là hắn hiện tại thực lực không đủ, làm không được thiên y vô phùng. Nhưng hắn trước tiên tự nói ra vết sẹo trong lòng, hắn đoán Khương Uyển sẽ không tiếp tục truy vấn.

“Đệ tử hiểu.” Cho dù đoán được, nhưng nàng thật sự không có truy vấn, tâm tư Tống Thiên Thanh vẫn là một trận kích động, mí mắt thon dài của hắn khẽ run rẩy, bỗng nhiên quỳ xuống, nghiêm túc thực hành một lễ đệ tử, “Đa tạ sư tôn.”

“Ngươi đây là làm gì?” Khương Uyển bị hành động của hắn làm cho hoảng sợ, “Mau đứng lên, có vết thương trên người còn loạn động!”

“Vết thương của ta không có gì đáng ngại.” Tâm tình Tống Thiên Thanh thoải mái không ít.

“Không có gì đáng ngại?” Khương Uyển cười lạnh một tiếng, “Vậy lần này ngươi giấu diếm sự thật, nhiều lần tự tiện hành động, nói vậy cũng có thể bị phạt.”

Đáy lòng Tống Thiên Thanh dâng lên một loại dự cảm không tốt: “Sư tôn muốn phạt ta như thế nào?”

“Ngươi nói xem?” Khương Uyển cười tủm tỉm, “Bất quá lúc này ta có thể cho ngươi một cơ hội, ngươi có thể tự mình lựa chọn muốn biến thành cái gì.”

“Đương nhiên, ” Cô nhìn bộ dáng như trút được gánh nặng của Tống Thiên Thanh, thở hổn hển nói, “Ta không nhất định sẽ áp dụng là được.”

ads

“Sư tôn…” Tống Thiên Thanh giống như là cà tím bị sương đánh, cả khuôn mặt đều suy sụp, hắn thật cẩn thận thương lượng, “Hồi Tiêu Dao Phong lại phạt ta có được không?”

“Có thể.” Chút mặt mũi này nàng còn muốn lưu lại cho tiểu đồ đệ, “Nhưng thân phận vi sư ngươi cũng phải giữ miệng như bình.”

Vì không để lộ, lúc trước nàng ngay cả Linh A Kiếm cũng không dám dùng, dù sao nàng cũng không phải không biết xấu hổ, nếu bị mấy tên Rắm Thối kia biết nàng chính là Huyền Ngọc tiên tôn, vậy uy nghiêm của nàng còn tồn tại gì.

“Đệ tử hiểu.” Hai người trao đổi lời hứa quan trọng “Lưu lại chút mặt mũi cho đối phương”, Khương Uyển vung tay lên dẫn hắn ra khỏi không gian.

“Giang sư tỷ! Tỷ đã trở lại!” Đoàn Hạc Niên sắp đứng thành Vọng Phu Thạch ánh mắt sáng ngời, không cẩn thận liền vứt bỏ phong độ, lòng bàn chân sinh phong chạy tới.

“Xử lý thế nào rồi?” Khương Uyển hỏi hắn.

“Đã sơ tán bọn họ trở về, chuyện ở đây cũng báo cho quan phủ địa phương, chính là…” Đoàn Hạc Niên có chút đau đầu, “Chỉ cần chúng ta mượn Phương lão thái thái nhà kia, kéo cổ họng vẫn ngao ngao khóc, lão thái thái phương viên mười dặm đều bị nàng dẫn đến khóc lên.”

“À.” Khương Uyển hờ hững nói, “Khóc mệt mỏi tự nhiên không khóc.”

Đoàn Hạc Niên:… Cũng vậy.

“Vậy chúng ta?” Đoàn Hạc Niên cẩn thận thăm dò.

“Hồi Thiên Cực, không cần dừng lại nữa.” Khương Uyển nói.

“Cái này trở về sao?” Đoàn Hạc Niên kinh ngạc, “Tống sư đệ bị thương thì làm sao bây giờ?”

“Ta mang theo hắn đi là được, chuyện nơi này đã cùng tu sĩ chúng ta không quan hệ, ngày sau như thế nào đều là duyên pháp cá nhân.” Cô nhìn Đoàn Hạc Niên vẻ mặt rối rắm, nhắc nhở, “Chớ bao giờ dính quá nhiều phàm trần.”

Khóe miệng Đoàn Hạc Niên giật giật, nghĩ thầm trước đó cũng không biết là ai tình nguyện bị một đao cũng muốn giết thôn trưởng kia. Đương nhiên, là một tuấn kiệt thức thời, hắn rất thông minh đem những lời này nuốt trở về.

“Đó cũng là do gieo gió gặt bão.” Tống Thiên Thanh vẫn không nói gì đột nhiên mở miệng.

“Nói cũng không sai.” Đoàn Hạc Niên vòng quanh Tống Thiên Thanh một vòng, “Tống sư đệ, thương thế của đệ thế nào rồi?”

Tống Thiên Thanh lễ phép cười cười: “Đã không còn gì đáng ngại nữa.”

“Ai, lời cũng không thể nói như vậy.” Đoàn Hạc Niên trên mặt treo lên lão khí hoành thu thân thiết, phảng phất như một hiền mẫu yêu thương quan tâm, “Người trẻ tuổi các ngươi chính là không biết yêu quý thân thể của mình, phải biết tu sĩ chúng ta nếu để lại căn bệnh so với phàm nhân còn phiền toái hơn nhiều. Ngươi lúc trước đều bị thương thành như vậy, hiện tại tội gì phải cậy mạnh? Còn đứng thẳng như vậy, không bằng để sư huynh cõng đệ chứ? Đệ yên tâm, chân ta đã ổn định, còn có thể cách một khoảng thời gian liền nhắc nhở đệ uống thuốc.”

Tống Thiên Thanh tươi cười trở nên miễn cưỡng: “Sư huynh. Không cần đâu.”

“Cái gì không cần.” Đoàn Hạc Niên nhiệt tình khiến người ta chống đỡ không nổi, hắn ta nhìn sắc mặt tái nhợt của Tống Thiên Thanh liền cảm thấy khó chịu, trong lòng dâng lên ý thức trách nhiệm vô cùng, nắm lấy tay Tống Thiên Thanh liền đeo trên cổ mình, “Nào, sư huynh cõng đệ.”

“Sư huynh!” Tống Thiên Thanh bị hắn sợ tới mức ngửa ra sau, nhất thời liền bay ra thật xa, “Thật sự không cần!”

“Được rồi.” Đoàn Hạc Niên khá bất đắc dĩ, lộ ra biểu tình của một người trẻ tuổi chính là trưởng bối không hiểu chuyện, “Vậy nếu đệ không khỏe thì phải nói ra, bây giờ đệ là người bị thương, chúng ta đều có trách nhiệm chăm sóc đệ.”

Tống Thiên Thanh sợ hắn ta lại xảy ra chuyện gì, cách hắn ta tám trượng, căng mặt gật gật đầu.

Khương Uyển ở trong lòng sắp cười vỡ bụng, nàng ho khan hai tiếng cường giả nghiêm túc: “Đám người Tiết Phán Nhi đâu?”

“Ở Phương lão thái gia đâu.” Đoàn Hạc Niên lúc này mới nhớ tới chính sự, “Giang sư tỷ muốn bây giờ đi, ta truyền tin gọi bọn họ tới đây.”

“Không.” Khương Uyển lại thay đổi chủ ý, “Chúng ta đi qua đi.”

Còn chưa bước vào cửa viện Phương gia, đã nghe được tiếng gào khóc tê tâm liệt phế của Phương lão thái, giọng nói của lão thái thái này vĩnh viễn sáng sủa như thế, tinh lực vĩnh viễn tràn đầy như thế, cho dù khóc rống cũng có thể khóc ra một cỗ tư thế náo loạn.

Tiết Phán Nhi luống cuống tay chân dỗ A Hổ bị bầu không khí lây nhiễm cùng nhau cất tiếng khóc, Tư Đồ Diệu hai tay ôm kiếm, tự đứng thành một pho tượng đá trên đỉnh đầu phun lửa.

Tràng diện này quả thực có chút buồn cười, Khương Uyển nhịn không được “Phốc Xuy” một tiếng bật cười.

Có lẽ không nghĩ tới có người còn có thể ở trong hoàn cảnh thảm tuyệt nhân hoàn như vậy cười ra, Phương lão thái thái trung khí mười phần khóc nghẹn lại, bà dừng lại quá nhanh, lập tức đánh ra một tiếng khóc lớn.

Khương Uyển không nhìn bà ta nữa, nàng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của A Hổ, bỗng nhiên phong mã ngưu bất tương đáp hỏi một câu: “Vĩnh Ninh thôn mấy năm nay chết nhiều nữ hài tử như vậy, chỉ sợ không có mấy người dám gả nữ nhi tới đây chứ?”

Phương lão thái hoàn toàn khóc không ra tiếng, nàng hoảng sợ mở to đôi mắt già đục ngầu, giống như nhìn quái vật nhìn Khương Uyển.

Đây vốn là một thôn nhỏ phong bế xa xôi, không có nữ nhân nào dám gả tới đây, tự nhiên chỉ có thể thông hôn trong thôn, thông suốt huyết thống liền càng ngày càng gần, hài tử tự nhiên cũng…. ngày càng không lành mạnh.

Nàng giật giật khóe miệng, đã nhìn thấy tương lai của thôn này.

“Ngươi còn có chỗ lưu luyến gì nữa không?” Nàng nghiêng đầu hỏi Tống Thiên Thanh.

“Không có.” Tống Thiên Thanh nói.

Cha mẹ thân nhân của hắn, thi cốt vô tồn, không có mộ không có phần, hắn đối với cái chỗ này không còn một tia lưu luyến.

Phương lão thái nghe được đối thoại của bọn họ, cả người run rẩy như co giật.

Giống như có một tia chớp vô tình, bổ ra ký ức hỗn độn, cố ý chôn vùi của bà ta. Bà ta nhìn gương mặt tuấn mỹ của Tống Thiên Thanh, giống như nhìn thấy ác quỷ đáng sợ nhất trong địa ngục, nước mắt bà ta vô tri vô giác chảy xuống, lại rốt cuộc không phát ra được một tiếng khóc.

Ác quỷ tuấn mỹ kia hướng nàng nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười có thể nói là ôn lương cung kiệm nhường nhịn.

“Đi thôi.” Hắn không nhìn hết thảy nơi này nữa, chỉ đem ánh mắt dừng lại trên người Khương Uyển, thanh âm đè thấp mà lại thấp, “Sư tôn.”

Khương Uyển nhìn gương mặt bình tĩnh của hắn, chỉ cảm thấy tiểu đồ đệ hiểu chuyện làm cho người ta đau lòng, nàng nghĩ đứa nhỏ này sớm trưởng thành như vậy cũng là có nguyên nhân, tuy rằng Tống Thiên Thanh cũng không nói rõ thân thế của hắn, nhưng vẻn vẹn chỉ nói một câu, cũng đã có thể nhìn thấy một góc chuyện cũ thảm thiết kia.

Cô mỉm cười với hắn một cách an ủi: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

“Tiên trưởng!” Phương lão thái nhìn bóng lưng bọn họ, bỗng nhiên lấy dũng khí hô to một tiếng.

Tống Thiên Thanh dẫn đầu quay đầu lại, con ngươi đen nhánh nhìn bà ta không chớp mắt, tựa hồ là muốn chăm chú lắng nghe lời bà.

Phương lão thái thái vừa rồi lấy hết dũng khí nhụt chí như cá nóc nhụt xuống, môi nàng nhấc lên vài phần, rốt cục nói: “Cẩn thận hơn, hết thảy bình an.”

“Lão thái thái bà rất thú vị.” Tư Đồ Diệu đã sớm nhìn bọn họ một thôn nhân đều cực kỳ không vừa mắt, nghe vậy cười lạnh một tiếng, “Chuyện cho tới bây giờ, bà còn thật lòng cảm tạ chúng ta sao?”

“Đúng vậy.” Bà ta bất ngờ nói, “Bà già này cảm ơn các vị tiên trưởng.”

Bà ta nói xong không dám nhìn bọn họ nữa, dắt A Hổ vội vàng trở về phòng.

Cả đời này bà ta đều sống thành một người phụ nữ ngoại cường trung can, kì thực nhu nhược lại vô dụng, cái gì cũng không bảo vệ được. Phương lão thái ôm chặt lấy A Hổ, giống như xuyên thấu qua hắn ôm lấy tất cả người mình nhớ nhung đêm đêm, không tiếng động khóc lớn.

Ta hy vọng tất cả các vị, hành động cẩn thận, mọi việc an toàn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.