Bệnh Chiếm Hữu

Chương 27: "Cậu đang làm nũng sao?" ?



Editor + beta: sellsell2610

Còn chưa có số điện thoại của ai cả.

Thời Ôn nhập số điện thoại của mình vào, nghĩ cậu chắc hẳn chưa biết tên của mình, liền lưu là “Thời Ôn”.

“Được rồi.” Lưu xong, Thời Ôn lại chỉ vào Vương Đình: “Cậu có muốn số điện thoại của lớp trưởng không? Nếu trong lớp có chuyện gì có thể hỏi cậu ấy.”

Vương Đình vừa đến, đang ăn dở bánh bao, nghe thấy lời này của cô thiếu chút nữa mắc nghẹn.

Trần Trì không chút suy nghĩ, lãnh đạm nhả ra hai chữ: “Không cần.”

Thời Ôn quyết tâm để cậu mở lòng, để cậu kết bạn với nhiều người hơn.

“Cậu nghe tôi đi, nhỡ có chuyện gì mà tôi không nghe điện thoại được, cậu cũng có thể gọi cho cậu ấy mà.”

Giọng nói của cô ôn nhu mềm mỏng, giống như đang dỗ dành cậu.

Trần Trì xốc xốc lông mi, nghĩ đến bộ dáng giọng nói mềm mại của cô khi xấu hổ, theo bản năng trả lời: “Cậu đang làm nũng sao?”

Thiếu niên mặt mày mát lạnh, trong mắt loé qua tia tà khí.

Thời Ôn đang muốn nói, nghe cậu nói vậy thì ngơ ngẩn.

“Cái gì?”

Trần Trì dời mắt, sắc mặt nhìn không ra biểu cảm: “Cảm thấy, giọng nói của cậu mà làm nũng nhất định sẽ rất êm tai.”

Thời Ôn:???

Thời Ôn đỏ mặt.

Phảng phất giống như bị thổi khí nóng vào tai, từ vành tai dần dần lan đên trên mặt. Cô nghẹn một bụng không biết nói cái gì, đành quay mặt đi.

Cậu sẽ không chủ động kết bạn cùng người khác.

Đối với mọi người tất cả đều là lãnh đạm thờ ơ, nếu không phải cô chủ động, khẳng định cậu ngay cả một người bạn cũng không có.

Hiện tại có cô làm bạn, nhưng tính chiếm hữu của cậu lại rất lớn. Cậu lại không biết bảo trì khoảng cách, dù gì cô cũng chỉ là một nữ sinh.

Trần Trì nhìn thấy vành tai của cô phiếm hồng, ánh mắt hơi tối.

Rất giống thạch lựu.

Thật muốn sờ.

Cảm thấy hơi nóng trên mặt đã giảm bớt, Thời Ôn mới nhận ra mình chưa trả điện thoại cho cậu.

Nhanh chóng để lên bàn cậu rồi thu tay lại, một câu cũng không nói, cũng không biết nói cái gì.

Trần Trì thấy mặt cô vẫn còn chút hồng, môi khẽ câu lên một độ cong rất nhỏ, rất khó phát hiện. Nhận lấy điện thoại, đem tên cô trong danh bạ đổi thành:

“Ôn Ôn.”

*

Tiết hoá học.

Thời Ôn một bên nghe giảng, một bên chú ý tới động tĩnh của Trần Trì.

Cậu không ngủ, tay chống cằm, tay áo tuột xuống lộ ra một đoạn cổ tay trắng trẻo thon gầy.

Cậu nghiêng đầu, thỉnh thoảng nhìn bảng đen, lại nhìn về sách vở của mình. Biểu tình nhạt nhẽo không thú vị, thi thoảng không kiên nhẫn nhíu mi. Giống với bộ dáng của Lý Vinh có tiền lại thích ăn chơi trác táng.

Thời Ôn không biết có nên thở phào nhẹ nhõm hay không.

Cậu không thích hoá học, như vậy sẽ không giống như đời trước, tự mình nghiên cứu bom làm nổ trường học.

Nhưng nếu cậu không học hoá học, thiên phú cứ như vậy bị mai một cũng rất đáng tiếc.

Hơn nữa cậu hoàn toàn không biết tự lo cho bản thân, trên người nhiều vết thương cũng không chịu xử lí lại thích tắm rửa, chế độ ăn uống nghỉ ngơi hỗn loạn. Nhà cậu tuy có tiền, nhưng lại mặc kệ cậu sống một mình, cậu sinh bệnh cũng không quan tâm.

Thời Ôn đè huyệt thái dương, cảm thấy rất đau đầu, nhịn không được gãi đầu.

“Sao vậy?” Trần Trì liếc thấy cô như vậy, liếm môi, nhanh chóng giữ tay cô lại.

“Không hiểu bài sao?”

“Để tôi dạy cho cậu.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.