Bệnh Chiếm Hữu

Chương 86: Muốn Gặp Em



10 giờ sáng, Trần Trì vẫn chưa tới công ty.

Tống Đằng gọi cho anh lần thứ 7, đầu dây kia cũng không bị ngắt đi hay báo máy bận.

Trần Trì không thích người khác đến nhà anh, nhiều năm như vậy, Tống Đằng cũng chưa một lần bước vào nhà của sếp mình.

Cuối cùng điện thoại tự nhiên bị cắt đứt, Tống Đằng ngồi không nổi nữa. Cậu ta tới gara lấy xe, vừa mới thắt xong đai an toàn, Leon đã gọi điện đến.

“Leon, lâu không gặp.” Tống Đằng lễ phép nói, khởi động xe.

Leon: “Không cần khách khí như vậy, tôi vừa mới gọi cho Trì, nhưng cậu ấy không nghe, anh có bên cạnh cậu ấy không?”

Tống Đằng kinh ngạc, “Anh tới Nam Đều? Tôi cũng không liên hệ được với Trì tổng.”

Leon xoa xoa trán, “Anh cũng không gọi được? Tình trạng gần đây của Trì rất không ổn định, liệu sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Tống Đằng nháy mắt khẩn trương lên, nhanh chóng gia tăng tốc độ xe: “Bây giờ tôi đang đến nhà của Trì tổng!”

“Tôi cũng đến!”

Mười lăm phút sau, Tống Đằng đi tới nhà Trần Trì, gấp gáp gõ cửa, lại không người đáp lại.

Không đến vài phút, Leon cũng chạy tới, thấy Tống Đằng ra sức gõ cửa, xua xua tay, “Trèo ban công!”

Hai người giúp đỡ mượn lực, bò lên trên lầu hai, cửa kính ban công mở rộng ra, hai người trực tiếp đi vào.

“Trì tổng?”

“Trì ——”

Lầu hai không có. Hai người phân công nhau tìm, một người lên lầu ba, một người xuống lầu một.

Leon tìm thấy Trần Trì ở phòng tập thể thao trên lầu ba.

Căn phòng nằm ở phía Nam, ánh sáng rõ ràng, người đàn ông đứng trước bao cát dùng hết sức mà đánh, không biết anh đã đánh bao lâu, mặt cùng cổ đèu đỏ lên, mồ hôi theo động tác của anh rơi xuống.

Ngay cả bao tay quyền anh cũng không đeo.

Leon nhìn thấy tay anh phiếm hồng, hô hấp cứng lại, “Oh my god!”

“Trần Trì! Mau dừng lại!”

Trần Trì giống như không nghe được, tiếp tục đấm bao cát.

Leon chạy tới, lại không biết như thế nào ngăn lại anh. Tống Đằng nghe được động tĩnh cũng nhanh chóng chạy lên

Leon vẫy tay, “Mau! Giữ chặt cậu ấy.”

Hai người mỗi người một bên, giữ chặt hai cánh tay trái phải của Trần Trì. Trong quá trình khó tránh khỏi bị va chạm, Leon đau đến nhe răng trợn mắt, “Đáng lẽ ra tôi nên đi học võ từ trước mới đúng!”

Hai người nỗ lực một hồi, rốt cuộc đem Trần Trì đè ở trên sàn nhà.

Leon thở phì phò, “Bác sĩ tâm lý thật không dễ làm. Trì, hiện tại cậu cần phải bình tĩnh, nghe thấy tôi nói gì không?”

Trần Trì bị ghim trên sàn nhà, cũng không giãy giụa. Mồ hôi dọc theo trên trán tóc mái uốn lượn chảy xuống, mặt anh đỏ bừng, hai mắt càng sâu, gắt gao nhìn chằm chằm trần nhà.

Leon nói với Tống Đằng: “Phiền cậu lấy cái rương tôi để dưới lầu lên đây!”

Leon vỗ vỗ Trần Trì vai, trấn an, “Trì, bây giờ cậu cần bình tĩnh. Chúng ta cứ từ từ nói, hít sâu, không có việc gì ——”

Trần Trì động động tròng mắt, nhìn về phía anh ta, ánh mắt lại trống rỗng, “Cô ấy có bạn trai……”

Có bạn trai?

Leon lau mồ hôi, lo lắng Trần Trì đột nhiên bùng nổ thì anh ta kéo không được.

Tống Đằng sao còn chưa lên?

Trần Trì thất thần lẩm bẩm: “Cô ấy thật sự vứt bỏ tôi, cô ấy tìm người khác……”

Leon yên lặng tăng mạnh sức lực ấn tay và chân của anh, “Cho nên cậu mới đánh quyền anh?”

Trần Trì nhắm mắt, “Tôi lại phát bệnh, tôi không khống chế được chính mình, tôi muốn đi tìm cô ấy, nhưng lại sợ mình khiến cô ấy bị thương…… Tôi sẽ biến thành quái vật……”

Leon thả chậm thanh âm, “Trì, không phải vậy, hiện tại cậu đã tốt hơn lúc trước rất nhiều, cậu không ném đồ vật hay tự làm mình bị thương nữa, nhưng cậu quá sốt ruột, lần sau vẫn nên mang bao tay quyền anh nhé!”

Trần Trì mở mắt ra, môi mỏng nhếch lên, lộ ra một nụ cười cuồng dã, “Tôi không thể để cô ấy rời bỏ tôi, Leon, lần đầu tiên nhìn thấy Thời Ôn tôi liền biết cô ấy chắc chắn sẽ thuộc về mình, cho nên, mặc kệ là như thế nào, tôi đều sẽ không để cô ấy rời khỏi.”

Leon nghe thế, sắc mặt biến đổi, giây tiếp theo, anh ta bị Trần Trì dùng đầu gối thúc một phát

Trần Trì xoay người đứng lên, Leon lập tức bò dậy ôm lấy cánh tay anh, dư quang nhìn đến Tống Đằng, hô to: “Lấy thuốc an thần trong rương ra cho tôi!”

Tống Đằng thấy Trần Trì đứng lên, sợ tới mức bàn tay run rẩy.

Cú thúc gối vừa rồi nhất định rất đau…

Cậu ta còn không kịp lấy thuốc an thần ra, Trần Trì đã tránh khỏi Leon.

Leon chạy tới, nhào về phía Trần Trì, giật lấy thuốc an thần trong tay Tống Đằng.

Trước một giây Trần Trì kịp tránh thoát, Leon đã châm kim tiêm vào tay anh, còn chưa kịp đem thuốc an thần tiêm vào, Trần Trì đã vung cánh tay, mạnh mẽ thoát ra.

Đầu kim tiêm dính máy, mắt Trần Trì cũng biến thành màu đỏ tươi.

Leon nhăn chặt mi, “Trần Trì cậu có biết mình đang làm cái gì không?”

“Tôi rất rõ ràng.”

Trần Trì gằn từng chữ một, nhanh chóng chạy đi.

Trần Trì lái xe đến nhà Thời Ôn, gõ cửa nửa ngày, trong phòng đều không có động tĩnh gì.

Lúc này anh mới nhớ tới, cô vẫn còn ở đoàn phim.

Trần Trì dựa vào cửa lạnh lùng nhìn chằm chằm mặt đất, vẫn không nhúc nhích.

Thời Ôn được rửa sạch ô danh, mọi người trong đoàn phim đều vui vẻ thay cô. Phương đạo diễn biết Thời Ôn mấy ngày nay đã chịu không ít chuyện không vui, ông liền sửa sang lại một chút kịch bản, trước tiên để Thời Ôn quay chụp xong nội dung mùa hè.

Diêu lão sư yêu cầu 《 tê ảnh 》 cảnh quay vào mùa hè và mùa đông phải là anh chụp tự nhiên chân thật nhất, cho nên, mùa hè quay xong, bọn họ sẽ dừng quay một thời gian, chờ mùa đông tới lại tiếp tục, rồi sau đó mới hoàn toàn đóng máy.

Thời Ôn quay xong cảnh của mùa hè, liền được nghỉ ngơi.

Cô quay lại khách sạn nhanh chóng thu dọn lại một chút đồ vật, sau đó lập tức về nhà.

Trên đường trở về Thời Ôn vẫn luôn nghĩ làm thế nào để gọi cho Trần Trì, lại không nghĩ tới vừa đi đến cửa nhà, đã nhìn thấy anh.

Hoàng hôn xuyên qua hàng hiên pha lê chiếu vào, đánh vào trên sườn mặt của người đàn ông, anh cúi đầu, dựa cửa đứng thẳng, giống như một bức tượng điêu khắc, không biết đã đứng bao lâu.

Sao anh lại ở đây? Chẳng lẽ biết hôm nay cô về?

Thời Ôn đi qua đi, nhẹ nhàng gọi, “Trần Trì, sao anh lại tới đây?”

Trần Trì ngửi được hương vị quen thuộc, theo sát lại nghe được giọng nói ngày đêm tâm tâm niệm niệm.

Anh đột nhiên ngẩng đầu, thẳng tắp xem đối diện với tầm mắt của cô

Thời Ôn bị sắc mặt của anh doạ cho hốt hoảng. Anh không mang mắt kính, cặp mắt đào hoa kia che kín tơ máu, môi mỏng gắt gao nhấp, cả người tản ra một cổ hơi thở quen thuộc.

Hơi thở nguy hiểm đã lâu không xuất hiện.

Thời Ôn nắm chặt lấy tay kéo của vali, “Trần Trì? Làm sao vậy?”

Trần Trì không dời tầm mắt, thậm chí chớp cũng không, phảng phất giống như ở giây tiếp theo cô sẽ biến mất, “Muốn gặp em.”

Thời Ôn nhận thấy được anh khác thường cùng quái dị, nhưng nghe được lời này lại nhịn không được mà cong cong khóe miệng, “Nhưng mà em đang ở đoàn phim, nếu hôm nay em không về làm thế nào?”

Trần Trì không nói lời nào.

Thời Ôn không biết anh tại sao đột nhiên lại biến thành như vậy, chậm rãi hỏi: “Anh đứng đây lâu chưa?”

Cô móc ra chìa khóa. Trần Trì nhìn chằm chằm động tác của cô, “Không lâu.”

“Vậy anh đi vào ngồi một chút.” Thời Ôn ôn nhu nói.

Trần Trì tránh ra thân mình, bởi vì hai chân đứng lâu nên có chút không thích ứng.

Thời Ôn mở cửa, bánh xe của vali kêu lên. Trần Trì đang kéo vali của cô vào.

Cô mỉm cười, chỉ tủ giày bên cạnh, “Để chỗ này là tốt rồi. Anh ngồi xuống sô pha đi.”

Thời Ôn không biết Nhạc Cẩm có đun nước ấm không, cô cầm bình nước lạnh đo vào phòng bếp.

Chỉ còn có nửa bình nước.

Cô đổ nước lạnh đi, hỏi: “Anh có muốn uống trà không?”

Đổ nước xong, cô cũng không nghe thấy anh trả lời, tò mò quay người lại liền hoảng sợ.

Không biết Trần Trì đã đứng ở cửa phòng bếp từ khi nào, không tiếng động mà nhìn cô.

Ánh sáng phòng bếp sáng ngời, Thời Ôn lúc này mới chú ý tới sắc mặt anh trắng bạch dị thường, đôi mắt không chỉ có tia máu, mà còn giống như sung huyết.

Thời Ôn hoảng hốt, để bình nước lên trên bàn, “Trần Trì, anh làm sao vậy?”

Trần Trì không nói lời nào, chỉ rũ mắt nhìn cô.

Thời Ôn đi đến bên người anh, nhìn bộ dáng của anh lúc này, trong lòng bắt đầu cảm thấy chua xót.

Tại sao lại trở thành thế này?……Không phải sau khi về nước anh vẫn ổn sao?

Cô muốn giữ chặt tay anh, lại bỗng nhiên nhìn thấy trên cánh tay anh xuất hiện một vết máu không dài cũng không ngắn.

“Anh bị thương?”

Tâm của cô phảng phất giống như bị một bàn tay bóp lấy.

Xa cách bảy năm, cảm xúc đau lòng cùng lo âu lại một lần nữa quay cuồng.

Thời Ôn giữ chặt tay anh, tinh tế nhìn vết thương trên cánh tay.

Giống như bị một thứ bén nhọn cứa vào.

Trần Trì đem bộ dáng đau lòng cùng lo lắng của cô thu vào đáy mắt, đôi mắt anh bỗng nhiên bốc cháy lên một ngọn lửa, hầu kết lăn lộn, ách thanh nói ra một câu: “Em quan tâm tôi?”

“Đương nhiên là quan tâm.” Thời Ôn không chút suy nghĩ liền nói, giữ chặt anh kéo ra phòng khách, “Em băng bó cho anh!”

Thời Ôn lôi kéo anh ngồi xuống sô pha, từ bàn nhỏ bên cạnh lấy ra một hộp y tế.

“Sao lại bị thế này?”

Cô rút một tờ khăn ướt, cẩn thận lau đi vết máu.

Không nghe được Trần Trì trả lời, cô nghi hoặc ngẩng đầu, vô tình rơi ánh mắt thâm thúy lại trần trụi của anh.

Giống như bị phỏng, cô hoảng loạn dời mắt. Lại nghe thấy anh nói: “Em quan tâm tôi?”

Cô nhíu mày gật gật đầu, “Đương nhiên là quan tâm, anh đang bị thương mà.”

Anh đột nhiên cúi người, thấp giọng hỏi, “Vì sao lại quan tâm tôi?”

Thời Ôn nghe được trong giọng nói cùng hô hấp của anh mà phát giác ra hơi thở nguy hiểm, cô rụt rụt bả vai, nhỏ giọng nói: “Tay anh đang đổ máu, nhất định sẽ làm em lo lắng.”

Giọng nói của cô ngày càng thấp, ngữ điệu lại mềm như bông, ngọt như kẹo bông gòn. Mà cô cũng giống như một đóa hoa hồng nhạt làm vằng kẹo bông gòn, cả người nổi lên màu hồng nhạt, mềm mại, tản ra hương vị ngọt ngào.

Trần Trì nhìn đến xuất thần, ghé vào bên tai cô, ách thanh nói: “Quan tâm tôi chính là thích tôi.”

Thời Ôn phát ngốc.

Tại sao lại…… Đột nhiên nói thẳng ra như thế? Không phải nói muốn từng chút từng chút trêu đùa cô, khiến cô thích anh thêm lần nữa à?

Là bởi vì chuyện “Ôn Bách couple” sao?

“Ôn Ôn……”

Giọng nói nghẹn ngào lại khó nhịn, mang theo nhiệt độ nóng bỏng chui vào trong tai Thời Ôn, hoà với hô hấp của anh phun ở bên tai.

Thời Ôn rụt rụt cổ, túm lấy tay vịn sopha.

Trần Trì mê muội mà nhìn vàng tai đỏ thắm của cô.

Thạch lựu.

Anh duỗi tay sờ thử, sau đó lại nhéo nhéo một chút.

“Ôn Ôn, em đỏ rồi.”

Thời Ôn xấu hổ không chịu được, cảm xúc quay cuồng, lời nói bao nhiêu năm trước đây lúc này lại được nghe thấy.

Lúc ấy hình như vì chuyện này mà cô giận dỗi với anh.

Thời Ôn cắn cắn môi, “Trần Trì đừng nghịch, em băng bó cho anh.”

Trần Trì chuyên tâm vuốt ve “thạch lựu”, nhẹ nhàng thổi hơi nóng, nhìn nó càng ngày càng hồng, anh hưng phấn đến nối máu toàn thân đều đang sôi trào.

“Ôn Ôn, em đáng yêu quá…… Ôn Ôn……”

Thời Ôn thật sự không chịu nổi anh cứ dùng giọng điệu tha thiết ra bày tỏ thẳng thừng với mình như vậy.

Không phải bảo sẽ dùng thân phận thân sĩ để cô yêu anh à?

Sao đột nhiên lại trở nên như vậy? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Thời Ôn cảm thấy đợi lát nữa cô nhất định phải hỏi rõ ràng, cẩn thận né sang một bên, ôn nhu nói: “Trần Trì, chúng ta xử lý vết thương trước được không?”

Cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

Thời Ôn quay đầu.

Không ấn chuông cửa liền lên đây, là Nhạc Cẩm sao?

Nhưng giờ này có lẽ không phải, cô nàng phải buổi tối mới về.

“Trần Trì, em phải đi mở cửa.”

Cô đứng dậy, nhưng một bàn tay của chống ở trên mặt bàn pha lê, chặn lại lối đi của cô.

Trần Trì nhìn chằm chằm đáy mắt thanh triệt thủy nhuận cuar coot, trái tim co rút lại, chưa đã thèm mà buông tay.

Vừa rời khỏi sô pha, Thời Ôn cảm thấy không khí xung quanh đều lạnh vài độ, có lẽ là Trần Trì quá nóng……

Cô che lại gương mặt phiếm hồng, đi mở cửa.

“Tadaa ——” Người đàn ông đứng ngoài cửa bỏ túi đang che mặt xuống, chìa đến trước mặt Thời Ôn, “Mang cho em tôm hùm đất này!”

Động tác đầu tiên của Thời Ôn khi kịp phản ứng lại là muốn đóng cửa, nhưng một chân Sở Bách đã chen vào được.

Phản ứng thứ hai của cô chính là quay đầu lại, sau đó trong lòng chợt lạnh.

Không biết từ khi nào Trần Trì đã đứng phía sau cô, trên mặt không có một tia máy, cũng không có một chút cảm xúc.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.