Có Chút Ngoài Ý Muốn, Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 17: Làm bẩn áo



Thẩm Giai Nghị nhíu chặt mày, anh không phải tức giận, mà là cảm thấy người phụ nữ này rất quen, giống như đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi, càng đến gần, cảm giác đó càng rõ ràng.

Trên người cô có mùi lá sen nhàn nhạt, nhẹ nhàng mà không bị ngán, rất quen, thực sự là rất quen.

“Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?” Thẩm Giai Nghị hỏi.

“Từng gặp qua ——sao?

Giang Ý Mạn lắc đầu nguầy nguậy: “Làm sao có khả năng! Tôi chỉ là một nhân viên phục vụ nhỏ bé, anh lại có thân phận tôn quý, chúng ta làm sao có thể gặp qua.”

Thẩm Giai Nghị vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng anh thực sự không thể nhớ ra, vì vậy liền bế Đoá Đoá vào đại sảnh.

Hiên Hiên thừa dịp ba không chú ý, tranh thủ thời gian quay đầu lại: “Dì, hai người đã gặp qua rồi, chính là đêm dì đưa con và Đóa Đóa về nhà đó, ba con có nhìn thấy dì.”

“Nhưng dì yên tâm đi, con sẽ không nói cho ba dì là ai, cho nên hiện tại ba còn không biết.”

“Hiên Hiên thật tốt, dì yêu con nhất!”

“Hi hi. Con ra chỗ ba đây, ba mà thấy con chạy linh tinh thì chắc chắn sẽ tức giận.” Hiên Hiên nhanh chóng chạy đi.

Giang Ý Mạn nhìn xa xa, mắt vẫn còn lưu luyến hai đứa nhỏ.

Hiên Hiên tính tình vui vẻ, là một cậu bé ngoan. Đoá Đoá trông rất đáng yêu, nhưng lại không thể cười hay nói, điều này khiến cô rất lo lắng.

“A! Cô làm gì vậy!” Một người phục vụ hét lên, mắt trừng Giang Ý Mạn.

Người phục vụ bưng món ăn đi qua, tình cờ đụng phải Giang Ý Mạn, đồ ăn trong đĩa bị đổ ra ngoài, áo khoác của Giang Vũ Phỉ cũng bị vấy bẩn, người phục vụ không nhận lỗi mà thậm chí còn đổ lỗi cho Giang Ý Mạn, bởi vì nhìn thấy Giang Ý Mạn cũng là phục vụ cho nên anh ta không sợ.

“Làm sao vậy? Tôi đứng ở đây không nhúc nhích. Anh đụng vào tôi rồi còn quát và đổ lỗi cho tôi? Gọi quản lý của anh lại đây.” Giang Ý Mạn cường thế nói.

Đột nhiên bị oan ức, đương nhiên Giang Ý Mạn rất tức giận, nhưng hiện tại cô đang mặc quần áo của nhân viên phục vụ nên không ai sợ cô.

“Gọi quản lý làm gì, dù sao cũng là lỗi của cô. Chẳng lẽ cô còn có quan hệ với quản lý?” Người phục vụ rất kiêu ngạo và xảo quyệt.

Lúc này Giang Vũ Phỉ từ trong nhà vệ sinh trở về, vừa lúc nhìn thấy cảnh này, trực tiếp chạy tới.

Ba! Một bàn tay bất ngờ không chút do dự tát thẳng vào mặt Giang Ý Mạn.

“Cô làm gì vậy? Cô có biết chiếc áo này của tôi đắt như thế nào không? Cô làm phục vụ như thế hả? Đã được đào tạo chưa vậy? Gọi quản lý của cô đến đây, tôi sẽ khiếu nại cô.” Giang Vũ Phỉ kiêu ngạo và phách lối.

Giang Vũ Phỉ không thể không lợi dụng cơ hội tốt như vậy.

Cô và Giang Ý Mạn đang đánh cược rằng ai ký được hợp đồng với TM thì sẽ thắng, hiện tại giám đốc của TM cũng ở xung quanh đây, chắc chắn cũng sẽ để ý chuyện ầm ĩ như vậy. Nếu bây giờ cô làm Giang Ý Mạn mất hết mặt mũi, khiến mọi người nghĩ Giang Ý Mạn là một người vô dụng thì sau này sẽ chẳng ai dám hợp tác với cô ta nữa.

“Giang Vũ Phỉ, đừng nói đến chuyện tôi không làm bẩn cái áo này, cho dù tôi có làm bẩn thật thì cô có tư cách đánh tôi sao? Hay là cô cho rằng mình rất quyền quý, ỷ vào có Thẩm tiên sinh làm chỗ dựa, nên có thể tùy ý đánh một nhân viên phục vụ?” Giang Ý Mạn nói lý lẽ.

Giang Vũ Phỉ muốn tìm đường chết, vậy để cô giúp cô ta, cô cố tình kéo Thẩm Giai Nghị xuống nước cùng vì muốn xem anh ta có bảo vệ Giang Vũ Phỉ hay không, từ đó biết được tình cảm vợ chồng của bọn họ sâu đậm đến mức nào.

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm về phía Thẩm Giai Nghị, muốn xem anh sẽ xử lý thế nào.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.