Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp

Chương 14: Về nhà bị đánh



   Tần Lục Nguyệt gần như phát khóc.

   Loại người gì đây.

   Được rồi, bổn cô nương đây đại nhân đại lượng, không thèm so đo với anh.

  Dù sao mình gả đến Tông gia cũng chỉ vì cứu cô ra ngoài.

    Ngày mai về nhà, là có thể nhìn thấy cô, kiểu gì cũng phải nói rõ ràng với cô, không bao giờ làm người nhà của người chú kia nữa.

    Chờ thu xếp xong cho cô, mình sẽ nghĩ cách ly hôn với Tông Minh Hạo.

     Tần Lục Nguyệt xây dựng tốt tâm lý xong, nhớ tới Tông Minh Hạo chỉ cho 30 phút, nó nắm chặt thời gian đi tháo đồ trang sức cùng quần áo cô dâu rồi tắm rửa.

   Khi nó đang lau khô tóc, chuẩn bị đi ngủ ở sofa thì Tông Minh Hạo quay trở lại.

    Hiển nhiên anh ta đã tắm ở phòng khác, chẳng thèm nhìn Tần Lục Nguyệt lấy một cái, lập tức đi tới giường chuẩn bị đi ngủ.

    Nhìn Tông Minh Hạo chẳng thèm để ý tới mình, ngược lại Tần Lục Nguyệt có thể thở phào nhẹ nhõm.

   Nó sợ nhất là người đàn ông này lại nổi điên lần nữa.

    Tuy nó rất muốn biết vì sao chồng nó đột nhiên biến thành Tông Minh Hạo nhưng nhìn vẻ mặt thúi hôm nay của anh ta, hiển nhiên lúc này không nên hỏi a.

    Thôi được, dù sao anh ta cũng không thích nó, nó cũng không thích anh ta, sớm muộn gì rồi cũng ly hôn.

    Nếu mục đích đã đạt tới thì không sao cả.

   Tần Lục Nguyệt nghĩ như vậy, cảm thấy thản nhiên, sau đó vui vẻ nằm xuống sô-pha và ngủ thϊếp đi.

    Nằm trên giường, Tông Minh Hạo nghe thấy tiếng hít thở đều đều từ sofa truyền tới, lần nữa lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

   Bổn thiếu gia đây còn chưa ngủ mà cô ta dám ngủ trước rồi?

    Quả nhiên! Dù 18 năm đã qua đi, người đàn bà xấu xa, ác nghiệt này vẫn chẳng hề thay đổi.

    Tông Minh Hạo hậm hực xoay người, rất nhanh liền ngủ mất.

   Giống như đã lâu chưa từng ngủ giấc ngủ yên tĩnh như vậy, nhiều năm qua đây là lần đầu tiên Tông Minh Hạo có thể ngủ say như vậy, thậm chí còn nằm mơ.

   Trong mơ, dường như anh đang chơi vui vẻ với ai đó, trong mơ anh còn nở một nụ cười chân thành.

   Bỗng nhiên người kia quay đầu lại, hung tợn nói với anh: “Tông Minh Hạo, anh dám đi theo tôi lần nữa, tôi sẽ lột sạch người anh.”

   Anh tập trung nhìn vào, gương mặt kia đột nhiên biến thành Tần Lục Nguyệt. Tông Minh Hạo giật mình, kích động, lập tức bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

   Quả nhiên, chỉ cần nằm mơ tới người đàn bà kia tuyệt đối sẽ biến thành ác mộng.

    Tông Minh Hạo quay đầu, trên sô-pha đã không còn ai.

   Đáng chết, người đàn bà đó chạy đi đâu rồi?

   Tông Minh Hạo trực tiếp gọi vào điện thoại cố định trong nhà. Quản gia báo cho Tông Minh Hạo, Tần Lục Nguyệt đã tỉnh dậy từ lúc trời còn chưa sáng đi kính trà cho Tông lão phu nhân, Tông tiên sinh và Tông phu nhân, hiện tại đã về nhà mẹ đẻ.

    Tông Minh Hạo vừa nghe, gân xanh trên trán nổi lên.

    Cái gì? Cô ta không thèm nói gì với mình đã một đường chạy về nhà mẹ đẻ?

   Cái thói quen không nói đã biến mất này của cô xem ra vẫn không đổi.

____-___^___-____

   Tần Lục Nguyệt không thèm để ý Tông Minh Hạo có cùng mình về nhà mẹ đẻ hay không. Dù sao, nó cũng không thừa nhận Tông Minh Hạo là chồng của mình. Có lẽ, Tông gia cũng không thừa nhận nó là con dâu, cháu dâu trong nhà.
    Buổi sáng lúc kính trà, Tông lão phu nhân và Tông tiên sinh nhận trà của nó mà Tông phu nhân chẳng thèm liếc nó một cái. Tuy cuối cùng vẫn nhận trà con dâu nhưng lại lấy cớ không ngủ ngon, không ở được với người trẻ tuổi cho nên yêu cầu Tần Lục Nguyệt tạm thời đến biệt thự trang viên bên ngoài ở.

    Tần Lục Nguyệt còn ước gì phủi sạch quan hệ với Tông Minh Hạo vì vậy đồng ý ngay.

    Căn bản nó không định về nhà cùng Tông Minh Hạo cho nên tự mình mang quà về Tần gia.

   Vào cửa Tần gia, Tần Giai Nhân nhìn một hồi mới hỏi: “Sao chỉ có mình chị về? Tông Minh Hạo đâu? Chị đem Tông Minh Hạo giấu đi đâu hả?”

    Tần Lục Nguyệt chỉ liếc Tần Giai Nhân một cái quay đầu chào hỏi Tần Quốc Dân và Tần phu nhân: “Chú thím, các người ép tôi gả qua đó, tôi làm được rồi , cô tôi đâu?”
   Vốn Tần Giai Nhân không quá kích động, vừa nghe Tần Lục Nguyệt nói xong lửa giận trong người bùng cháy. Cô ta một tay kéo Tần Lục Nguyệt, một tay kia hung hăng hướng tới gương mặt nó.

    “Chát!”_Một cái tát, âm thanh vang dội, thanh thúy (tiếng trong trẻo và vang xa)

    “Tiện nhân, được tiện nghi lại còn khoe mẽ.”_Tần Giai Nhân đẩy Tần Lục Nguyệt ngã xuống thảm: “Tôi cảnh cáo cô nhanh ly hôn với Tông Minh Hạo, nếu không, tôi sẽ cho cô biết tay”.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.