Cuộc Tình Này Dù Sao Cũng Chẳng Tồn Tại Được Lâu

Chương 11: Lần đầu tiên



Hướng Đường Nghi ngồi ở một góc của vườn hoa, gió bay từ một phương xa về, cuộn những mùi thơm của hoa cỏ hanh khô sà vào thân người cô.

Khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn những ngây thơ, nhìn về phía tấm thân to lớn của Vu Phùng Cửu.

Sao anh lại đứng ở đấy? Hình như, anh đang nhìn cô thì phải.

Hướng Đường Nghi có chút nghi ngờ, không biết có phải là do cô nhìn nhầm hay không mà cô lại thấy anh đang cười.

Nhưng nụ cười ấy không hề ôn nhu như của Phan Lưu, cũng không hiền hậu như của bác làm vườn.

Nó… mang một chút gì đó rất nguy hiểm.

Chợt, Vu Phùng Cửu rút một tay ra khỏi túi quần, giơ lên ngoắc ngoắc, ra hiệu với Hướng Đường Nghi, gọi cô lại.

Hướng Đường Nghi kinh ngạc, cô phải nhìn dáo dác ra xung quanh xem còn có ai khác không rồi mới chắc chắn đó là anh đang chỉ vào mình.

Dù biết anh đột nhiên gọi cô đến là chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp, nhưng Vu Phùng Cửu là người đáng sợ nhất trong căn nhà này, đương nhiên cô không dám làm trái lại mệnh lệnh của anh, hấp tấp đứng dậy, xuẩy váy rồi vội vã chạy về phía anh.

Đôi chân nhỏ vừa chạy vừa run trong lo sợ.

Chắc không phải là cô đang chuẩn bị bị ăn mắng vì chuyện đi dưới ban công phòng anh ngày hôm trước đâu nhỉ?

Hướng Đường Nghi đi đến trước mặt của Vu Phùng Cửu, nhưng cũng chỉ dám cách anh một khoảng xa.

“Vu thiếu, anh gọi em ạ?”

“Ừ, đi theo tôi.”

Thấy Hướng Đường Nghi tỏ ra chần chừ, anh đã hạ giọng xuống, hỏi.

“Muốn chống đối lại tôi?”

“Không, không ạ!”

Cả thân người của cô lập tức trở nên căng thẳng, không dám thở mạnh dù chỉ một hơi. Chỉ sợ sẽ lại động chạm vào cảm xúc khó chịu của anh.

Từ sau vụ bị lôi ra sau gian thờ tiên tổ của Vu gia khi đó, trong lòng cô đã sinh ra một loại cảm giác đặc biệt sợ hãi đối với anh.

Cô thề, làm gì thì làm, chứ tuyệt đối không bao giờ dám làm phiền đến anh, không bao giờ xuất hiện trước mặt anh…

Hướng Đường Nghi đi theo sau lưng của Vu Phùng Cửu, theo sau anh đi ra ngoài khuôn viên khu biệt thự, bước vào trong rừng.

Bỗng nhiên bị anh dẫn vào đây, trong đầu óc cô mù mịt, không ngừng nghĩ ra những giả thiết và lí do tại sao anh lại muốn cô cùng đi ra ngoài này.

Hai người đi rất sâu vào trong rừng, đến khi anh dừng lại, Hướng Đường Nghi cũng không dám bước tiếp mà đứng khựng lại ngay sau anh.

Vu Phùng Cửu thấy đã đủ, anh quay người ra sau, bước một bước liền thu hẹp lại khoảng cách với cô.

“Cô là em gái của tôi phải không?”

Bỗng nhiên anh lại hỏi vậy, Hướng Đường Nghi vội gấp gáp gật đầu.

“Vâng…!”

“Nói dối giỏi thật.”

Trong khi cô còn chưa thể hiểu được tình hình hiện tại của mình, đã thấy đột ngột cánh tay của Vu Phùng Cửu bóp lấy cổ mình mà đập mạnh người cô vào một thân cây gần đó.

Hướng Đường Nghi theo phản xạ kinh hãi hét lên, kịch liệt giãy giụa.

Cái cảm giác nghẹt thở bị khơi gợi lại khiến cho cô sợ hãi đến run lên bần bật, không thể tự chủ được mà vung tay tát mạnh vào mặt của Vu Phùng Cửu, vang lên một tiếng chát giòn giã.

“Biến… ra!”

Vu Phùng Cửu có chút ngỡ ngàng.

Hướng Đường Nghi sau khi nhận ra hành động vượt quá khả năng ấy của mình thì hối hận cũng đã muộn. Vu Phùng Cửu đã cúi đầu nhìn cô từ trên xuống, ánh mắt lạnh lẽo và nồng nặc sát khí phủ kín lấy tầm mắt của cô.

“Em, em xin lỗi… anh!”

Hướng Đường Nghi run rẩy, cực kì hoảng loạn. Khuôn mặt bỗng chốc đã trắng bệch như không còn một giọt máu nào.

Cô muốn ngã khuỵu xuống nhưng cổ đã bị anh siết chặt lại nhấc lên cao, cả thân người chới với trong vô vọng.

Khó thở, cô không thể thở được… Chết, sẽ chết mất!!!

“Đánh tôi sao?” Vu Phùng Cửu liếm một bên mép miệng đã bị rách ra một vết nhỏ, tiếng cười trầm thấp vang lên sắc bén, như cứa vào da của Hướng Đường Nghi: “Lần đầu đấy.”

Lần đầu kể từ khi sinh ra, anh bị đánh.

Còn là từ một con ranh bẩn thỉu là cô!

Không để cho Hướng Đường Nghi phản ứng kịp, anh đã đè cô lên cây, hạ môi, cắn mạnh vào môi của cô.

Hướng Đường Nghi giật thót, đau đớn đến co quắp cả người lại.

Đau, cô nếm được vị máu.

Còn cảm nhận có cái gì đó đang luồn vào bên trong miệng mình.

Đầu lưỡi anh đảo loạn ở trong miệng cô, mặc cho cô có muốn hay không, anh bắt ép cô phải nhận lấy tất cả.

Hướng Đường Nghi không có hiểu biết quá nhiều về tình dục, nhưng vì từ nhỏ đã thấy Hướng Mãn Thanh nhiều lần có những hành động chạm môi kiểu này với những người đàn ông khác nhau, cô dù có ngốc đến thế nào cũng biết hôn môi là một hành vi không được mấy trong sạch.

Bị hôn thế này, Hướng Đường Nghi chống cự đẩy anh ra nhưng chẳng thể, môi bị khoá chặt, chỉ có thể phát ra những tiếng ưm ưm bất lực.

Nụ hôn đầu đấy…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.