Cuộc Tình Này Dù Sao Cũng Chẳng Tồn Tại Được Lâu

Chương 22: Thật không ngoan chút nào



Chiếc xe dừng lại ở trước Hiểu Tinh Cư, một khu tổ hợp nghỉ dưỡng và giải trí bậc nhất thủ đô, do Giang gia đứng đầu điều hành.

Đây cũng là nơi xa hoa thứ hai ngoài căn biệt thự của Vu gia mà Hướng Đường Nghi được đặt chân đến.

Dù có cái tên rất đẹp nhưng nơi này không hề thanh nhã như vậy chút nào, mọi nơi đều nồng lên những loại mùi khác nhau chồng chất.

Tiền và tình.

Đúng vậy, nơi đây chính là thiên đường để cho những dân chơi vào đây đốt tiền, tận hưởng những khoái lạc của cuộc sống.

Những trò chơi từ điện tử, đỏ đen, đến các nhà hàng quá bar đều có hết… Thậm trí còn có cả những dịch vụ giao dịch thể xác ngầm nữa.

Hướng Đường Nghi cảm thấy không ổn chút nào. Cô còn nhỏ, liệu vào đây có thực sự thích hợp hay không?

“Bám sát vào tôi.”

Vu Phùng Cửu nhận ra sự sợ hãi của Hướng Đường Nghi khi lần đầu đến một nơi lạ lẫm, bước chân anh bất giác đi chậm lại.

Hướng Đường Nghi gật đầu rồi lại lắc đầu, đúng là cô không muốn lại gần anh thật.

Thật không ngoan chút nào.

Vu Phùng Cửu có chút không hài lòng, song cũng chẳng muốn để tâm nữa, dắt Hướng Đường Nghi đi lên thang máy, tới tầng cao nhất.

Giang Yến Cảnh đang ngồi chờ sẵn ở đó, thấy Vu Phùng Cửu – mỹ nam đẹp nhất Trung Hoa bước vào, anh ta đã vỗ mạnh hai tay xuống đùi, chạy nhanh tới bá vai bá cổ anh.

“Cậu chủ Vu, đợi cậu mệt chết ông đây mất! Đâu, cho xem nào. Ai là em gái mới của cậu vậy hả?”

Giang Yến Cảnh chuyển tầm mắt, nhìn qua sau lưng của Vu Phùng Cửu, thấy một cô bé nhỏ nhắn đang ngước đầu lên nhìn anh ta, đôi mắt ngây ngốc hơi ẩm ướt.

Lập tức, Giang Yến Cảnh bị dọa cho một vố bay hồn lên tận chín tầng mây.

T, t, t, t, thiên thần nhỏ nào đây?! Thiên thần nhỏ từ đâu mới tới vậy?!

Dù còn chưa trổ mã hết, nhưng chỉ cần nhìn vào nhan sắc hiện tại mà Hướng Đường Nghi đang sở hữu, người ta đã tưởng tượng ngay đến một đại mỹ nhân tuyệt thế sau này.

Ngũ quân thanh tú, mắt hạnh to tròn, môi miệng nhỏ hình hoa đào hơi mím lại vào nhau, ửng đỏ.

Với khuôn mặt đẹp thế này mà bị ghét bỏ sao? Nhà họ Vu toàn là một lũ mù!

Ở trong phòng bao còn một vài người khác, Vu Phùng Cửu không quen mấy người đó, họ đều là bạn của Giang Yến Cảnh.

“Ồi! Đó chính là em gái của cậu chủ Vu sao? Xinh quá đi!”

“Chỉ là người gầy gò quá. Nếu đầy đặn thêm một chút nữa đảm bảo sẽ xinh đẹp gấp trăm lần.”

“Để ý mới thấy, tại sao tôi thấy em ấy và cậu chỉ Vu không giống nhau mấy vậy?”

Người thanh niên đó vừa mới chỉ dứt lời, bên sườn eo đã bị một người khác huých mạnh một cái.

“Be bé cái mồm thôi, ở đây ai mà chẳng biết cô bé đó chỉ là con riêng của bố cậu ấy với một người phụ nữ ngoài chợ?”

Người đó nói tiếng rất khẽ, nhưng Hướng Đường Nghi trời sinh đã có một đôi tai rất thính, cô nghe thấy họ đang không ngừng xì xào bàn tán về mình, chủ đề cũng đổi dần từ ngoại hình của cô thành thân thế của cô, cả người bất giác cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô nhút nhát núp sau lưng của Vu Phùng Cửu.

Chỉ đứng sau chứ cũng không bám hẳn vào người anh.

Giang Yến Cảnh cảm thấy cô đang sợ hãi, liền tức giận đuổi mấy người kia ra ngoài, rồi sau đó ngồi xổm xuống, quay sang, dịu giọng dỗ dành cô.

“Đừng sợ nữa bé cưng, anh đuổi hết mấy bọn thất lễ đó rồi. Anh tên là Giang Yến Cảnh, cứ gọi anh là A Yến. Vậy tên của em là gì thế?”

Giang Yến Cảnh là một kẻ sống rất phóng đãng, qua lại với vô số người.

Anh ta không phải là người nổi tiếng, nhưng những người nằm cạnh anh ta đều là người nổi tiếng.

Đơn giản là vì anh ta đẹp trai, anh ta giàu, và cái mỏ của anh ta dẻo vô cùng.

Giọng nói nghe qua cực kì câu dẫn, nhưng, Hướng Đường Nghi lại bàng hoàng mà níu chặt lấy Vu Phùng Cửu, sợ hãi bám víu vào anh.

Trong đôi con người tràn ngập sự kinh hãi.

Mồ hôi lạnh chảy thành dòng trên khuôn mặt non nớt.

Hồi còn sống ở khu nhà cũ, có một người đàn ông là khách của Hướng Mãn Thanh.

Nhưng ông ta không nhắm vào Hướng Mãn Thanh, mà là cô.

Khi chuẩn bị cưỡng hiếp cô, ông ta cũng nói bằng một chất giọng mềm dẻo như vậy.

Thật may là đúng lúc đó có một người chuyển phát nhanh đến giao hàng, khi kẻ đó đang không chú ý, cô liền liều mạng giãy ra rồi thục mạng chạy ra khỏi nhà.

Chân không kịp đeo giày, dẫm lên đất sỏi đến chảy đẫm cả máu.

Cô khi đó là một đứa trẻ liều chết để giữ lấy mạng sống mong manh của mình.

Kể từ lúc đó, ngoài buổi tối ra, cô không bao giờ ở trong nhà nữa.

Giang Yến Cảnh hốt hoảng nhìn Hướng Đường Nghi tự nhiên bật khóc, chân tay luống cuống, giọng lưỡi níu cả lại.

Vu Phùng Cửu cũng vô cùng bất ngờ, tay anh cứng nhắc vỗ về lên tấm lưng nhỏ bất chợt dụi vào trong lòng mình.

“Ối! Anh, anh không cố ý làm em sợ đâu! Đừng khóc, đừng khóc nữa… Anh biết sai rồi! Để anh quỳ lạy em mười cái, em tha lỗi cho anh nhé!”

“Hu hu hu!”

“Cút!”

Vu Phùng Cửu đạp mạnh một cái vào người của Giang Yến Cảnh, lừ mắt đe dọa anh ta mau ngậm miệng lại.

Giang Yến Cảnh cũng biết mình càng nói thì mọi chuyện lại càng tệ hơn nữa nên biết điều mà làm động tác khoá miệng, đi ra ngoài gọi người làm một số món ăn ngọt cho trẻ con.

Hướng Đường Nghi không có nơi để dựa dẫm, trong phút chốc nhất thời đã ôm lấy người mà mình quen biết duy nhất.

Vu Phùng Cửu nhìn một khoảng áo lớn của anh bị nước mắt của cô thấm ướt, nhưng anh lại không cảm thấy ghét bỏ chút nào cả.

Điều này thật kì lạ với một người ưa sạch sẽ như anh.

Vu Phùng Cửu bế Hướng Đường Nghi ngồi lên đùi mình, hai bàn tay to lớn của anh có hơi chút vụng về lau đi những giọt nước mắt đang giàn ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang run lên.

“Tại sao lại khóc?”

Hướng Đường Nghi lắc đầu, vẫn thút thít không ngừng được.

Anh thở dài, thật chẳng biết làm sao nữa.

Phải làm gì bây giờ? Anh chưa từng dỗ dành ai cả.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.