Đại Đường Nữ Pháp Y - Part 1

Chương 20: A gia



Trải qua những việc này, về mặt tâm lý Nhiễm Nhan thân thiết hơn với Hình Nương và Vãn Lục, ở chung lên cũng tự nhiên hơn nhiều.
Ngày kế, Hình Nương cùng Vãn Lục liền bắt đầu may áo, mà Nhiễm Nhan đi qua chỗ Ngô Tu Hòa học tập y thuật.
Ngô Tu Hòa thu hai kiện trang phục từ Nhiễm Nhan, khuôn mặt cười như hoa cúc sáng lạn, nếp nhăn càng sâu, lại đối Nhiễm Nhan thật sự dốc túi mà dạy dỗ, y lý được lão dạy tuy rằng Nhiễm Nhan đều biết, nhưng nàng cũng làm ra bộ dáng học hỏi vô cùng nghiêm túc.

Dựa mạch tượng để phân rõ chứng bệnh, đây là chỗ yếu Nhiễm Nhan, bởi vậy, một khi Ngô Tu Hòa dạy tới kiến thức ở phương diện này, nàng rất để tâm học, dốc ra tinh lực ngang ngửa với lúc thi tiến sĩ trước kia mà nghiên cứu.
Ngô Tu Hòa cũng nhận thấy được hứng thú của Nhiễm Nhan đối phương diện này, liền giảng kỹ những lý thuyết về mạch tượng.
Buổi sáng học xong y lý, dùng ngọ thiện sau, Nhiễm Nhan liền bắt đầu nghiên cứu chiết xuất Penicillin, đồng thời cũng cần phải nghĩ cách chế tạo ống chích, nếu không mặc dù chiết xuất được Penicillin mà không có cách bơm chúng vào máu thì cũng uổng phí sức lực.
Châm ống thật ra không khó chế tác, rất nhiều người đều tưởng chế phẩm pha lê của Ai Cập cổ đại là từ rất sớm, không nghĩ tới, Trung Quốc từ thời Tây Chu đã có chế phẩm pha lê, hơn ngàn năm trước cũng đã chế tạo ra pha lê không màu, chỉ là tới thời Tống mới làm thương phẩm để bán, thời Đường tất nhiên cũng có pha lê, dù không có pha lê thì dùng gốm sứ cũng có thể thay thế được.
Chỉ là trong lúc nhất thời nơi nào có người có thể chế tạo ra kim tiêm nhỏ như vậy?
Nhiễm Nhan nghĩ đến nhức đầu, tùy tay đem đủ thứ đồ ăn dư lại trong nhà, vỏ trái cây v.v., toàn bộ những thứ có khả năng sinh mốc xanh chất thành đống, để ở nơi ẩm ước dễ dàng sinh mốc. Sau đó liền bắt đầu chế tác dung dịch nước cất để pha thuốc.

Nhiễm Nhan thở dài, trước nay chưa bao giờ để ý, trị liệu một chứng bệnh lại yêu cầu làm ra nhiều sản phẩm phụ như vậy, nàng hiện tại cảm nhận sâu sắc, thu hai mươi lượng thật sự quá rẻ.

Hình Nương cùng Vãn Lục ngồi ở dưới hành lang khâu vá quần áo, nhìn Nhiễm Nhan giống như chuột, lúc thì đem đồ ăn gom lại giấu đi, lúc lại cầm chai lọ vại bình lắc tới lắc lui, lúc lại là ngửa mặt lên trời thở dài, hai người không khỏi lo lắng sốt ruột mà liếc nhìn nhau.
“Nương tử đây là làm sao vậy?” Vãn Lục chung quy không nhịn được, ghé sát vào Hình Nương thấp giọng hỏi.
Hình Nương vuốt ve mép áo vừa may xong, suy đoán: “Ước chừng là dược thần tiên nói quá khó phối đi.”
Vãn Lục chần chờ một chút, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, vỗ trán mốt cái nói: “Hôm qua ở trong thành biết được một việc, nguyên bản nương tử nói là để trở về cùng ngươi thương lượng, kết quả nương tử không nhắc tới, ta cũng quên mất.”
“Chuyện gì?” Hình Nương dừng lại động tác, hỏi.
Vãn Lục nói: “Hôm qua ở trong thành nghe nói, lang quân làm mai nương tử choTần Tứ lang”
Tần Tứ lang? Hình Nương nghe thấy quen quen, bỗng nhiên nhớ đến tối hôm qua Vãn Lục nói ở kỹ quán nghe được chuyện Tần Tứ lang giết người, lập tức lông mày dựng, dùng tay hung hăng gõ đầu quả dưa của Vãn Lục một cái, “Chuyện lớn như vậy, ngươi như thế nào đến bây giờ mới nói? Ngươi nha đầu này, nặng nhẹ phân không rõ sao hả?”
Vãn Lục xoa đầu, nói: “Nương tử cũng chưa từng để ở trong lòng, ta cao hứng liền quên mất.”
“Chủ tớ các ngươi…haizz” Hình Nương nặng nề thở dài, “Ta còn nói nương tử rốt cuộc minh bạch chuyện này, hoá ra vẫn là cái nữ tử làm người nhọc lòng, cả đời quan trọng nhất, trừ bỏ gả chồng, sinh nhi dục nữ, còn có thể có cái gì so cái này càng trọng? Ngươi nói ta nghe, kia Tần Tứ lang nhân phẩm như thế nào?”
“Ta cùng với nương tử ở quán rượu gặp được hắn, bộ dáng thật ra rất tuấn tiếu, chỉ là tính tình bạo chút. Ta vô ý đụng phải hắn một cái liền không nói hai lời mà quất ta một bạt tai” nói đến việc này, Vãn Lục trong lòng lại nhóm lên lửa giận, chẳng qua người ta là quý nhân, nhà mình nương tử lại đang trong tình cảnh này, nàng một tỳ nữ nho nhỏ tính tình dù có lớn, cũng chỉ có thể chịu đựng.
Nhìn Hình Nương đột nhiên tái mặt, Vãn Lục ngay sau đó lại nói: “Chỉ là sau khi nhóm quí nữ Nhã Lan hội xuất hiện, hắn có cho nương tử chút thể diện, trịnh trọng mà tạ lỗi, nói là gần đây mọi việc không thuận, có chút bực bội, cho nên mới thất thủ mà đánh ta.”
Nghe xong lời này, Hình Nương sắc mặt mới hơi tốt chút, “Mặc dù là như vậy, Tần Tứ lang tính tình sợ cũng không tốt lắm, nếu là thật sự phải thành thân…haizzz…”
Ở Hình Nương xem ra, Tần Tứ lang là con vợ cả Tần thượng tá, Tần gia cũng là thị tộc không nhỏ, ngoại hình dễ coi, dù cho phong lưu đến hoang đường, Tần thượng tá vẫn sẽ che chở hắn chu toàn, nếu tính tình không tốt, Nhiễm Nhan gả qua đó khẳng định là sẽ bị khinh bỉ.
“Xem nương tử ý tứ, đối Tần Tứ lang rất không vừa lòng, ngươi nói nương tử hiện tại bộ dáng này, có thể hay không trong lòng phiền não?” Vãn Lục rốt cuộc nói tới chỗ quan trọng.

Hình Nương liếc nhìn Nhiễm Nhan, lúc này, Nhiễm Nhan đang cau mày ngồi xổm bên bếp lò nhỏ bằng bùn đỏ, ném khoai sọ vào trong nồi. Tóc đẹp túm lại thành búi tóc nghịch ngợm rũ xuống, bởi vì gần đây tới ăn uống tốt, hai má hơi có chút thịt phính ra như trẻ con, đúng là bộ dáng ngây thơ hồn nhiên của thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi.
Nhiễm Nhan ước chừng cũng không thể tưởng được chính mình mang một bản mặt như bài Poker nhiều năm, hiện tại lại có vẻ đảng yêu. Nàng trước mắt đang hết sức chuyên chú mà nấu canh khoai sọ, canh khoai sọ cùng gạo xay thành nước có thể ra được dung dịch làm môi trường nuôi cấy Penicillin. Lúc sau còn phải chế tác nước cất, những thứ ở hiện đại dễ như trở bàn tay giờ đây phải dùng tới phương thức chế tác nguyên thủy như vậy, Nhiễm Nhan có chút không quen.

Nhiễm Nhan cau mày, ở trong đầu lung tung lọc ra thông tin hữu dụng, nghĩ nghĩ, trước mắt liền hiện lên khối nghiên mực bằng bùn lắng kia, nghiên mực bùn lắng, đúng rồi, nghiên mực làm bằng bùn lắng không giống các nghiên mực bình thường khác, nó là nghiên mực làm từ bùn mịn đem nung lên mà ra, nếu vị Tang Thần kia có thể chế ra nghiên mực với công nghệ phức tạp như vậy, chắc cũng sẽ biết một ít phương pháp nung gốm sứ đi.

Thời gian cấp bách, Nhiễm Nhan trực tiếp từ bỏ tìm kiếm pha lê, mà chuyển qua dùng ống chích chế tạo từ gốm sứ, pha lê ở Đại Đường vốn dĩ không phải công nghệ phổ biến, đợi khi tìm được người biết chế tác pha lê, chắc mấy người Yên Nương đều hóa thành một đám xương trắng.

“A Nhan!” Một thanh âm nam nhân đột nhiên vang lên.
Nhiễm Nhan nao nao, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Trên đường mòn cây cỏ sum xuê, một nam nhân trung niên mặc hoa phục tay áo rộng đang lẳng lặng mà nhìn nàng, nam nhân ước chừng hơn 40 tuổi, mặt trắng nõn thon dài, chỉnh tề mỹ mạo, nhìn qua ôn hòa mà phong độ nhẹ nhàng.
A gia, Nhiễm Nhan trong đầu hiện lên thông tin về người này. Nguyên lai là vị phụ thân hiện tại của Nhiễm Văn nàng, biết vậy, Nhiễm Nhan không khỏi cẩn thận đánh giá một chút vị mỹ nam tử trung niên này.
Hình Nương cùng Vãn Lục trước phản ứng nhanh hơn, vội vàng từ trên hành lang bước xuống, mang guốc giày, chào đón, “Lang quân!”
“A Nhan, không nhận ra phụ thân sao?” Nhiễm Văn sau khi thấy rõ dung mạo Nhiễm Nhan, thanh âm kích động có chút run rẩy. Hắn không nghĩ tới, tiểu nữ hài bệnh tình nguy kịch gầy yếu bất kham của hai năm trước, hiện giờ lại trưởng thành tuyệt sắc đến như vậy.

Nhiễm Nhan nhìn thấy nước trong nồi đã sôi lên, vội vàng đem nồi bưng xuống dưới, mới hướng Nhiễm Văn chào: “A gia.”
Nhiễm Văn thấy nàng thuần thục nhấc nồi, lửa giận bốc lên, đích nữ của hắn, mà đến loại chuyện này cũng làm được quen thuộc như vậy, lập tức lạnh giọng với Hình Nương: “Hảo cái điêu nô, sao lại để Thập Thất Nương làm những chuyện như vậy, nuôi các ngươi là để cúng bái hay sao?”

“Lang quân…” Vãn Lục vội vàng muốn giải thích, lạibị Hình Nương bắt lấy.
Hình Nương trên mặt tuy trấn định, nước mắt lại là ngăn không được chảy xuống,run giọng nói: “Nương tử chịu khổ, làm sao tránh khỏi, nếu như không có Ngô thầny vẫn luôn tiếp tế, chúng lão nô chỉ sợ đã sớm đói chết ở chỗ này”
Vãn Lục lập tức cũng đi theo lau nước mắt, “Lang quân, đừng đem nương tử đến đạoquan, nương tử đã lành bệnh, không cần bắt nàng xuất gia”
Nhìn mặt Nhiễm Văn từ trắng chuyển thành xanh rồi đen, Nhiễm Nhan nhấp môi, nhịncười, Hình Nương cùng Vãn Lục ngày thường thoạt nhìn thiện lương đôn hậu, ai nghĩđược kẻ xướng người hoạ lại sắp đem kế thất kia đánh một đòn.
“A Nhan, các nàng nói chính là nói thật?” Nhiễm Văn vài bước đi đến trước mặt NhiễmNhan, thấy nàng trên người vẫn còn mặc quần áo cũ của hai năm trước, trong lòngkhông khỏi đã tin vài phần.
Kỳ thật kế thất cũng chỉ là hơn nửa năm không đưa tiền vật lại đây, Nhiễm Nhanbởi vì muốn chế Penicillin, sợ làm dơ quần áo, cho nên mới thay áo cũ, ngay cả NhiễmVăn mấy ngày nữa tới đây, có nhìn thấy cũng đều là cùng một cảnh tượng.
Nhiễm Nhan nghĩ đến chính mình trong phòng còn có nhiều đồ vật hôm qua mua về,đến lúc đó chỉ sợ nói không rõ, chỉ nói: “A gia cần gì phải hỏi con? Người dù cóquay về chất vấn, chỉ sợ cũng không ai thừa nhận, không bằng trở về lén tra thửthời gian này có tiền hay vật mang lại đây không, con cũng không hảo nói nhiều.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.