Dược Thần

Chương 41: Trọng lực thùy sức



– Đây là?

Thái Cách khi thấy Kiệt Sâm lấy tài liệu ra thì ánh mắt cũng bắt đầu khởi động đánh giá, khi nhìn tới một cục đá màu đen to cỡ ngón tay cái thì không nhịn được kinh hô lên:

– Đây … đây là Hàn tinh thiết tinh?

Hàn tinh thiết tinh là một trong những loại khoáng thạch trân quý nhất trên đại lục. Đã từng có một vì cường giả dùng một thanh kiếm do hơn một nửa là Hàn tinh thiết tinh tạo thành, sau khi vị cường giả đó chết đi thì thanh kiếm kia được lấy ra bán đấu giá tới hơn 1500 vạn linh tệ, bởi vậy có thể thấy được sự trân quý của Hàn tinh thiết tinh là cỡ nào! Khối Hàn tinh thiết tinh kia Kiệt Sâm dùng hơn mười vạn linh tệ mới mua được.

Nhìn đám tài liệu Kiệt Sâm bày ra trước mặt, trong mắt Thái Cách không tránh khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc, những tài liệu này trừ khối Hiền Giả Thạch hắn không nhận biết kia ra thì những thứ còn lại không cái nào không phải là tài liệu cực phẩm dùng trong luyện khí a!

Thái Cách không hề biết rằng tất cả những tài liệu kia công lại giá trị cũng không bằng được một phần vạn của Hiền Giả Thạch!

– Tư Tháp, ngươi làm trợ thủ cho ta!

Tiếp nhận bản vẽ từ trong tay Kiệt Sâm, Thái Cách nhìn qua mấy lần, không nói thêm một lời nào liền đi thẳng tới bên lò rèn, cầm lấy bình Ly Hỏa tễ thuốc trên giá, Thái Cách mở bình tễ thuốc nhẹ nhàng đổ một chút vào trong lỗ nhỏ trên chỗ khuôn lò rèn.

– Oành…

Ngay khi Ly Hỏa tễ thuốc nhỏ vào trong chiếc lỗ kia, ngọn lửa màu hồng bên trong lò rèn đang sôi trào đột nhiên phát ra một tiếng nổ vang, hỏa diễm màu hồng không ngừng quay cuồng trong nháy mắt biến thành màu xanh nhạt, mà ở giữa hỏa diễm màu xanh nhạt còn có một tia hỏa diễm màu trắng.

Độ ấm trong nhà bỗng nhiên tăng cao, một tia sóng nhiệt lan tràn khắp gian phòng, trên mặt Kiệt Sâm lập tức toát ra một tầng mồ hôi, lấy thực lực của Kiệt Sâm cũng không thể ngăn cản được độ nóng hừng hực kia, hắn không khỏi thối lui ra sau hai bước.

– Tốt, độ tinh thuần của Ly Hỏa tễ thuốc thật cao.

Trong miệng Thái Cách quát to một tiếng, trên người phát tán ra bạch sắc quang mang, đem tài liệu đặt trên lò rèn không ngừng đánh mạnh vào, bạch sắc quang mang không ngừng phun ra nuốt vào, dọc theo cây búa tiến vào bên trong những tài liệu trên lò rèn.

Mà thiếu niên được gọi là Tư Tháp kia ngay khi Thái Cách vừa bắt đầu có hành động, thì trên người hắn cũng phát tán ra quang mang màu trắng, ở bên cạnh trợ thủ, liên tay thả vào một ít tài liệu, quang mang màu trắng trên người Tư Tháp so ra mỏng manh hơn Thái Cách.

– Linh Tượng sư!

Chứng kiến đạo bạch sắc quang mang hùng hậu trên người Thái Cách, trong ánh mắt Kiệt Sâm không khỏi tuôn ra một đạo tinh quang, Thái Cách này quả nhiên không hổ là Thiết Tượng sư đệ nhất thành Tháp Lâm, nguyên lai là một Linh Tượng sư, có hắn rèn luyện thủ trạc cho mình, từ trong đáy lòng Kiệt Sâm không khỏi yên tâm thở phào một hơi.

Nhưng thực tế đúng là vậy, độ nóng trong phòng cao đến như thế, với thực lực của Kiệt Sâm cũng thật khó ngăn cản, nếu Thiết Tượng sư bình thường đứng sát cạnh lò rèn nếu như không có chút tài năng, đã sớm bị hỏa diễm cường độ cao hun nóng mà ngất xỉu, cũng chỉ có Linh Tượng sư mới có thể ở trong hoàn cảnh tồi tệ như vậy mà rèn đồ vật thôi.

Giờ phút này toàn thân Kiệt Sâm đã đẫm mồ hôi, hắn biết thời gian rèn thủ trạc còn kéo dài rất lâu, vì vậy hắn liền đi ra bên ngoài cửa hàng, lúc này mới cảm thấy tốt hơn được một chút.

Bên ngoài cửa hàng đặt một ít tài liệu cùng tạp vật, đồ vật mặc dù nhiều nhưng không hỗn độn, hai mắt Kiệt Sâm nhìn quanh một vòng, tìm một chỗ sạch sẽ khoanh chân ngồi xuống tu luyện.

Dù sao thời gian chế tạo thủ trạc của mình còn tương đối dài, thay vì đứng mãi bên cạnh mà chờ đợi, còn không bằng tranh thủ thời gian đề cao thực lực của chính mình.

Cứ như vậy trong kinh mạch vừa đạt tới Cấp bẩy của Kiệt Sâm lại một lần tới một lần vận chuyển lên Linh lực cấp bẩy, lúc trước đó cùng chiến đấu với Tá Phu làm kinh mạch vừa tiến lên Cấp bẩy của Kiệt Sâm trở thành hư không, chuyển vận cùng hao tổn linh lực với cường độ cao như thế làm Kiệt Sâm càng tăng thêm sự khống chế linh lực, hiện tại hắn vận chuyển Linh lực cấp bẩy càng cảm thấy được lưu chuyển tự nhiên, thuận buồm xuôi gió. Truyện Sắc Hiệp – http://thegioitruyen.com

Hơn nữa Kiệt Sâm cũng cảm giác được mỗi một lần sau khi tiêu hao linh lực, trong kinh mạch lại tràn ngập linh lực còn nhiều hơn hàm lượng linh lực trước kia, cũng càng thêm hùng hậu.

Cứ như vậy Kiệt Sâm không ngừng tu luyện, không biết qua được bao lâu đột nhiên bên tai truyền tới thanh âm tiếng quát thật lớn.

Kiệt Sâm mở bừng đôi mắt, một đạo khí sóng cực lớn từ khe hở cửa phòng tràn ra mãnh liệt, ngay lập tức Kiệt Sâm liền nghe được tiếng cười to hào sảng của Thái Cách truyền ra bên ngoài.

– Bảo bối tốt, bảo bối tốt, ha ha, ha ha ha!

Kiệt Sâm đi tới trong phòng, chỉ thấy trong phòng một mảnh hỗn độn, ở trước mặt Thái Cách là một thủ trạc đen nhánh thoạt nhìn cũng không có gì nổi bật đang nằm yên trên đó, từng luồng linh lực dao động nồng đậm từ trong truyền đến, cuối cùng không ngừng thu liễm vào bên trong thủ trạc, theo sau biến mất không còn nhìn thấy gì nữa.

Đồ vật do Thái Cách làm ra quả thật bất phàm, ở trước mắt Kiệt Sâm thủ trạc kia hoàn toàn như đúc trong bản vẽ mà hắn đưa cho Thái Cách, ngay cả đường vân của thủ trạc cũng hoàn toàn giống nhau như tạc, không hề có nửa phần tỳ vết.

Tạo hình của thủ trạc tương đối mộc mạc, nếu là người bình thường có lẽ sẽ cảm thấy được thủ trạc đen nhánh kia thật bình thường, nhưng một Linh Tượng sư như Thái Cách chế tạo ra nó, tự nhiên hiểu được thủ trạc trước mắt đến tột cùng có bao nhiêu bất phàm.

Tài liệu này thực sự là quá tốt, nhìn thấy Kiệt Sâm trong lòng Thái Cách chợt không nhịn được dâng lên cảm giác kính nể, trước đó mỗi một búa của hắn đánh xuống, tản mát ra linh lực đều có thể hoàn toàn dung hợp vào bên trong tài liệu, mà tài liệu kia cũng hoàn toàn diễn biến theo ý muốn của hắn tôi rèn, thân là một Linh Tượng sư, Thái Cách căn bản chưa từng nghe nói qua tài liệu kia được gọi là gì, càng không cần nói tới đã từng gặp qua, cũng không biết thiếu niên trước mặt đến tột cùng làm sao tìm được tài liệu thượng hạng đến như thế.

Nhẹ nhàng cầm lấy thủ trạc đặt trên bàn, Kiệt Sâm đem linh lực của mình truyền nhập vào bên trong, một ít cỗ linh lực nhẹ nhàng lưu chuyển bên trong thủ trạc, không hề có chút hao tổn, cuối cùng hoàn toàn bị hút vào tận sâu trong thủ trạc, giấu kín vào tận nơi sâu nhất.

Ngay sau đó linh cơ Kiệt Sâm vừa động, một tia linh thức tiến vào bên trong thủ trạc, một ít linh lực mà hắn truyền vào trước đó lại được linh thức dẫn đường, một lần lại một lần quay về bên trong kinh mạch của Kiệt Sâm.

Kiệt Sâm gật đầu, trong thần sắc tràn đầy vẻ hài lòng.

Chứng kiến Kiệt Sâm đeo thủ trạc, trong lòng Thái Cách mơ hồ nảy sinh một chút luyến tiếc, hắn bỏ ra nửa đời chế tạo thật nhiều đồ vật, vẫn là lần đầu tiên có loại cảm giác này, tuy rằng cũng không hiểu rõ thủ trạc kia có tác dụng gì, nhưng ở trong lòng Thái Cách mơ hồ có loại cảm giác đây là thứ tốt nhất mà mình từng tạo ra.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.