Gả Thay: Cô Dâu Thần Y Của Tiêu Thiếu Gia

Chương 37: Chúng ta đâu phải vợ chồng thực sự?



Hai chữ “bảo bối” dọa cho Lâm Sơ Nguyệt suýt chút nữa giật mình mà bật dậy, Tiêu Thế Tu biết cô đã tỉnh rồi sao?

“Nếu em còn không dậy thì tôi sẽ lôi em dậy đấy.”

Tiêu Thế Tu cất tiếng nói một lần nữa, thanh âm hàm chứa hăm dọa làm cho Lâm Sơ Nguyệt phải ló đầu ra khỏi chăn.

Anh đi tới không kiêng nể chút nào đặt lên trán cô một nụ hôn, Lâm Sơ Nguyệt ngơ ngẩn, cứng đờ cả người.

Chứng kiến hai người bọn họ ngọt ngào như vậy, lão thái thái rất vui vẻ, không nhìn trộm nữa mà nhẹ nhàng đi xuống lầu.

Lâm Sơ Nguyệt bị anh dọa sợ, lật đật vơ lấy quần áo rơi trên sàn che người ba chân bốn cẳng chạy vào phòng tắm. Cô nhìn chính bản thân của mình trong gương, hai gò má phiếm hồng như đóa hoa đào nở rộ khoe sắc, trên làn da trắng nõn in dấu hôn đo đỏ…

Lâm Sơ Nguyệt lắc đầu một cái thật mạnh, cô mở nước tắm kì cọ cho làn da đỏ ửng cả lên, vậy mà dấu hôn cũng không hết được, đã thế bên ngoài bấy giờ Tiêu Thế Tu còn gõ cửa:

“Bảo bối, em quên không mang quần áo này, tôi để ở bên ngoài nhé.”

Anh lại gọi cô là bảo bối một lần nữa, Lâm Sơ Nguyệt nổi cả da gà, tắm táp xong mới hé mắt qua cửa nhìn thấy không có ai mới vội vã vơ lấy quần áo mặc vào người với tốc độ ánh sáng, không biết là cố tình hay vô ý mà Tiêu Thế Tu lại chọn cho cô một bộ váy trễ vai, hoàn toàn khoe triệt để bờ vai thon gọn mảnh mai nhưng cũng phô bày hết những dấu vết ân ái của hai người.

Lâm Sơ Nguyệt bước ra, chạy một mạch tới tủ quần áo hòng thay một bộ váy khác, ai ngờ chưa tới nơi thì đã bị một cánh tay kéo lại.

Tiêu Thế Tu vòng tay qua eo cô ôm một cái, lưng cô áp vào ngực anh, anh cúi đầu sát vào vành tai cô rồi khẽ nói:

“Cứ mặc như vậy đi, đẹp lắm.”

Lâm Sơ Nguyệt cảm giác hai gò má mình nóng đến nỗi rán chín được trứng rồi, cô lách người khỏi cánh tay anh rồi đi một mạch ra ngoài cửa, lão thái thái ngồi dưới phòng khách vừa vặn nhìn lên, bà cất tiếng gọi:

“Sơ Nguyệt…”

Cô đi xuống dưới lầu, mỉm cười chào lão thái thái.

“Lão thái thái…”

“Cứ gọi ta là bà nội được rồi.” Lão thái thái nắm lấy tay cô, cùng cô ngồi xuống ghế sô pha.

“Vâng, bà nội.”

Tiêu Thế Tu bấy giờ cũng ngồi xe lăn đi xuống, lão thái thái cười hiền, vỗ vỗ vài cái lên tay cô:

“Nhìn thấy hai đứa sống cùng nhau vui vẻ hòa thuận thế này bà vui lắm.”

Bà nói tiếp:

“Sơ Nguyệt, cháu có biết không? Thế Tu trước giờ chưa từng đối xử với ai chu đáo như vậy đâu, thoạt nhìn thằng bé có thể là một người lạnh lùng nhưng thực chất bên trong lại rất ấm áp và quan tâm tới người khác đấy, Sơ Nguyệt à bà mong cháu sẽ đối xử với Thế Tu thật lòng nhé, hai đứa hãy yêu thương nhau thật sự, chỉ cần như thế thôi là bà đã rất vui rồi.”

Khóe mắt Lâm Sơ Nguyệt hoe đỏ, cô cảm nhận được sự quan tâm mà lão thái thái dành cho cô và Tiêu Thế Tu, nhưng giữa hai người bọn họ lại không phải là một cuộc hôn nhân bình thường như bao cặp đôi khác, đó chỉ là một cuộc hôn nhân dựa trên hợp đồng mà thôi. Lâm Sơ Nguyệt ước gì lão thái thái không dành cho cô sự quan tâm thế này cô còn cảm thấy bớt tội lỗi hơn, nhưng mà bà lại làm ngược lại, cô sợ sau này khi cô và Tiêu Thế Tu đường ai nấy đi, lão thái thái sẽ rất buồn.

Tiêu Thế Tu vẫn quan sát biểu cảm của cô từ nãy tới giờ, anh đoán cô đang rất xúc động, liền cất tiếng:

“Bà nội, bà yên tâm đi, cháu và Sơ Nguyệt sẽ sống với nhau thật hạnh phúc, còn là hạnh phúc viên mãn mãi mãi, sinh thật nhiều cháu cho bà bồng.”

Lão thái thái nghe xong rất vui vẻ, còn Lâm Sơ Nguyệt chỉ im lặng gượng cười, cô nghĩ anh chỉ đang nói thế để làm hài lòng lão thái thái mà thôi, hai người tôi một câu anh một câu rất vui vẻ, trò chuyện một lúc lão thái thái mới vào chuyện chính.

“Thế Tu, Sơ Nguyệt, lần trước chúng ta đến thăm thông gia đã xảy ra một số chuyện hiểu lầm, hôm nay bên thông gia hẹn chúng ta sang ăn một bữa cơm coi như là xin lỗi, cũng như chúc mừng Sơ Nguyệt đã làm dâu nhà họ Tiêu.”

Tiêu Thế Tu mỉm cười không phản đối:

“Tất cả nghe theo lão thái thái…”

Bà gật đầu quay sang Lâm Sơ Nguyệt:

“Còn con thì sao Sơ Nguyệt? Con cảm thấy thế nào?”

“Vâng, con cũng nghe theo lão thái thái ạ.” Cô trả lời.

“Được rồi, vậy thì ta ra xe trước, các con cứ chuẩn bị đi nhé.”

Lão thái thái nói rồi bèn bước ra ngoài cửa, nụ cười trên môi Lâm Sơ Nguyệt cũng theo đó mà tắt lịm, Tiêu Thế Tu nhếch môi cười:

“Em không thích sao?”

Lâm Sơ Nguyệt không đáp, đâu chỉ là không thích, cô còn rất hận những con người ở đó nữa là, không biết lần này đến bọn chúng có ý định gì nữa đây?

Tiêu Thế Tu bình thản cất lời:

“Em yên tâm đi, đã là vợ của Tiêu Thế Tu này, ai dám bắt nạt tôi sẽ trả lại bọn chúng gấp bội.”

“Tiêu Thế Tu, nếu là người khác nghe những gì anh nói có thể họ rất cảm động nhưng giữa hai chúng ta đâu phải là vợ chồng thực sự? Lão thái thái cũng không có ở đây, anh cũng không cần diễn làm gì.” Lâm Sơ Nguyệt nhìn anh, hờ hững đáp lời.

Sự quan tâm của anh bị cô dội thẳng một gáo nước lạnh, lông mày anh tức thì cau chặt đầy khó chịu, đang định lên tiếng thì Lâm Sơ Nguyệt đã đi mất.

“Tôi ra xe với lão thái thái trước.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.