Hệt Như Hàn Quang Gặp Nắng Gắt

Chương 17: Lại trêu ghẹo tôi liền trở mặt đó!



Editor: Cẩm Tiên

Rất nhanh, người giúp việc mang bữa ăn sáng bưng lên, năm người đều ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.

Diệp Oản Oản nhìn một chút sang Tư Dạ Hàn bên cạnh, lại nhìn một chút Lâm Khuyết, Thẩm Tu cùng Tạ Chiết Chi đối diện, cùng bốn cái người hào quang chói mắt ngồi cùng trên một cái bàn ăn cơm, để cho cô có loại cảm giác đặc biệt huyền huyễn.

Dù sao bốn người này tương lai đều là một nhân vật quan trọng trong mỗi cái lĩnh vực dẫn đến phong vân.(Pi: Ý là gây sóng gió đó)

Bởi vì Diệp gia là làm nghề giải trí, cho nên Diệp Oản Oản chú ý nhất, vẫn là ảnh đế Tạ Chiết Chi.

Đại khái là phát hiện ánh mắt của Diệp Oản Oản thường xuyên liếc trộm, Tạ Chiết Chi nghiêng người lấy tay chống đỡ đầu của mình, hướng về phía cô chớp chớp cặp mắt liễm diễm đào hoa kia, “Tiểu Diệp một dạng, muốn được ký tên sao?”

Đệt! Cái nhìn kia, thật là trực tiếp nha!

Người này nhất định chính là hồ ly tinh đực, khó trách lại đem toàn bộ tim của thiếu nữ nước Hoa đều cướp đi nha.

Ký tên! Cô đương nhiên muốn!

Tạ Chiết Chi thế nhưng là ảnh đế Oscar tương lai a! Nước Hoa lần đầu tiên có được nam tài tử Oscar! Được người này ký tên về sau cô cầm đi bán cũng có thể phát tài một khoản!

Cho dù là bây giờ, Tạ Chiết Chi cũng đã cầm vô số giải thưởng lớn, bây giờ ở trong vòng giải trí là nhân vật có nhân khí nóng bỏng nhất, là nam tài tử làm cho toàn bộ thiếu nữ nước Hoa điên cuồng nhất.

Đừng nói chính tay hắn viết ký tên, coi như là hắn tùy tiện để một tấm ảnh tuyên truyền xuất hiện trong buồng điện thoại, cũng có thể trở thành địa điểm tham quan hấp dẫn, mỗi ngày đếm không hết cô gái mê soái ca đứng xếp hàng đi vào buồng điện thoại chụp chung.

Nhưng là, nhìn đến một tên biến thái muốn chiếm làm của riêng, Diệp Oản Oản quả quyết lắc đầu một cái.

Lại dám cất giấu chữ ký tên của người đàn ông khác? Trừ phi cô không muốn sống nữa!

Thấy Diệp Oản Oản một bộ rõ ràng rất muốn, nhìn Tư Dạ Hàn một cái sau đó lập tức nhịn đau vẻ mặt nhỏ nhắn lắc đầu, Tạ Chiết Chi cười khẽ một tiếng, “Tiểu Diệp tử thật đáng yêu.”

Diệp Oản Oản: “…”

Tạ Ảnh Đế anh đủ rồi! Lại trêu ghẹo tôi, tôi liền muốn trở mặt! Anh không thấy người anh em biến thái kia của anh đầu đều có đám mây hình nấm rồi sao?

Lâm Khuyết ở bên cạnh liếc Tạ Chiết Chi một cái, bĩu môi mà chê, “Tạ tam, tiết tháo của cậu đâu? Thậm chí ngay cả Diệp Oản Oản đều dám trêu tới…”

Tạ Chiết Chi ngón tay nhẹ nhàng xoa lấy cánh hoa hồng mang theo hạt sương bên trong bình hoa, sâu xa nói, “Tất cả các cô gái trên cõi đời này đều là đóa hoa, hẳn là đều được yêu thương quý trọng.”

Lời này đơn giản là lọt đến trong tâm trí của Diệp Oản Oản, Diệp Oản Oản lập tức trợn mắt nhìn Lâm Khuyết nói: “Có nghe hay không? Học hỏi đi cẩu độc thân!”

Lâm Khuyết nhất thời xù lông: “Đệt! Nói ai là cẩu độc thân đây! Cô mới là cẩu độc thân!”

Diệp Oản Oản nghiêng đầu nhìn về phía Tư Dạ Hàn ở một bên, ” Cục cưng, Lâm nhị mắng em là cẩu độc thân! Anh nói một chút hắn đây là có ý gì, đây không phải là rõ ràng đang trù yểu chúng ta chia tay sao?”

Tư Dạ Hàn nghe được tiếng “yêu thương” này của Diệp Oản Oản, vô cùng sốt ruột trong não như có từng tia từng tia ngọt ngào khe nước chảy tràn qua, sau đó, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhất thời hướng phía Lâm Khuyết ở một bên bắn tới.

Lâm Khuyết trong nháy mắt bị dọa sợ đến co lại thành một đoàn: “Cửu ca, tôi sai rồi…”

Diệp Oản Oản cô – tên tiểu nhân này!

Tạ Chiết Chi hướng phía Tư Dạ Hàn méo đầu một chút, ánh mắt sâu thẳm mà nhìn vẻ mặt đối diện đang say sưa ngắm cái đầu xanh lục của cô gái, “A, A Cửu, mấy ngày không thấy, tiểu nha đầu này của cậu ngược lại giống như biến thành một người khác rồi sao?”

Tư Dạ Hàn hướng phía cô gái nhìn một cái.

Biến thành một người khác?

Cô thay đổi duy nhất, chẳng qua chỉ là hơi thông minh một chút, đổi một phương thức khác thoát đi hắn mà thôi.

Thấy ánh mắt Tư Dạ Hàn trong nháy mắt âm u, Tạ Chiết Chi nhíu mày, một bộ vẻ mặt sợ thiên hạ không loạn, “Sách, nếu biết rõ mục đích của cô ấy, cần gì còn phải dung túng cho cô ấy? Cái này cũng không giống như tính cách của cậu nha!”

“Ăn no rồi! Tôi đi học!”

Lúc này, Diệp Oản Oản đã ăn xong bữa ăn sáng, cầm cặp sách cùng một bên đồ đạc lên, lên tiếng chào hỏi với Tư Dạ Hàn.

Đang muốn rời đi, lúc đi được một nửa lại đi vòng vèo trở lại, bạch bạch bạch chạy đến trước mặt Tư Dạ Hàn, đeo cặp sách, giơ lên hai cánh tay mềm mại ôm cổ Tư Dạ Hàn, ở khóe môi người đàn ông khóe môi hôn chụt một cái, “Nhớ nghĩ tới em nha!” (ed: bà này diễn hơi lố rồi. Nhưng mà Ad thích:v)

Nói xong, để lại cho bốn người kia trợn mắt hốc mồm, nhảy nhảy nhót nhót mà đi rồi nha. =.=

Một hồi lâu sau, Tư Dạ Hàn lười biếng tựa vào ghế ngồi sau lưng, con ngươi hờ hững liếc nhìn người bạn tốt ở một bên, “Bây giờ biết rồi hả?”

Đây chính là lý do.

Lý do để cho hắn không cách nào kháng cự được.

P/s: Ở đây tác giả có nói đến một việc khá quan trọng đây, hình như mấy chương trước cũng có lỗi rồi. Có gì mình sẽ chỉnh sửa sau. Điều đó là: Oản Oản năm nay lớp 12 nha.

Bạn đang đọc truyện trên doctruyenfun.com, Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.