Ngàn Năm Say

Chương 19: Cha



Bạch Vân lao nhanh về trước, đồng thời cũng nắm chặt chủy thủ trên tay. Nàng bật người lên, chân đạp lên một thân cây, lấy đà đâm mạnh mũi dao về trước. Nhưng đối diện với nàng giờ đây chẳng phải là con người bình thường nữa. Mai Yến trong hình dạng ma thú dễ dàng né tránh đòn tấn công của nàng, thậm chí còn trước khi nàng kịp đến gần hắn.

Ma thú dáng vẻ kỳ dị, đầu giống sói, nhưng cả người lại được bao bọc bởi vảy rắn, còn đâu bóng hình quen thuộc của Mai Yến mà Bạch Vân biết nữa. Hai mắt hắn đỏ rực, răng nanh lộ ra bên miệng trông như được làm bằng sắt. Nàng như sững đi một nhịp, cuối cùng mím môi, cất lời.

“Em tự biến mình thành thứ gì thế này?”

“Câu đó phải hỏi ngươi mới phải!”

Mai Yến chợt gầm lên, hắn đột ngột lao thẳng về phía nàng, tốc độ nhanh đến mức nàng không theo kịp. Bạch Vân chỉ có thể theo bản năng đánh trái, chém phải, rồi lại dùng khinh công né tránh xung kích mọi bên, nhưng do sức lực giữa người cùng ma thú khác biệt, chỉ trong chốc lát, nàng đã bị đánh lùi về sau.

“Ngạc nhiên đúng không?” Mai Yến đột ngột cất tiếng nói, mặc cho lưỡi dao của Bạch Vân chỉ cách mình vài phân. Những móng vuốt sắc nhọn chợt nâng lên, sượt ngang ổ bụng, khiến nàng phải nhanh chóng lùi lại để tránh thêm tổn thương không đáng có.

Răng và vuốt của ma thú vốn mang theo chất độc, Bạch Vân không biết bao giờ nó sẽ xâm nhập vào cơ thể, vì thế lập tức giữ chặt lấy vết thương, sau đó lại rạch một vết thương nhỏ bên dưới hông, vận nội lực ép máu độc chảy ra ngoài.

“Ta biết ngươi đã mất hết võ công…” Mai Yến chợt nói. “Nhưng có vẻ dạo gần đây ngươi lại học thêm được nhiều trò mới lạ khác nhỉ?”

Đoạn, hắn bất ngờ đổi giọng, hệt như trước đây khi Bạch Vân còn là người của Hắc Sát môn.

“Chị chỉ cho em với được không?”

“Chỉ cho ta với nào!”

Ma thú gầm lên, lao thẳng về phía nàng, Bạch Vân không ngờ hắn sẽ phát cuồng nên không kịp né tránh, lập tức bị quật vào thân cây gần đó, hộc ra một ngụm máu tươi.

Mai Yến thừa thế xông lên, móng vuốt không ngừng xâu xé từng tấc da thịt trên cơ thể Bạch Vân, khiến máu không ngừng trào ra, tung tóe dưới mặt đất. Nhưng hết lần này đến lần khác, hắn không hề đánh vào chỗ hiểm, mà chỉ muốn hành hạ nàng.

Bạch Vân xoay người, chủy thủ từ dưới chém lên, trúng vào phần bụng yếu ớt của ma thú, Mai Yến ăn đau gầm lên, vội vàng lùi về sau.

Ma thú sẽ không biết đau đớn, nhưng cuối cùng vì có ý thức của con người nên vẫn phải nhanh chóng rút lui bảo vệ bản thân.

Nàng gắng gượng bò dậy khỏi mặt đất, một lần nữa cầm chặt chủy thủ, sẵn sàng đối chiến.

“Tại sao lại chọn hắn? Hắn chỉ là một kẻ khờ khạo! Hắn đâu đáng phải chết?”

“Ngươi có tư cách nói câu đó sao?”

Hai mắt ma thú như rực lửa, hắn nổi cơn thịnh nộ, trực tiếp lao về phía Bạch Vân, hàm răng lớn há ra, kề sát cổ nàng, như thể muốn giết cho nàng chết trong tức khắc.

Thế nhưng Bạch Vân đã nhanh hơn, nàng chĩa mũi dao lên trên, đâm sâu vào hàm của hắn. Đồng thời cũng cố dùng khuỷu tay chặn lại, không cho hắn kịp khép lại hàm.

Ấy mà sức người làm sao địch nổi sức của ma thú, chỉ với một cái nghiến hàm, Mai Yến đã có thể cắn nát bả vai của Bạch Vân. Nhưng nàng vẫn nắm chặt con dao trong tay, Bạch Vân hít một hơi sâu, dùng sức rạch chủy thủ đang cắm trên cổ họng ma thú xuống, từ bên trong xé rách cơ thể hắn.

Mai Yến gầm lên đau đớn, hắn bắt đầu giãy giụa, bả vai Bạch Vân càng lúc càng đau, nàng thô bạo giật mạnh tay ra, máu từ cổ họng ma thú tràn ra bên ngoài, thấm ướt từng mảng lá khô dưới mặt đất.

Ma thú khò khè vài tiếng, hai mắt trợn lên đục ngầu, Mai Yến cố mấp máy khuôn hàm đã bị Bạch Vân xé rách, cuối cùng cũng chẳng nói thành câu.

Hắn chết rồi.

Bạch Vân đổ gục người xuống bên cạnh. Cả người không ngừng run lên. Nàng bật cười, rồi lại khóc.

Bạch Vân có tư cách trách móc Mai Yến sao? Thắng Quân vô tội, chẳng lẽ Mai Ngọc lại không?

Nàng vì trốn chạy Hắc Tử Sang nên giết Mai Ngọc, Thắng Quân vì quen biết nàng mà chết, cuối cùng trong cơn phẫn nộ, Bạch Vân hạ sát Mai Yến.

Nàng chỉ là một kẻ giết người không hơn, sao nàng có thể mơ rằng tay mình sẽ không bao giờ nhuốm máu nữa chứ? Làm sao nàng có thể tin rằng mình sẽ mãi mãi sống yên ổn ở nơi này chứ?

Bạch Vân rồi sẽ hại chết tất cả mọi người, những người vô tội bên cạnh nàng, những người nàng quý trọng.

Nàng lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, cố sức lết về trước. Chất độc của ma thú ngày một ngấm sâu, mỗi bước đi lại càng khó khăn hơn, thế nhưng nàng không thể quay lại. Lỡ như…

Bạch Vân bàng hoàng nghĩ, lỡ như nàng làm hại cả Trịnh Khinh Ái thì sao?

Nàng vừa chạy vừa ngã, chậm chạp đến được vách vực, bên cạnh một con suối, mặt trời hắt xuống làn nước trong, khiến một vài mảnh vỡ kỳ lạ bên trong lấp lánh ánh xanh.

Bạch Vân lảo đảo bước qua suối, máu đen chảy dọc, nhuốm mặt nước trong ngần thành một sắc đen đục dị dạng. Nàng cứ lần theo con suối, cuối cùng tìm được một hang động nhỏ.

Bóng tối dần bao trùm tầm mắt khi Bạch Vân đã ở bên trong hang, nàng ngồi gục xuống đất những nắm chặt chủy thủ trong tay, ánh nhìn mờ mịt hướng ra bên ngoài. Chất độc của ma thú dường như đã đi sâu vào nội tạng, nàng sẽ không thể sống nổi.

Nàng sẽ chết. Bạch Vân bỗng cảm thấy vui mừng. Nàng sẽ không cần phải khổ sở sống tiếp nữa.

Chợt, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ xa. Bạch Vân dường như trông thấy Hắc Tử Sang đang ở trước mặt, nàng cố sức nâng chủy thủ lên, chĩa về trước. Nàng bật cười, cơn đau ở ngực trái lại càng trở nên trầm trọng, máu tươi bất ngờ tràn ra từ khóe miệng.

“Cha… tới rồi đấy à?”

“Nhưng tôi… sẽ không trở về… cùng ông đâu… cha ạ…”

Người kia khựng lại đôi chút, cuối cùng nhẹ nhàng cúi người, nắm lấy bàn tay đang chĩa kiếm về phía mình. Sau đó, chất giọng nhẹ nhàng như tiếng chuông ngân khẽ vang lên.

“Bạch Vân.”

“Là ta.”

“Đừng sợ. Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại người nữa.”

Bạch Vân cắn chặt răng, tầm mắt mờ dần, ngã vào lòng Trịnh Khinh Ái.

“Đừng lo lắng nữa, Bạch Vân của ta.”

Thiên nữ nhấc bổng Bạch Vân lên, bế nàng ra ngoài. Ngay trước động, Xích Dạ đã đợi sẵn từ lâu. Trịnh Khinh Ái đi lướt qua hắn, nhẹ nhàng nói.

“Ta muốn tất cả môn hạ của Hắc Sát môn biến mất khỏi Khung Thương.”

“Thuộc hạ nhận lệnh.”

Khung Thương trước nay là nơi mà thủ phủ của Địa Ngục giáo và Nhất Kiếm đảo tọa lạc, trước nay vốn được mệnh danh là đất thánh, Hắc Sát môn khổ sở trăm bề mới dần mở rộng thế lực vào đây, dù cũng kính trước nhường sau, nhưng cuối cùng Hắc Tử Sang có vẻ không có phúc phần với đất thánh rồi.

“Còn nữa, mai táng cho Thắng Quân cẩn thận.”

“Giáo chủ có nỗi khổ, hắn sẽ hiểu cho ngài thôi.”

Trịnh Khinh Ái bị lời của Xích Dạ chọc cười, nàng ta xoay người, bế Bạch Vân trở về Bạch trung gia viên.

“Hắn tốt nhất không nên hiểu.”

Bạch Vân mở bừng mắt, cơn lạnh xông thẳng cánh mũi khiến nàng không ngừng run lên, nàng vội ngẩng đầu, ngoài trời đang đổ tuyết. Hắc Tử Sang đứng đối diện nàng, trên người khoác một chiếc áo lông thú dày, trông vừa uy nghiêm, vừa xa cách.

“Con đã biết lỗi của mình chưa Bạch Vân?”

Nàng mím môi, sau một hồi đắn đo, đáp lại.

“Con không nên tha cho đứa trẻ kia, khiến cho Huyễn Dạ bị nó tấn công.”

“Bạch Vân ngoan lắm.” Hắc Tử Sang vừa nói vừa choàng áo cho nàng, sau đó đỡ nàng dậy. “Khoan dung với kẻ thù là sai lầm chết người, con hiểu không?”

“Cả con và Huyễn Dạ đều là những đứa con ta yêu quý, ta không muốn các con gặp chuyện gì.”

Hắn chợt nở nụ cười, dáng vẻ hiền từ.

“Giờ thì vào nhà thôi, cả Mai Yến và Mai Ngọc đều đang chờ con cùng ăn cơm đấy. Hai đứa chúng nó cứ nài nỉ ta đừng phạt con nữa.”

Bạch Vân vẫn đang ngơ ngác đi theo Hắc Tử Sang thì đột nhiên bị một đứa trẻ khác ôm lấy. Nàng giật thót người lên, miệng đột nhiên bị nhét một miếng khoai nóng.

“A! Nóng.” Bạch Vân kêu lên.

“Nóng mới ấm người chứ!” Mai Ngọc reo lên. Mai Yến bên cạnh phụ họa. “Chị ăn nhiều thì mới cao lên được, chị cũng mười sáu rồi còn gì.”

Bạch Vân nhanh chóng nhau miếng khoai trong miệng, hừ lạnh.

“Mi lắm chuyện quá, mi có cao hơn chị đâu?”

Mai Yến lắp bắp.

“Em… em… em chưa tới tuổi lớn thôi.”

Hắc Tử Sang trông thấy đám trẻ ngốc nghếch của mình cãi nhau thì khẽ bật cười, hắn vội vàng đẩy chúng vào bên trong.

“Thôi nào. Đi vào ăn cơm đi, Huyễn Dạ vẫn đang đợi đấy. Tay con bé đang bị thương, chắc ăn uống cũng khó.”

“Để con đút cho!” Mai Ngọc nói, nhanh chân chạy vụt vào bên trong. Mai Yến thấy thế vội đuổi theo.

Chỉ có mỗi Bạch Vân lặng lẽ quay lại, đối mặt với Hắc Tử Sang, hắn vẫn hiền từ:

“Đi vào nào, đã lâu rồi cha con ta không ăn cơm cùng nhau.”

Ngay lúc nàng an tâm quay đầu, tiến vào trong phòng. Ánh mắt Hắc Tử Sang chợt thay đổi, lạnh lẽo, thất vọng. Hệt như cái ngày định mệnh nàng trốn khỏi Hắc Sát môn.

Tại sao mày vẫn còn sống?

Bạch Vân chợt choàng mình, mở mắt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.