Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát

Chương 34: Là hắn?



Khúc Mịch tiến vào phòng ngủ, trông thấy Tăng Dĩ Nhu đang ngồi chồm hổm kiểm tra thi thể.

“Nạn nhân, nam tính, còn trẻ, phía sau cột sống bên trái có vết đâm dài khoảng hai cen-ti-mét, sâu ba cen-ti-met. Không phát hiện vết thương khác, phán đoán là một dao xuyên tim.

Thi thể đã bắt đầu trong tình trạng phân hủy, hoen tử thi chủ yếu tập trung ở bụng và mặt, thi thể ắt hẳn không bị di chuyển. Trong phòng mở máy lạnh để trì hoãn tốc độ phân hủy. Tổng hợp các yếu tố trên có thể phán định thời gian nạn nhân tử vong khoảng chừng ngày 27.”

Ngày 27, sau ngày vợ chồng tập đoàn Lệ Thị bị sát hại ba ngày? Án mạng trước còn chưa xong lại thêm một vụ nữa.

Em gái nạn nhân Thái Dũng đang khóc nức nở, Lục Ly đang cố gắng lấy lời khai của cô ta.

“Anh của em xưa nay không gây thù chuốc oán với ai, tính anh ấy rất tốt, làm sao lại bị giết?” Thái Quyên đau xót: “Các anh cảnh sát, các anh nhất định phải bắt được hung thủ.”

“Muốn bắt được hung thủ cần phải có sự phối hợp của cô. Trước tiên cô đừng khóc nữa, kể lại quá trình cô phát hiện ra thi thể một cách tỉ mỉ, không được để sót bất kỳ chi tiết nào.”

Nghe lời Lục Ly, Thái Quyên nín khóc, cẩn thận nhớ lại.

Hai anh em bọn họ trước nay là cô nhi, từ nhỏ đã không cha không mẹ. Thái Dũng vì để nuôi em gái đã chịu không biết bao khổ sợ, việc gì cũng nhận làm, không ngại khó. Qua nhiều năm Thái Dũng mở một công ty chuyên lo việc ma chay, hậu sự, thu nhập khá tốt. Thái Quyên trọ bên ngoài học đại học chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới trở về.

Hai anh em tình cảm rất tốt, cách hai ba ngày lại gọi điện thoại thăm hỏi. Mấy ngày trước, Thái Quyên gọi cho anh nhưng không ai nhận điện, cô ta nghĩ là do anh bận khi rảnh sẽ gọi lại cho cô ta.

Đợi suốt một ngày không có tin tức, cô ta lại gọi cho anh trai nhưng vẫn không ai nhận máy. Bấy giờ cô ta mới sốt ruột, xin nghỉ học vội vàng chạy về. Cô ta dùng chìa khóa riêng mở cửa, trông thấy di động của anh mình ở trên bàn trà phòng khách biết chắc anh vẫn còn ở nhà.

Mãi cho đến khi vào phòng ngủ, phát hiện anh trai nằm bất động trên sàn nhà, bên cạnh là vũng máu rất lớn. Cô ta ngay lập tức báo cảnh sát.

“Trừ anh em hai người, còn ai có chìa khóa nhà không?” 

Đây là khu cư xá cao cấp, mỗi tầng chỉ có hai căn hộ, dùng chung một thang máy, nếu không có chìa khóa muốn lên lầu rất khó.

Cửa phòng không bị hư, thang máy không có dấu vết phá hoại, tòa nhà này có mười chín tầng, khẳng định hung thủ đã dùng chìa khóa mở cửa.

“Không đâu!” Thái Quyên suy nghĩ một chút, “Lúc trước mua nhà tổng cộng có năm chìa khóa, em nhớ anh hai cho em một chìa, còn lại đều bỏ vào bình hoa lớn trong thư phòng.”

Lục Ly nghe thấy vậy liền cho người đi tìm, quả nhiên có chìa khóa nhưng chỉ có hai cái!

“Anh cô có bạn gái không?”

Ánh mắt cô ta lóe lên một cái, chần chừ một chút, rồi lắc đầu, cúi gằm xuống.

“Anh nên hỏi anh trai cô ta có bạn trai nào thân thiết hay không?” Khúc Mịch bước khỏi phòng vệ sinh, “Anh trai cô hơn ba mươi tuổi, trong phòng không có bất cứ đồ đạc nào của nữ. Trong phòng tắm tôi lại phát hiện có hai bộ đồ dùng cá nhân của nam, có ít nhất một loại kem dưỡng cạo râu. Chính vì thế — Anh ta nhất định có bạn trai!”

Thái Quyên cắn cắn môi, do dự rồi gật đầu: “Trước đây anh hai không có bạn gái, em luôn nghĩ vì để chăm sóc em nên mới không dám nghĩ đến chuyện đó, trong lòng em rất áy náy. Sau đó có một lần em từ trường về nhà, thấy anh mình và một người đàn ông đang … Khi ấy em cãi nhau với anh hai một trận, chạy về trường không liên lạc với một thời gian.

Không lâu sau anh ấy tìm đến trường nói với em đã chia tay với người đàn ông đó, hứa sẽ tìm bạn gái, rồi tiến đến hôn nhân. Sau này anh có vài người bạn gái nhưng quen không được lâu.

Em cho rằng anh ấy tìm bạn trai chỉ vì hiếu kỳ và chơi cho vui, anh vẫn yêu người khác phái, khả năng những thứ ấy là do người bạn trai cũ lưu lại, chỉ là anh em không vứt đi mà thôi.

“Cô có liên hệ với người bạn gái nào của anh mình không?” Lục Ly truy hỏi.

“Em chỉ có số điện thoại của chị Phương, là nhân viên trong công ty của anh hai.” Thái Quyên cho số điện thoại và địa chỉ công ty của Thái Dũng.

Lục Ly cũng yêu cầu cô ta phác họa chân dung của bạn trai Thái Dũng.

Bọn họ nhanh chóng tìm đến công ty mai táng Thái Dũng, thật ra chỉ là một cửa hàng bán mấy đồ hàng mã nhỏ, trước cửa dán vài dòng chữ ‘Làm thay tang sự’.

Bên trong có một cô gái khoảng chưng hai mươi mấy tuổi, cô ta chính là Tiểu Phương mà Thái Quyên nhắc đến.

“Mấy ngày nay Thái Dũng không đến, cũng không liên lạc, cô không cảm thấy kỳ lạ sao?” Mạnh Triết hỏi dò.

Biết được đây là cảnh sát, lại hỏi chuyện liên quan đến Thái Dũng, cô ta vội hỏi ngược lại: “Thái Dũng xảy ra chuyện gì ư? Tôi biết ngay sớm muộn cũng có chuyện mà.”

“Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“À! Đồng chí cảnh sát, tiệm này là Thái Dũng mở, nhưng việc kinh doanh là do tôi phụ trách. Một tháng anh ta đến đây một hai lần để kết toán, thời gian còn lại chẳng thấy mặt mũi, nên mấy ngày không gặp anh ta cũng là chuyện bình thường.” Dáng vẻ của Tiểu Phương không giống nói dối, “Nhưng rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

“Anh ta chết rồi, bị giết!” Mạnh Triết vừa đưa ra đáp án vừa quan sát vẻ mặt của cô ta.

“Hả??? Tại sao lại thế chứ?” Gương mặt Tiểu Phương cực kỳ ngạc nhiên, vành mắt hơi đỏ: “Anh Thái là người tốt, làm sao lại bị giết? Tôi biết anh ấy hay gây chuyện tuy nhiên đâu đến mức lấy mạng chứ?”

“Cô mau khai tất cả những chuyện cô biết!”

Tiểu Phương chậm chậm khóe mắt: “Anh Thái là người đồng tính, cô em gái không vui nên anh ta làm bộ có bạn gái. Tôi còn giả là bạn gái của anh ta một thời gian, sau này khi tôi có bạn trai thì kết thúc.

Người đàn ông mà anh ta quen là người khá giàu và có tiếng tăm, nhưng lúc nào cũng thần thần bí bí không lộ diện. Anh Thái cũng chưa bao giờ kể chuyện về người đó, trừ một lần cách đây một tháng trước.

Tôi gọi điện thoại cho anh ta, anh ta uống say khướt trong điện thoại nói gì mà ‘Một mất một còn’. Tôi hơi sợ, cảm thấy nhất định anh ta có chuyện. Một người đàn ông khỏe mạnh, lại yêu người cùng phái liệu có đạt được kết quả tốt không? Không ngờ anh ta lại chết thật, đúng là cái miệng tôi ăn mắm ăn muối mà, nói vớ vẩn!”

“Cô gọi cho anh ta hôm nào? Cô cẩn thận nhớ lại nội dung của cuộc điện thoại đó, rốt cục anh ta đã nói gì?”

Tiểu Phương rút điện thoại coi lại lịch sử cuộc gọi: “À! Ngày đó có ghi âm lại nè!”

Hai mắt Mạnh Triết sáng rỡ, nhanh chóng nghe đoạn ghi âm. Đoạn băng chỉ toàn tiếng khóc của ma men. Đúng như Tiểu Phương nói, không thể nghe rõ, chỉ loáng thoáng nghe được chữ ‘Đi chết’.

Đây là phát hiện quan trọng, Mạnh Triết đưa đoạn băng về Cục cảnh sát, thông qua kỹ thuật để xử lý tạp âm.

Nhân viên copy đoạn ghi âm vào trong máy tính, dùng phần mềm chuyên dụng, lần thứ hai phát tin nghe rõ hơn một chút.

Một cái tên truyền đến tai của mọi người, Khúc Mịch khẽ nheo mắt.

“Đội trưởng Khúc! Đã có chân dung … người này nằm ngoài dự liệu của chúng ta!” Hách Minh hưng phấn nói lớn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.