Nữ Phụ Trở Về

Chương 34



Ba người cứ nhìn nhau thì chán lắm. Vì vậy, Đỗ Kiêu Kiêu liền đề nghị chơi trò thật lòng hay mạo hiểm.

Cố Nhiễm vui vẻ đồng ý, Khương Hoán cũng không có ý kiến gì.

Vì vậy ba người bắt đầu chơi oẳn tù tì.

“Đá, kéo, bao.”

Đỗ Kiêu Kiêu và Khương Hoán đều ra kéo.

“Tớ thắng rồi nhé.” Cố Nhiễm kiêu ngạo giơ quả đấm của mình lên.

“Thật lòng hay mạo hiểm?” Cố Nhiễm không có ý tốt hỏi.

Đỗ Kiêu Kiêu mím môi, “Thật lòng.”

Cố Nhiễm nhíu mày, hỏi: “Cậu và anh ta qua lại với nhau từ khi nào?”

“Không lâu.” Đỗ Kiêu Kiêu nghĩ một chút, “Qua sinh nhật Lâm Trí Hiên không lâu.”

Cố Nhiễm hừ một tiếng, ra vẻ không hài lòng với đáp án này lắm, nhưng vẫn còn cơ hội, để lát nữa hỏi sau.

“Còn cậu?” Cố Nhiễm nhìn Khương Hoán.

Khương Hoán gãi đầu, “Tôi cũng thật lòng.”

“Có người trong lòng không?”

Khương Hoán ngây người nhìn Cố Nhiễm, người trong lòng…

Câu rũ mắt xuống, “Có.”

Cố Nhiễm tiếp tục hỏi, “Ai vậy? Cậu được lắm Khương Hoán, có người trong lòng mà lại không nói cho tôi biết.”

Khương Hoán phản bác lại cô, “Cậu cũng đâu có nói cho tôi biết cô thích cái tên Lục Nhất Minh kia đâu.”

Cố Nhiễm ngẩn ra, ngượng ngùng cười, “Thì ra cậu biết, nhưng đây là chuyện cũ rồi, là chuyện cũ đó, cậu hiểu không vậy.”

Khương Hoán lạnh lùng nhìn cô, “Chuyện cũ? Tôi thấy chỉ mới cách đây không lâu thôi mà.”

Đỗ Kiêu Kiêu cảm thấy bầu không khí giữa hai người có gì đó không đúng lắm, cô nhanh chóng giảng hòa, “Tiếp tục, tiếp tục trò chơi.”

Như vậy hai người mới chịu dừng.

“Đá, kéo, bao.”

Cố Nhiễm và Khương Hoán ra bao, Đỗ Kiêu Kiêu ra đá.

“Thật lòng hay mạo hiểm?”

“Mạo hiểm.” Cố Nhiễm thờ ơ nói.

Đỗ Kiêu Kiêu nhìn Khương Hoán rồi nhìn Cố Nhiễm một chút.

“Gọi điện thoại cho Lục Nhất Minh.” Cô nói.

Cố Nhiêm kinh sợ, “Gì cơ…?!”

Đỗ Kiêu Kiêu bổ sung thêm: “Gọi cho Lục Nhất Minh, ừm, nói với anh ta, lúc đi học, cậu sẽ trả lại cái đồng hồ cho anh ta.”

Cố Nhiễm giật mình.

“Nhưng, nhưng cái đồng hồ kia đã bị mất rồi mà?”

“Cậu đừng để ý, tớ có cách, cậu cứ nói vậy với anh ta đi.” Đỗ Kiêu Kiêu hối thúc.

Cố Nhiễm lấy điện thoại ra lúng túng nói: “Thôi được rồi.”

“Tút… Tút…”

“Alo?” Đầu bên kia điện thoại, một giọng nam dễ nghe vang lên.

“Lục, Lục Nhất Minh, là tôi đây, Cố Nhiễm.”

“Tôi biết.” Giọng nói đó ngang ngang nhau, không có chút nhịp điệu nào.

Cố Nhiễm hít một hơi, nói: “Đồng hồ của anh…”

Lục Nhất Minh cắt ngang lời nói của Cố Nhiễm…, “Cố Nhiễm, tôi không muốn nhắc lại chuyện đó nữa. Cô không thể nào tùy tiện mua một cái thay thế cái đồng hồ đó được đâu.”

Cố Nhiễm bị giọng nói lạnh ngắt của anh ta kích thích tới không thể nói nên lời, dù anh ta không đứng trước mặt cô, Cố Nhiễm cũng biết bây giờ Lục Nhất Minh đang lạnh nhạt nhíu mày.

Đó chính là bộ dạng tức giận của anh ta.

Cố Nhiễm bỗng tủi thân muốn khóc.

Đỗ Kiêu Kiêu thấy nước mắt cô ấy đã đảo quanh hốc mắt, cô không thể xem tiếp được nữa, cô giành lấy điện thoại của Cố Nhiễm, nói với người con trai ở đầu dây bên kia: “Xin lỗi, xin chào, anh là Lục Nhất Minh sao?”

Lục Nhất Minh không ngờ lại đột nhiên thay người như vậy, nhưng anh ta cũng nhanh chóng đáp lại: “Đúng, cho hỏi cô là ai?”

“Tôi là Đỗ Kiêu Kiêu, bạn của Cố Nhiễm.”

“Đỗ Kiêu Kiêu…” Lục Nhất Minh híp mắt, “Cô là chị của Đỗ Khanh Khanh đúng không?”

Đỗ Kiêu Kiêu rất bình tĩnh, “Không phải.”

Lục Nhất Minh dùng ngón trỏ gõ vào bàn một cái, “Tôi không hiểu…?”

Đỗ Kiêu Kiêu nói: “Mẹ tôi chỉ sinh mỗi một mình tôi thôi. Chắc anh cũng biết mà.”

Giọng nói của Lục Nhất Minh hơi tức giận, “Cô đừng có quá đáng, Khanh Khanh có lỗi gì đâu, sao cô suốt ngày cứ nhắm vào cô ấy vậy?”

Đỗ Kiêu Kiêu thở dài, sao mấy tên ngu ngốc này cứ thế chúi đầu vào Đỗ Khanh Khanh thế nhỉ?

“Tôi không muốn đàm phán chuyện của gia đình tôi với anh, bây giờ, tôi chỉ muốn nói cho anh biết… Chúng tôi đã tìm được cái đồng hồ bảo bối của anh rồi, ngày mai sẽ mang trả lại cho anh.”

Lục Nhất Minh cười lạnh, “Có ý gì đây? Cố ý vứt đồng hồ của tôi, bây giờ lại muốn trả lại, các cô muốn tôi phải cảm ơn các cô à?”

Đỗ Kiêu Kiêu bật cười, “Vậy xin hỏi, Lục tiên sinh, ngài có thể lấy cái gì để cảm ơn tôi đây?”

Đỗ Kiêu Kiêu thở dài, Lục Nhất Minh trong trí nhớ của cô là một người hiền như khúc gỗ nhưng không giỏi nói chuyện. nhưng cô không hiểu vì sao một người như vậy lại có thể vì Đỗ Khanh Khanh mà trở nên sắc bén.

Thật lòng yêu cô ta nên mới vậy sao?

Cố Nhiễm lau nước mắt, lấy lại điện thoại trong tay Đỗ Kiêu Kiêu, “Thực xin lỗi, Lục Nhất Minh, trong khoảng thời gian này tôi không nên quấn lấy anh, còn nữa, về cái đồng hồ đó, mặc kệ anh có tin hay không, nhưng tôi thật sự không cố ý làm hư nó, mà tôi cũng đã mang đi sửa rồi trả lại cho anh rồi, còn chuyện tại sao mất, tôi nghĩ, đó là lỗi của tôi, tôi nhận. Ngày mai, tôi sẽ trả lại đồng hồ cho anh, chúng ta đường ai nấy đi. Gần đây tôi đã gây phiền phức anh rồi, thật sự rất xin lỗi anh.”

Đỗ Kiêu Kiêu đau lòng nhìn Cố Nhiễm, đây là lần đầu tiên cô thấy cô ấy lịch sự với một người như vậy.

Giọng nói lạnh lùng mà xa lạ khiến Lục Nhất Minh hơi không quen.

Lúc nào Cố Nhiễm cũng hoạt bát vui vẻ, trước mặt anh ta thì còn nổi bật hơn, nhưng đột nhiên nghe cô nói vậy, Lục Nhất Minh thừa nhận, trong lòng anh ta hơi trống rỗng.

Cố Nhiễm không đợi Lục Nhất Minh nói tiếp, cô lập tức cúp điện thoại.

Một tiếng trống sẽ khiến tinh thần hăng hái hơn, mọi chuyện từ từ sẽ lắng xuống, cuối cùng cũng kết thúc thôi, cô tự nói với. Lục Nhất Minh nghĩ cái gì trong đầu vạy, dám nói chuyện với Đỗ Kiêu Kiêu, trước đây cô chưa từng như vậy, Cố Nhiễm cố gắng xem nhẹ cảm xúc khổ sở trong lòng mình.

Khương Hoán đứng bên cạnh nhìn thật lâu, thấy nước mắt Cố Nhiễm rơi xuống, cậu chỉ thở dài một tiếng, Đỗ Kiêu Kiêu nhẹ nhàng ôm Cố Nhiễm vào lòng.

“Khóc cái gì? Mới nãy cậu vẫn còn vui vẻ lắm mà.”

Cố Nhiễm ngẩng đầu lên, căm hận nhìn cậu, “Cậu thì biết cái gì, đây chỉ là nước mắt sinh lý thôi, không chừng là tại cậu kích thích tôi đấy.”

Khương Hoán bất đắc dĩ nói: “Được được được, là lỗi của tôi, tôi kích thích cậu, cô Cố, chúng ta còn chơi nữa không, tôi vẫn chưa mạo hiểm đây này?”

“Chơi! Sao lại không chơi chứ?” Cố Nhiễm cắn răng nghiến lợi nói: “Mạo hiểm đúng không? Đi, đi bứt tóc trên đầu chú Khương cho tôi.”

Khương Hoán “Hả?” một tiếng, “Cậu chắc chắn chưa? Bứt tóc trên đầu ba tôi?! Cậu điên rồi à?”

Cố Nhiễm méo miệng, “Cậu không dám?”

Khương Hoán vuốt mặt một cái, thấy trên mặt Cố Nhiễm vẫn còn nước mắt, đành quyết định, “Sao lại không dám? Đi thì đi.”

Sau đó, trước mắt của Cố Nhiễm và Đỗ Kiêu Kiêu, Khương Hoán như một chiến sĩ, chậm rãi bước lên con đường không có lối về.

Chờ Khương Hoán đã lên lầu, Cố Nhiễm mới hỏi Đỗ Kiêu Kiêu: “Kiêu Kiêu, cậu thật sự đã tìm được đồng hồ của Lục Nhất Minh rồi hả?”

Đỗ Kiêu Kiêu gật đầu, “Đương nhiên.”

Cố Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cô sợ nếu không tìm được đồng hồ, Lục Nhất Minh sẽ rất thất vọng, cô chỉ muốn chấm dứt cái tình yêu đơn phương không hoàn mỹ này.

“Cậu tìm thấy ở đâu vậy?” Cố Nhiễm hơi tò mò.

Đỗ Kiêu Kiêu cười thần bí, chỉ nói ba chữ.

“Đỗ Khanh Khanh.”

Cố Nhiễm ngạc nhiên, “Cô ta! Sao có thể như vậy được? Đỗ Khanh Khanh lấy cái đồng hồ kia làm gì?”

Đỗ Khanh Khanh lấy cái đồng hồ kia làm gì? Cố Nhiễm không biết, Đỗ Kiêu Kiêu cũng có thể hiểu được.

Thực ra thì cũng là ăn may thôi, có một hôm Đỗ Khanh Khanh về nhà, Đỗ Kiêu Kiêu vô tình cầm lấy cái đồng hồ nam cũ kỹ, nhưng lúc đó cô cũng không để ý nhiều. Nhưng sau đó nghe Cố Nhiễm nói đồng hồ của Lục Nhất Minh đã bị mất, Đỗ Kiêu Kiêu mới chợt nhớ tới cái đồng hồ đó.

Có điều lúc đó cô cũng hơi nghi thôi chứ không chắc chắn, vì vậy, cô về nhà lén lút đi vào phòng của Đỗ Khanh Khanh, đúng là cô đã tìm thấy không ít thứ, trong đó có cả cái đồng hồ cũ kia.

Đỗ Kiêu Kiêu không chắc có phải là đồng hồ của Lục Nhất Minh hay không, nên cô đành phải xem album ảnh trên Microblogging của Cố Nhiễm, quả nhiên, đây chính là chiếc đồng hồ của Lục Nhất Minh.

Cô chợt hiểu ra mọi chuyện.

Chắc chắn Đỗ Khanh Khanh cũng biết Cố Nhiễm thích Lục Nhất Minh. Tuy bây giờ cô ta đang qua lại với Lâm Trí Hiên, nhưng Lục Nhất Minh không thể quen Cố Nhiễm được.

Đỗ Kiêu Kiêu hiểu rõ cái tính ích kỷ đó của Đỗ Khanh Khanh.

Đỗ Khanh Khanh đã coi Lục Nhất Minh là đồ của mình từ lâu rồi, mình không cần, thì người khác cũng không thể có được.

Nên Đỗ Khanh Khanh đã lén lút cầm cái đồng hồ Cố Nhiễm đã sửa xong, rồi khiến Cố Nhiễm hoàn toàn mất hy vọng với Lục Nhất Minh.

Cố Nhiễm nghe Đỗ Kiêu Kiêu giải thích, cô ấy im lặng không nói gì.

Sao cô ta có thể làm như vậy chứ? Bàn về tâm cơ, cô không thâm sâu như Đỗ Khanh Khanh, bàn về tính cách, cô không dịu dàng như Đỗ Khanh Khanh, bàn về gia thế, cô đâu có đáng thương như Đỗ Khanh Khanh.

Huống chi, người trong lòng Lục Nhất Minh lại là Đỗ Khanh Khanh. Dù cô có dịu dàng hơn Đỗ Khanh Khanh gấp trăm lần đi nữa, cô mãi mãi không bao giờ được Lục Nhất Minh đặt trong lòng như Đỗ Khanh Khanh.

Nên, cô cần gì phải vậy chứ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.