Phiến Đá Nở Ra Hoa Dâm Bụt

Chương 17: Được anh khen ngợi



Tang Cẩn đột nhiên chú ý tới điểm này, suy nghĩ trăm lần cũng không hiểu nỗi.
Cô cảm thấy có chút bất an, anh ta trước giờ độc mồm độc miệng, tính tình ngoan cố, nhưng tại sao lúc này lại tinh tế dịu dàng như vậy? Cô không biết phải phản ứng thế nào, không phải bản thân nên nói “Cảm ơn” hay sao?  
“Cảm ơn”, “Xin lỗi”, tất cả đều hiện lên trong đầu của cô, nhưng nó lại giống hệt loại câu “Em yêu anh”, khó mà tùy tiện nói ra.
Cô không quen nói “Cảm ơn”, bởi vì chính cô không muốn làm phiền người khác. Từ lúc 10 tuổi, cô đã tập tự mình giải quyết mọi việc. Cô không thích nói “Xin lỗi”, bởi vì câu này dường như thể hiện sự vô trách nhiệm. Đã làm sai, một câu “Xin lỗi” có thể thay đổi sự thật được sao? Sai là sai, sai rồi phải chịu trách nhiệm. Mà gánh chịu phải thể hiện bằng hành động, không phải cứ dùng lời nói để né tránh.
“Em yêu anh…” Ba chữ này, cô chưa bao giờ dám tưởng tượng. Đời này liệu cô có thể gặp một người khiến mình nói ra ba chữ này hay không?
Tang Cẩn đột nhiên luống cuống tay chân, vì để che giấu, cô đành vùi đầu cầm cuốn sổ vừa ghi chép lại.
May là anh cũng không hỏi nhiều, hai người hợp ý im lặng.
Rất nhanh xe đã tới trung tâm thương mại CBD náo nhiệt. Bàng Lỗi tìm nơi đỗ xe.
Hai người bước xuống, theo địa chỉ mà Thích Nguyệt cung cấp, bọn họ tìm tới một quán cà phê. Trước đó, Thích Nguyệt đã gọi điện cho Vu Nguyệt thông báo, bọn họ sẽ tới tìm cô để nói chuyện về Đàm Tuyết Thiến.
Phục vụ dẫn bọn họ tới một gian phòng độc lập.
Cửa vừa mở, Tang Cẩn liền thấy một cô gái tóc dài buộc đuôi ngựa đang ngồi bên trong. Cô ấy mặc bộ công sở đơn giản, quay đầu nhìn bọn họ, khóe mắt hình như hơi ướt át.
Bàng Lỗi và Tang Cẩn vào phòng, ngồi đối diện cô ấy.
“Hai người là cảnh sát? Vì sao lại muốn gặp riêng tôi? Hai người không phải nghi ngờ tôi giết Đàm Tuyết Thiến chứ?” Vu Hân vừa lên tiếng đã đi thẳng vào chủ đề.
Người phục vụ bên cạnh không khỏi sửng sốt.
“Ba phần cơm. Nếu tôi không cho phép, không được vào.” Bàng Lỗi nhìn phục vụ, dăm ba câu đã gọi cơm, ý bảo anh ta ra ngoài.
Người phục vụ vừa rời khỏi, Vu Hân liền bắt đầu giải thích: “Không sai, tôi khinh thường loại người lắm chuyện như Đàm Tuyết Thiến đấy. Bây giờ cô ta chết rồi, tôi thật không còn gì để nói. Tôi đã sớm nói với cô ta, kêu cô ta đừng cả ngày suy nghĩ viễn vông nữa. Cô ta học phát thanh, lại ảo tưởng làm nghiên cứu sinh tiếng Anh gì chứ? Tôi thấy cô ta là đang cố trái ý mẹ mình thôi.”
Vu Hân đùng đùng nói chuyện, cô bưng ly nước lên uống một ngụm, nói tiếp: “Nhưng điều này đâu có nghĩa tôi giết cô ta? Đầu óc tôi không bệnh hoạn, vì sao phải tự biến mình thành hung thủ giết người chứ hả?”
“12h30 trưa thứ tư tới 10h sáng thứ năm, thời gian này cô ở đâu, đã làm gì, có ai chứng minh không?”
Tang Cẩn phát hiện, Vu Hân vốn một tay cầm ly nước, Bàng Lỗi vừa lên tiếng, cô ấy đã dùng tới hai tay, hơn nữa còn phải dùng sức, ngón tay cũng trở nên trắng bệch. Vu Hân dường như đang rất khẩn trương, cố tình che giấu nỗi sợ của mình.
Vu Hân uống thêm hai ly nước mới trả lời: “Sáng thứ tư, chúng tôi tham gia lễ tốt nghiệp, tôi hoạt động trong ban tổ chức. Mọi người đều tới đảo Thanh An, buổi tối vốn dĩ phải ở lại, nhưng hôm sau tôi có việc ở công ty nên phải đi nói chuyện nói chuyện với người phụ trách sự kiện, gần tối đã về tới nhà. Nhà tôi ở nội thành, sau khi về nhà thì cả buổi tối luôn ở cùng bố mẹ, bọn họ có thể làm chứng cho tôi, hơn nữa chị tôi cũng có mặt.”
“Cả tối? Cả tối cô không ngủ sao?” Bàng Lỗi chỉ thuận miệng hỏi nhưng Vu Hân càng thêm luống cuống, ly nước trong tay xém chút đã rơi xuống đất, một câu cũng nói không ra lời.
Tang Cẩn nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt thăm dò, anh đây là đang ép cung hay sao?
Bàng Lỗi không tiếp tục, anh cũng cầm ly nước lên, bắt đầu uống.
Tang Cẩn nhìn Vu Hân, rót thêm cho cô: “Vu Hân, em không cần lo lắng. Tôi là giảng viên phụ trách môn tiếng Đức của Đàm Tuyết Thiến, họ Tang, em có thể gọi tôi là cô Tang. Hiện tại chúng tôi chỉ muốn biết vài chuyện, em chỉ cần đem những gì mình biết nói đúng sự thật là được. Cảnh sát sẽ không vô duyên vô cớ vu oan cho… Người vô tội.”
Tang Cẩn đột nhiên cảm thấy đầu lưỡi có chút khó chịu, trong đầu bất giác nhớ tới cha mình, ông ấy cũng là người vô tội, chỉ là…
Vu Hân cuối cùng cũng buông ly nước, nhỏ giọng: “Cô Tang, em biết, Đàm Tuyết Thiến đã nhắc tới cô với em, nói cô mời cô ấy ăn cơm. Cô ấy xảy ra chuyện, em cũng rất khó chịu. Nhưng xin hai người hãy tin em, em thật sự không giết cô ấy.”
“Chiều thứ tư có người nhìn thấy cô ở trong quán bar ngoài trời xảy ra tranh chấp với Đàm Tuyết Thiến, chuyện này cô giải thích thế nào?” Bàng Lỗi không có kiên nhẫn nghe Vu Hân giải thích vô nghĩa, anh không phải người thuộc phái ôn hòa, mới nhẫn nhịn mấy phút đã khôi phục tính tình của mình.
Vu Hân dường như rất sợ anh, nghe anh hỏi chuyện, cô lại bắt đầu uống nước, sau đó mới trả lời: “Ai nói vậy? Là Tiêu Vũ San sao?” Vẻ mặt cô lộ ra tức giận.
“Mời cô trả lời!” Bàng Lỗi lạnh giọng.
“Đúng vậy, không sai, tôi có nói nặng cô ta mấy câu, bởi vì tôi không thích nhìn cô ta cùng đám người Tiêu Vũ San quậy phá. Tôi chỉ nói hai câu, chẳng lẽ chỉ vì hai câu, cô ta đã nghĩ không thông… Cô ta yếu ớt vậy sao?”
Vành mắt Vu Hân đã ửng hồng nhưng lời nói vẫn cường ngạnh.
“Cô ấy không giống người bình thường. Em là lớp trưởng, chắc chắn biết  rõ hoàn cảnh của cô ấy. Trước đây cô ấy mắc bệnh trầm cảm, cảm xúc trong thời gian này cũng không ổn định.”
Tang Cẩn còn chưa nói xong đã bị Vu Hân cắt ngang: “Ý cô là, cô ta chết là do em tạo thành, là em mắng chết cô ta sao? Em thật không còn gì để nói. Vậy bây giờ muốn em thế nào, có phải bắt em ngồi tù hay không?” Vu Hân dựa lưng ra sau, hậm hực đáp.
“Cô có ngồi tù hay không là do pháp luật quyết định, chúng tôi không có quyền đó.” Bàng Lỗi đáp trả lại một câu, sau đó tiếp tục truy hỏi cô ấy thời gian rời đảo Thanh An, sau đó làm gì, gặp ai.
Cảm xúc của Vu Hân cũng theo đó dịu xuống, không còn kích động như lúc ban đầu. Bàng Lỗi hỏi cái gì, cô đáp lại cái ấy.
Tang Cẩn theo thói quen ghi chép chi tiết cuộc nói chuyện của bọn họ, đặc biệt là thời gian, địa điểm và nhân vật.
Hỏi xong, Bàng Lỗi nâng tay nhìn đồng hồ, sắp tới thời gian đi làm rồi, anh hỏi Vu Hân muốn rời đi trước, hay ở lại dùng cơm.
Vu Hân kinh ngạc nhìn anh, đôi môi khẽ động, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, đứng dậy ra ngoài.
Sau khi Vu Hân đi, Bàng Lỗi ấn chuông kêu phục vụ trừ đi một phần ăn, nói bọn họ nhanh chóng đem lên.
Tang Cẩn vẫn chăm chú xem ghi chép của mình, thỉnh thoảng lại bình luận một câu.
Bàng Lỗi nghiêng đầu muốn xem cô vẽ hoa viết bướm cái gì. Vừa lúc cô muốn ngẩng đầu hỏi anh, kết quả, khuôn mặt hai người dường như sát hẳn vào nhau, hơi thở giao hòa.
Tang Cẩn rất nhanh lại ngửi được mùi thơm trên người của anh, mùi thơm giống hệt hồi sáng, có sữa tắm nhè nhẹ cùng thuốc cạo râu thoang thoảng. Cô không biết có phải do hai người đang ngồi quá gần hay không nhưng lúc này, cô đột nhiên cảm thấy mùi thơm trên người anh đặc biệt rất nồng, trái tim dường như đập chậm nửa nhịp.
Có người gõ cửa, cửa mở ra, phục vụ bưng cơm đem vào.
Tang Cẩn lúc này mới hoàn hồn, miễn cưỡng đứng lên vòng qua người phục vụ, ngồi đối diện, vị trí Vu Hân vừa ngồi. Kết quả, cô phát hiện quên cầm theo cuốn notebook.
Người đàn ông đối diện vẫn nghiêng người nhìn ghi chép của cô: “Cuối cùng muốn nói lại thôi, liệu có điều che giấu hay không?” Bàng Lỗi nhìn câu bình luận ở hàng cuối cùng, thuận miệng đọc, gật đầu: “Không tệ, ghi chép của cô tỉ mỉ hơn Thích Nguyệt, nhìn vào cũng rõ ràng hơn. Thích Nguyệt ghi chép như vẽ bùa vậy, mỗi lần tôi nhìn đều đau đầu chóng mặt.”
“…” Tang Cẩn ngã bò ra bàn, bật cười ra tiếng. Chờ cô bình tĩnh lại, ngồi thẳng người, anh đã đóng cuốn notebook, bắt đầu ăn cơm.
Hình như anh ăn rất ngon, lúc này cô cũng cảm thấy đói bụng nên liền vùi đầu ăn cơm. Trong lòng không khỏi nghi ngờ, vừa rồi nói chuyện với anh, tại sao cô lại có cảm giác kỳ lạ như vậy? Cô một tay cầm đũa, một tay đặt dưới bàn đè lồng ngực lại, lúc này nhịp tim của cô mới trở về bình thường.
Hiện tại Tang Cẩn mới yên tâm ăn cơm. Cô mới ăn mấy miếng đã thấy người trước mặt ăn xong, dựa lưng ra sau, một tay đặt lên bàn, một tay vịn thành ghế, đôi mắt nhìn về hư không.
“Có vấn đề gì sao?” Cô nhịn không được mà hỏi.
Bàng Lỗi hoàn hồn nhìn cô, ánh mắt trước sau không hề né tránh: “Đương nhiên là có, cô ăn quá chậm, tôi còn phải chờ bao lâu đây?”
Cả khuôn mặt Tang Cẩn đỏ bừng. Cô định ăn nhanh, nhưng người này lại nói cô ăn chậm. Nhất thời, cô thất thần, sau đó lập tức chuyên chú ăn cơm, miệng há rộng để ăn nhanh.
Đây là lần đầu Bàng Lỗi thấy một phụ nữ lại có thể bình tĩnh mồm to ăn cơm như vậy, anh rõ ràng thấy cô gấp gáp nhưng động tác không hề hỗn loạn.
Tóc dài của cô bị vén qua một bên, trông rất nữ tính.
Anh chỉ nhìn thoáng qua đã cảm thấy cô gái này thật đặc biệt, trên người cô toát ra khí chất khó mà dùng từ ngữ để miêu tả. Tóm lại, anh cảm thấy cô không lạnh lùng như Trình Dung, cũng không giống tính cách như trẻ con của Thích Nguyệt, cô thông minh hơn Bàng Miểu, nhưng lại thiếu đáng yêu quỷ quyệt như mẹ anh… Anh rốt cuộc đang làm gì vậy? Tất cả những người phụ nữ bên cạnh anh đều so sánh với cô, tại sao anh lại làm chuyện nhàm chán như vậy?
Anh đột nhiên nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, gương mặt hai người gần nhau như thế, anh dường như đã có thể cảm nhận được độ ấm của cô. Một khắc đó, anh cảm nhận rất rõ cơ thể mình có gì khác lạ, bên trong lồng ngực như bị dán kéo 502, trái tim như bị giữ chặt, không thể đập, hô hấp cũng rất khó khăn. Giờ khắc này nhìn cô, cảm xúc đó lại tới lần nữa.
“Đi thôi, tôi ăn xong rồi.” Tang Cẩn buông đũa, dùng khăn giấy lau miệng, uống một ngụm nước rồi đứng lên.
Bàng Lỗi bị cô kéo về hiện thực, lập tức đứng dậy, mặc áo khoác vào, ánh mắt dừng lại cuốn ghi chép bên cạnh: “Đừng quên cuốn sổ của cô.”
“Anh lấy giúp tôi với.”
“Tự mình lấy đi, tôi không phải thư ký của cô.”
“…” Tang Cẩn nhìn bóng lưng đó đi tới cửa, nghẹn tới không ra lời.
Cô đột nhiên nhớ tới thời điểm báo án hôm qua, anh ta nói anh không phải tiếp tân. Cô nhịn không được hài hước gọi anh: “Đội trưởng Bàng, công việc anh làm cũng không ít rồi, bây giờ thêm chút chuyện nhỏ không tốn sức như thư ký chẳng lẽ không được sao?”
Tang Cẩn vừa nói vừa vòng qua bàn lấy sổ ghi chép, sau đó nhanh chóng đuổi theo.
“Nghề tôi làm là nghề chính thức, không giống như cô, cái gì là tiểu thuyết gia tội phạm chứ? Lung tung!” Người đàn ông phía trước nói chuyện cũng không quay đầu.
Cô mới nói một câu anh đã lý giải thành, cô vẫn còn hiểu lầm anh làm huấn luyện viên ở trung tâm thể hình. Cô ta có năng lực gì mà suy nghĩ vậy chứ?
Chuyện này hiện tại đã trở thành trò đùa ở cục cảnh sát, Bàng Lỗi thật chỉ biết dở khóc dở cười.
Bọn họ một trước một sau vào xe.
Bàng Lỗi định khởi động xe, đột nhiên buông tay, quay đầu nhìn cô: “Tôi có chuyện muốn giải thích với cô.”
Tang Cẩn đang thấy dây an toàn nghe anh nói chuyện nghiêm túc như vậy, lập tức quay đầu, chờ anh giải thích.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.