Quả Cam Luân Hồi

Chương 14



Người kia chính là Vương Bác Du, ông ta đang pha trà, ngồicạnh cửa sổ, bình thản ngắm nhìn bầu trời trong xanh bên ngoài qua cửakính, giống như một viên ngọc ấm áp, hình như ông đang đợi cô đến.

Hạ Thi Đình cảm thấy bất an khi ngồi trước mặt ông, không biết Vương Bác Du rốt cuộc tìm mình có chuyện gì

Câu nói đầu tiên của Vương Bác Du rất khoa trương, khiến Hạ Thi Đình gần như rơi ra khòi ghế.

“Bác thấy Lôi Nhi rất thích cháu, trước nay nó có theo đuổi con gáinhưng đều không nghiêm túc như thế này, bác hi vọng cháu có thể giúp bác quản lí tập đoàn Vương thị. Bác già rồi, con trai bác cũng không phảilà người có khả năng làm kinh doanh, chỉ có thể dựa vào con dâu tài giỏi một chút”.

Hạ Thi Đình rất ngạc nhiên nhìn người đàn ông trung niên này, thực sự không nhận ra ông ta có chỗ nào già, nhưng tâm nguyện của ông cũng là ý tốt, cho mình quản lí tập đoàn Vương thị, đầu óc cô quay cuồng, nghĩmãi mới nói: “Cháu chỉ muốn tìm một công việc như nhân viên văn phònghoặc trợ lí, giỏi lắm thi là vị trí giám đốc gì đó thôi. Bây giờ bác lại nói với cháu chuyện quản lí tập đoàn lớn như vậy, đầu óc cháu rất hỗnloạn, vượt xa phạm vi lí tưởng của cháu, cho cháu suy nghĩ một látnhé!”.

Vương Bác Du chỉ cười, sau đó nói tiếp: “Thế này nhé, trước tiên cháu bắt đầu làm nhân viên văn phòng ở công ti chúng ta, tìm hiểu cơ bản một chút trước cũng tốt, khi nào có thể đi làm thì đi làm nhé! Nhưng đừngcho Lôi Nhi biết công ti này cũng là của bác, nó nhất định sẽ không chocháu tiếp tục đi làm, hi vọng tính ham chơi của nó không ảnh hưởng đếncháu”.

Hạ Thi Đình chỉ có thể ngồi mà gật đầu, đột nhiên từ chim sẻ trởthành phượng hoàng, cảm giác vui mừng được leo lên vị trí cao, nhungngay lập tức lại xấu hổ vi thói hư vinh của mình.

Hạ Thi Đình đã vào công ti này như vậy, cô bắt đầu hoạt động rèn luyện làm cán bộ nguồn của mình.

Hạ Thi Đình đi làm được mấy ngày thì cảm thấy tòa cao ốc của công tinày rất kì lạ, thực sự là quá sạch sẽ, sự sạch sẽ này không phải là sựsạch sẽ do dọn dẹp, mà là không có bất cứ thứ đồ hắc ám nào, một bóng ma cũng không nhìn thấy.

Mặc dù không hẳn mỗi tòa cao ốc đều có ác quỷ, nhung với công lực bây giờ của Hạ Thi Đình, chuyện nhìn thấy một hai con ma lương thiện nhànrỗi đi dạo khắp nơi hoàn toàn không phải là vấn đề. Nhưng tòa nhà này cơ bản ma gì cũng không nhìn thấy, lẽ nào mạch mệnh của tập đoàn Vương thị tốt đến mức ma cũng không vào được cửa.

Ngải Giai và Đường Tiểu Uyển ở nhà mãi cũng thấy chán, muốn cùng HạThi Đình đi làm, Hạ Thi Đình bắt đầu ra sức tìm lí do từ chối, không ngờ mấy ngày sau, không chỉ có Ngải Giai và Đường Tiểu Uyển, ngay cả VươngLôi và Hàn Tử Nghi cũng ầm ĩ đòi đi làm cùng.

Ngày ngày ở trong ngôi nhà âm dương đứt đoạn này, mặc dù là non xanhnước biếc, nhung thực sự chẳng có ý nghĩa gì, ma cũng không chịu nổi sựyên tĩnh vắng lặng này, huống hồ là hai người đàn ông trưởng thành.

Hạ Thi Đình kiên quyết phản đối, làm gì có chuyện một người đi làmcòn dẫn theo hai con ma nữ và hai người đàn ông, cô cự tuyệt đề nghị của Vương Lôi và Hàn Tử Nghi. Nhưng Ngải Giai và Đường Tiểu Uyển lại nằngnặc muốn đi cùng, dù sao thì người khác cũng không nhìn thấy họ, chẳng qua chỉ là có thêm hãi khối khí lạnh, những lúc không có điều hòa còn có thể mượn để dùng tạm.

Hôm nay đi làm, Hạ Thi Đình bước vào tòa nhà như thường ngày, vừanghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết sau lưng, cô quay đầu nhìn, chỉ thấyĐường Tiểu Uyển và Ngải Giai đều đã bị bắn ra rất xa, ngã vật ra đấtkhông thể động đậy.

Hạ Thi Đình lập tức đến xem, bằng ánh mắt của danh y thế giới ma, côbiết phải lập tức vẽ bùa truyền linh lực, nếu không Đường Tiểu Uyển vàNgải Giai đều không thể bảo toàn cái mạng ma nhỏ bé.

Cô vừa vẽ bùa vừa cứu chữa cho hai con ma nữ, vừa nghĩ: “Rốt cuộctrong tòa nhà này có bảo bối gì mà lợi hại như vậy, ngay cả Đường TiểuUyển và Ngải Giai cũng bị bắn ra ngoài, chẳng trách trong tòa nhà lạisạch sẽ như thế, thì ra là có vật tránh tà trấn giữ”.

Bây giờ cô đã luyện được y thuật cứu ma của Đường môn đến trình độ ra tay là hết bệnh, Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai rất nhanh đã khôi phụclại sức sống. Ngải Giai sau khi tỉnh lại, vừa nhìn thấy tòa nhà, bất ngờ che mắt nói: “Đau quá!”.

Hạ Thi Đình tưởng là mình vẫn chưa chữa khỏi, ma mà kêu đau tức làbệnh nặng rồi, nhung Ngải Giai lại đúng dậy, chậm rãi ngắm nhìn tòa nhàkia rất lâu, sau đó từ từ nói: “Lúc còn sống tôi từng làm việc ở tòa nhà này”.

Đường Tiểu Uyển vui mừng nói: “Cô nhớ ra rồi?”.

“Không có!”. Ngải Giai mặt lạnh như tiền, bất ngờ sa sầm mặt, quayđầu bỏ về, Đường Tiểu Uyển đành bám theo phía sau, Hạ Thi Đình dùng ánhmắt ra hiệu, bảo Đường Tiểu Uyển hãy thuyết phục Ngải Giai nói ra.

Đưa mắt nhìn theo hai con ma nữ Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai ù rũtrên đường về nhà, Hạ Thi Đình thở dài, cô không chỉ hiếu ki quay đầuquan sát tòa nhà văn phòng mình đang làm việc, thực sự là tầm thườngkhông có gì lạ, bất luận từ góc độ nào cũng không nhìn ra có cái gì khác biệt, sao có thể có bảo bối khiến cho cả Ngải Giai cũng hồn bay pháchlạc, mà tiềm năng của Ngải Giai là vô hạn.

Một sự bất an âm ỉ dâng lên trong lòng cô, từ sau khi gặp Vương Lôi,dường như có rất nhiều chuyện không nằm trong dự tính và sự điều khiểncủa cô. Bất kể là bị người truy sát hay là những chuyện liên tiếp xảy ra sau đó, còn chỗ đất hung kia, mộ của Đường Tiểu Uyển bị đào lại có liên quan đến nhà họ Vương, tòa nhà này bây giờ lại càng kì lạ khó hiểu.

Nhưng Hạ Thi Đình đã thầm quyết định, bất kể gặp khó khăn như thếnào, cũng phải điều tra rõ bí mật của toà nhà này, cô không cam lòng vôduyên vô cớ nghi ngờ Vương Lôi, anh chàng đó nhìn thế nào cũng khônggiống người xấu.

Hạ Thi Đình đi vào công ti, làm việc giống như thường ngày, nhung lại luôn cảm thấy sau lung có người khe khẽ than thở, giống như là rên rì,lại giống như là đang uy hiếp, cô bắt đầu cảm thấy đau đầu, đã từng gặpma nhiều lần, nhưng chưa từng gặp phải trường hợp như thế này.

Cô ôm trán, càng ngày càng cảm thấy có một sức mạnh đè lên đầu mình,cô ngồi trước máy tính nhưng đã không nhấc nổi đầu, tìm đập thình thịch, âm thanh sau lung kia vẫn cứ vây lấy cô, cho dù cô có dùng cách gì đểchống lại thì vẫn không thể thoát khỏi âm thanh đó.

Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cô đứng dậy, chạy thẳng đến chỗ phátra âm thanh đó, nếu không phải có ma muốn gọi cô đi xem thì cũng là matìm người chết thay, nhung cũng không cần phải dùng cái cách cổ lỗ nhưvậy, âm thanh gọi hồn kiểu này thực sự chướng tai.

Âm thanh đó vọng ra từ trong nhà vệ sinh nam. Bản tính ương bướng của Hạ Thi Đình đã bị kích động, cô giơ chân đá tung cánh cửa nhà vệ sinhnam, bên trong có hãi người đàn ông đang đi vệ sinh, nhìn thấy một côgái chống nạnh, ánh mắt hung ác bất ngờ xông vào, cả hai sợ đến mứckhông dám động đậy. chỉ đến khi thấy cô xông thẳng vào một phòng vệ sinh trống, đóng cửa lại, hãi người đàn ông kiã mới hoàn hồn.

“Sao giống như đến bắt gian phu dâm phụ vậy, khiến người ta sợ chết khiếp”.

“Nhất định là thất tình, nếu không thi cũng là vi công việc áp lực quá, chúng ta mau đi thôi, nếu không lại xảy ra chuyện”.

Hạ Thi Đình trong phòng vệ sinh kia nghiến răng nghiến lợi nói: “Rađi, đừng trốn nữa, nếu không tôi sẽ dùng kiếm tổ chém đấy, muốn tìm machết thay cũng phải mở to mắt nhìn xem tôi là ai, cả ngày cứ quấn lấytôi, ông không chán à!”.

Giọng nói của cô đã hạ xuống rất thấp, không bao lâu đã thấy nướctrong bồn cầu từ từ chuyển động, cùng với sự chuyển động của nước có một bàn tay khô héo từ từ thò ra từ trong bồn cầu, Hạ Thi Đình vừa nhìnthấy đã nổi giận: “Đáng ghét, lẽ nào ngoài cách bò ra từ bồn cầu, thìkhông còn con đường nào khác có thể đi sao? Cứ coi như người lao côngcủa tòa nhà này đã dọn dẹp quá sạch sẽ, nhung cũng không cần biến tháinhư vậy!”.

Chỉ thấy nửa cái đầu người từ từ hiện ra khỏi bồn cầu, là một ngườiđàn ông rất khó coi, ông ta hình như rất sợ điều gi đó, nhìn trước nhìnsau, sau đó trợn đôi mắt trắng dã nhìn Hạ Thi Đình.

Hạ Thi Đình cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng lớn, con ma này tuyệt đối không phải là loại ma nhỏ yếu đuối bình thường, hoặc là ác quỷkhông có đầu óc, đây là một con ma tràn đầy năng lượng, ông ta lại dùngcách bò ra từ trong bồn cầu để gặp mình, lại còn đầy vẻ sợ hãi, rốt cuộc là chuyện gì khiến ông ta hoảng hốt như thế.

“ồ, đồ đệ cùa Đường môn, cô không hung dữ như vậy có được không, lúctôi quen với sư tổ cùa cô, cô còn không biết đang luân hồi ở chỗ nào?”.

Hạ Thi Đình không biết có nên cười không nữa, một con ma xấu xí như thế, khuôn mặt đầy vẻ chán nản, lại dám lên mặt dạy bảo cô.

“Ông rốt cuộc là ai, tòa nhà này có bảo bối trấn tà mạnh như vậy, vi sao ông vẫn vào được!”.

“Chao ôi, đúng là có bản lĩnh, không phải là hư danh, cũng nhận ratòa nhà này có bảo bối trấn tà, đồ vật đó quý hon bảo bối, quả thật làthứ người thấy người sợ, ma thấy ma buồn, gặp thần giết thần. Cô chorằng đã có bảo bối này, tôi không thể lần vào đây”.

Con ma đó nhìn Hạ Thi Đình rất khinh thường, gần như coi thường chisố thông minh cùa cô: “Hon nữa, có bảo bối đó ở đây, có con ma nào rảnhrang đến tim cái chết chứ!”.

“Thứ đó có phải là quả cam không?”. Hạ Thi Đình bất ngờ cảm thấy quảcam mà mọi người phải tim nhất định sẽ có công năng như vậy.

“Quả cam? Ý cùa cô là bảo bối đó là quả cam? Cô thần kinh à! Quả camtính làm gì, sao có thể sánh với bình luân hồi”. Xem ra con ma già đóđúng là không có gì không biết, không có gì không thể, mới có thể trốndưới đường ống nước trong tòa nhà này đến bây giờ.”

“rốt cuộc có chuyện gi? Bình luân hồi là cái gi?”. Hạ Thi Đình bắt đầu hỏi.

“Bây giờ đừng ờ đây nói nhiều như vậy, cô có thể giúp tôi ra ngoàikhông, tôi chi có thể trốn ở chỗ vừa bần vừa đáng ghét này mới có thểtránh xa bình luân hồi, ra khỏi nhà vệ sinh này một bước cũng khôngđược, cô dẫn tôi đi ra nhé! Hôm nay tôi ở trên cửa sổ nhìn thấy cô cứuhãi con ma nữ nhò bị bình luân hồi đánh trọng thương kia, dường như côthực sự có cách”. Con ma già muốn Hạ Thi Đình dẫn ông ta đi ra.

Xem ra con ma già rất có bản lĩnh, nhung hiện ông ta gần như là bị giam lòng, chỉ có thể ần nấp mà không thể trốn thoát.

Hạ Thi Đình nhìn ông ta, cô biết nếu mình không dẫn ông ta đi ra thiđừng nghĩ đến chuyện hỏi chuyện bình luân hồi hay chân tướng cùa quả cam gì đó. Nhưng nếu mình thực sự có thể đưa ông ta ra ngoài, sao lại không có khả năng đưa Đường Tiểu Uyển và Ngải Giai vào, lẽ nào cô có năng lực đấu cùng bình luân hồi, con ma già kia cũng là có bệnh vái tứ phươngthôi.

“Nhưng tôi đưa ông đi ra như thế nào?”. Hạ Thi Đình ném câu hỏi khó này trả con ma già.

..

Con ma già cũng không khách khí nói: “Tôi biết cô không có cách,nhưng tôi có cách, cô đã là người của Đường môn, chắc hẳn y thuật ma rất cao minh, lúc tôi đi ra nhất định sẽ bị thương. Cô đợi ở cửa tiếp ứngcho tôi, tôi tranh thủ mạng già đi ra, cô lập tức tiến hành cứu chữa cho tôi, gom bắt ba hồn bảy vía đã bị bình luân hồi đánh tan của tôi lại,thì tôi sẽ không sao”.

Hạ Thi Đình vừa nghe đã phản đối: “Như vậy rất nguy hiểm! Nêu nhỡkhông bắt được hoặc tiến hành quá muộn, có khả năng ông sẽ chết thật, cả ma cũng không làm nổi nữa”.

Con ma già kích động bò nửa người ra khỏi bồn cầu, phẫn nộ nói: “Lẽnào cô muốn tôi vĩnh viễn ở trong cống ngầm này! Cứ coi như nguy hiểm,tôi cũng phải thử xem sao, cùng lắm thì không làm ma, cũng dễ chịu honlàm ma trong bồn cầu, thật không có tiền đồ, nghĩ lại năm đó tôi dù saocũng là một nhân vật tầm cỡ dưới âm gian!”.

Hạ Thi Đình đã có sẵn chủ ý trong lòng, cô gật gật đầu: “Thôi được!ông đã kiên quyết như vậy, thì tôi dẫn ông ra, nhớ là đợi sau khi mọingười về hết, ông xông ra cửa sau, tôi ở đó tiếp ứng cho ông. Tôi chỉ có thể đợi ông một tiếng, ông không ra tôi sẽ đi về”.

Con ma già cười, ông ta hình như muốn tâng bốc vị tiểu hậu bối này.Người nhà Đường môn nổi tiếng có tấm lòng lương thiện, mặc dù sau khimình ra khỏi đây thì sẽ giết chết kẻ đã biết chuyện xấu hổ này của mình,

nếu không một đời anh minh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Mà nói thế nào mìnhcũng là ác quỷ, năm đó bao nhiêu môn phái đạo thuật đến truy sát mình,đều không giết được mình, nếu biết mình đã chui xuống cống thoát nước,cũng sẽ khiến bọn con cháu của nhũng lão già kiã cười sặc sụa. Nhưng vào lúc Hạ Thi Đình đồng ý, ông ta vẫn cảm thấy tấm lòng người tốt thật ấmáp.

Hạ Thi Đình vừa đi ra ngoài vừa cười khẩy trong lòng. Hừ! Lão già này sát khí đầy người, còn cho rằng mình là kẻ đui mù không nhìn ra sao?

Một người một ma đều mang ý định xấu như vậy đợi trời tối.

Những người trong tòa nhà này hình như đều không có thói quen làmthêm giờ, vừa đến giờ là chuồn ra khỏi cửa, công việc nhẹ nhàng như thếmà còn phải tăng ca thi rõ ràng là người không có năng lực. Hạ Thi Đìnhcầm lấy túi xách lủi ra cửa sau, nhìn con đường dài hun hút ở cửa sau,đợi lão quỷ xông ra.

Đã sắp hết thời gian, quả nhiên nhìn thấy thảm kịch xảy ra, bóng lãoquỷ xuất hiện trên con đường dài hun hút, bay rất nhanh, nhung vẫn không kịp, sự truy sát của bóng kiếm kim quang vạn đạo kia xuyên từ sau lungqua lồng ngực, đâm thủng bụng, con ma già gần như đã tan thành trămmành. Hạ Thi Đình che mồm, than thờ nói: “Đây quả là pha kĩ xảo trongđiện ảnh Hollywood, thật hoành tráng!”. Cô bắt đầu nảy sinh cảm hứng sâu sắc đối với bình luân hồi bảo bối trấn tà kia, bắt đầu tính toán cáibình quý đó có thể đáng giá bao nhiêu tiền!

Lão quỷ xứng đáng là con ma lừng danh một thời, trong tình trạng vạnkiếm xuyên tìm vẫn có thể gắng gượng đưa cả ba hồn bảy vía ra ngoài cửasau. Hạ Thi Đình đã đợi sẵn ở đó, tay trái vẽ bùa, tay phải cầm cái tất vừa cởi ra từ chân bắt đầu chụp bắt những hồn phách chạy tứ tán kia. Bóngcủa lão quỷ cũng đã bổ nhào ra cửa, chỉ có một lớp bóng mờ nhạt, nếukhông kịp thời tiến hành cứu chữa thì sẽ tan biến mất.

Cô vội vàng dùng y bùa Đường môn cho cả ba hồn bảy vía bắt được kia,từng cái từng cái chuyển vào trong cơ thể ông ta, mỗi một quả cầu sángđi vào, bóng người mờ nhạt kia lại tăng thêm một phần sắc khí, dung mạocũng rõ dần ra, vừa vẽ bùa vừa chuyển vào, chỉ thấy nụ cười trên mặt lão quỷ cũng bắt đầu rõ hơn. ông ta tuyệt đối là con ma đầu tiên từ cổ chíkim cuối cùng có thể thoát khỏi sự khống chế của bình luân hồi. Cô ngốcnày không biết mình đang tạo nên kì tích gì, nếu cô biết được độ khó của việc cứu thoát một hồn ma khỏi bình luân hồi, có thể sẽ đắc ý mà chết.

Có điều, ông ta cũng nhìn thấy trên khuôn mặt cô gái xuất hiện một nụ cười nham hiểm không thể đoán được, nụ cười kia hình như còn gian hơncả nụ cười của ông ta, giống như nhìn thấy một con thú săn rất tốt rơivào tay mình.

Quả nhiên chỉ thấy Hạ Thi Đình nhấc cái tất lên, lắc qua lắc lạitrước mặt ông ta, bên trong vẫn còn một quả cầu sáng tỏa ra màu xanhnhạt, rồi nói: “Còn một cái hồn cuối cùng nữa, bò vào rồi, ông sẽ tựdo”.

“Cô mau bỏ vào đi!”. Lão quỷ vẫn không động đậy được, thiếu một cáihồn, ông ta cũng không chống chọi được bao lâu, nếu cô ta không chomình, mình sẽ nhanh chóng tan biến mất.

“Ôi chao, lão quỷ, ông cho rằng bây giờ vẫn là thời cổ đại, mấy mônphái chính nghĩa đều quá ngu xuẩn, luôn làm một số việc giúp đỡ kẻ địch, sau đó bản thân lại chịu chết oan chết uổng sao”. Hạ Thi Đình chỉ vàoánh đèn bên ngoài: “Hãy mở to mắt mà nhìn, đã là thế kỉ hai mươi mốtrồi. Cứ coi như tôi là bác sĩ của ma đi, cũng phải tự biết bảo vệ mình,lúc tôi thu thập hồn vía của ông, đã cảm nhận được luồng sát khí, ôngmuốn giết tôi có phải không?”.

Lão quỷ rùa thầm trong lòng, lại không dám đắc tội với Hạ Thi Đình,đây đúng là nhân sĩ chính nghĩa độc ác nhất, vô liêm sỉ nhất mà mình gặp phải từ lúc làm ma đến giờ. Ông ta cười theo nói: “Cô nói bậy gì vậy,tôi không thể giết cô! Cô là ân nhân cứu mạng của tôi mà!”.

Hạ Thi Đình không vì thế mà xúc động: “Với trí thông mình và trình độ học vấn của ông, nhất định sẽ không biết thế giới này có một tác phầmtên là Lão nông và con rắn, lúc tôi còn đi mẫu giáo tác phầm đó đã chotôi biết người làm ân nhân cứu con rắn đã phải đền bằng tính mạng củachính mình”.

“rơi xuống quỷ đạo, vĩnh viễn không được trở mình”. Lão quỷ bắt đầuthấy lo lắng, nếu lúc này cô ta không cứu mình, vậy thì mình thực sự sắp tan thành mây khói rồi.

“Xí, ông cho rằng tôi sẽ tin ông chắc, thề bồi có tác dụng gì, nếuthề mà thành thực, tất cả đàn ông phụ tình trên thế giới này đã chết gần hết rồi. Hơn nữa, tôi đã thả ấu trùng rầy vào trong hồn của ông, nếuông dám giết tôi, ấu trùng của trong hồn sẽ tiêu diệt ông. Bây giờ tôi phải hỏi ông mấy câu, ông thành thật trả lời thì không có chuyện gì nữa”. Hạ Thi Đình vừa cười vừa nói, trông rất ngây thơ, khiến lão quỷlần đầu tiên cảm thấy sợ hãi.

Hạ Thi Đình bắt đầu đặt câu hỏi: “Câu hỏi thứ nhất, rốt cuộc bình luân hồi là cái gì?”.

“Một vật bảo bối trong truyền thuyết, nói là từ thế giới thần linhlưu truyền đến nhân gian, phàm là linh hồn đựng trong bình luân hồi đềucó khả năng thoát khỏi nỗi khổ luân hồi, mà còn có thể phục hồi sự sốngbất cứ lúc nào. Đương nhiên, ở thời đó của chúng tôi, truyền thuyếtgiống như vậy rất nhiều, về cơ bản đều không có gì đáng tin”. Lão quỷcười méo mó nói.

“Chao ôi, thì ra những người cổ đại các ông cũng thích buôn chuyệnnhư thế, tin tức vỉa hè ở thời của chúng tôi cũng là điều không thể tinhoàn toàn”. Hạ Thi Đình tiếp lời, cô nhận ra sự thất lễ của mình, lấygiọng hỏi tiếp:

“Vậy quả cam là gì?”.

“Quả cam? Tôi thực sự không biết cái gì là quả cam, hình như người có cái bình luân hồi này cũng đang tim quả cam, lúc tôi nấp trong tòa nhànày cũng nghe được một số tin đồn, nhưng thực sự không biết là đồ vậtnhư thế nào”. Lão quỷ rất áy náy nói. Xem ra ông ta thực sự không biếtcái gì gọi là quả cam, đầu mối đến đây lại bị đút đoạn.

Hạ Thi Đình nhìn lão quỷ đã sắp trong suốt, nếu vẫn không trả ông tahồn vía thì ông ta sẽ thực sự tan thành mây khói. Cô huơ huơ tay, đưacái hồn cuối cùng vào cơ thể ông ta, một lát sau, lão quỷ từ từ bay lên, ông ta đã không dám ra tay với cô, ông ta chọn cách thông minh nhất,đánh không nổi tốt nhất là chạy!

Vì thế ông ta định quay người bỏ đi, đi đến bất cứ chỗ nào ẩn nẩp tuluyện vài năm, dù gì cũng không muốn làm điều ác nữa, nhân sĩ chínhnghĩa đều đã trở nên khốn nạn hơn cả mình, xem ra làm kẻ khốn nạn cũngđã mất ý nghĩa. Chỉ nghe thấy sau lung vẳng đến một câu hỏi: “ông biếtbình luân hồi ở đâu không?”.

Lão quỷ quay đầu nói: “Đương nhiên là ở chỗ cao nhất trong tòa nhà này, bình luân hồi phải hấp thu tinh hoa của nhật nguyệt”.

Hạ Thi Đình ngẩng đầu nhìn chỗ cao nhất của tòa nhà, tòa nhà đúng làcao một cách kì lạ. Cô lại hít một hơi dài. Trời ơi! Lẽ nào muốn mìnhtrèo lên cột thu hồi hay sao?

Cúi đầu xuống, lão quỷ đã chạy mất dạng từ lúc nào. Hạ Thi Đình cười, xem ra ông ta sẽ không dám làm chuyện ác nữa, vừa quay đầu lại đã gặpĐường Tiểu Uyển lạnh lùng nhìn cô.

“Tiểu Uyển, chị sao rồi, sao chỉ có một mình chị, Ngải Giai đâu?”. Hạ Thi Đình không nghĩ Đường Tiểu Uyển có thể tốt như vậy, lại đến đónmình về nhà.

“Cô muốn đi lấy bình luân hồi?”.

Xem ra Đường Tiểu Uyển đã nghe hết cuộc nói chuyện, không biết đã dán sau lưng Hạ Thi Đình từ bao giờ.

“Chị đừng nghe lén chuyện riêng tư của người ta như vậy được không?Đương nhiên phải lấy xuống nhìn cho rõ, chị có biết thứ đó lợi hại nhưthế nào không, nó đi tới đâu, đúng là trăm trận trăm thắng.

Thái độ của Đường Tiểu Uyển thực sự lạnh như băng, rồi cô đột nhiênlên tiếng: “Tuyệt đối không được, ngày mai cô tìm công việc khác đi,đừng nghĩ đến chuyện này nữa”.

Hạ Thi Đình bất ngờ cảm thấy Đường Tiểu Uyển biết gì đó, lẽ nào cảĐường Tiểu Uyển cũng có bí mật mà mình không biết: “Rốt cuộc chị đã biết chuyện gì, lại nhớ ra cái gì rồi, chị đừng giống Ngải Giai, cứ lúc quan trọng lại không linh có được không?”.

“Lần này không phải là nhớ cái gì, không nhớ cái gì nữa. Bình luânhồi chẳng qua chỉ là một cái tên dễ nghe, tên gọi thực sự của nó gọi làbình ma, bảo bối trấn tà gì đó, chẳng qua là vi bản thân nó quá tà ácnên không có con ma nào dám đến gần mà thôi”. Trong lời nói của ĐườngTiểu Uyển chứa đựng nỗi sợ thực sự.

“Chị rốt cuộc còn biết chuyện gì?”. Hạ Thi Đình truy vấn tiếp, nàongờ Đường Tiểu Uyển lại thét lên một tiếng, nhanh chóng lùi ra, rấtnhanh đã biến mất không thấy đâu nữa.

..

Đây có lẽ là ngày buồn nhất của Hạ Thi Đình, Ngải Giai và Đường TiểuUyển đều không biết đã chạy đi đâu, Vương Lôi lái xe đến đón cô về nhà.Cô bỗng cảm thấy mình giống như con côn trùng nhò rơi vào lưới nhện,càng giãy giụa càng bị trói chặt, cũng không biết sắp tới mình còn phảiđối mặt với nguy hiểm gì nữa.

Cô nhìn Vương Lôi đang tập trung lái xe bất ngờ hỏi một câu: “VươngLôi, rốt cuộc anh thích em ở điểm nào? Em thực ra cũng chẳng có chỗ nàoxuất sắc cả”.

“Cái này à, anh cũng chưa từng nghĩ, nếu anh trả lời được rốt cuộcthích em ở điểm nào, sau này cũng có thể tìm ra vì sao sẽ không thíchem, tóm lại là cảm thấy ở cùng em rất thoải mái, rất thích em. Sao vậy,hôm nay em là lạ”. Vương Lôi ngạc nhiên hỏi.

“Liệu anh có thể vì một số lí do nào đó mà lừa em không? Hạ Thi Đìnhnghiêm túc hỏi: “Hoặc những lí do đó không phải là chủ ý ban đầu củaanh, nhưng anh vẫn lừa em”.

Vương Lôi vừa cười vừa đáp: “Anh mãi mãi sẽ không lừa em, nếu anh lừa em, thì em đâm chết anh là được lồi”. Trong lòng anh lúc này rất đắc ý, Hạ Thi Đình nhất định là đã yêu mình tha thiết, mới có thể hòi nhũngcâu ngu ngốc mà các cô gái khi yêu đều thích hỏi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.