Quả Cam Luân Hồi

Chương 22



Phản ứng của Vương Lôi là: “Sớm biết vậy tôi nên làm nghềbuôn bán này, không ngờ những con ma nhỏ này có nhiều tiền như thế, ôi,lúc còn sống đã bưng bít tốt như thế, chết rồi vẫn còn bị con người bắtnạt, đúng là âm dương cách biệt!”.

Ngải Giai đã bình tĩnh trờ lại: “Đây là nhẫn ngọc, trước đây Võ TắcThiên từng đeo, trời ơi, vô giá, là con ma nào góp vậy, tôi chuẩn bị đitâm sự với họ”.

Hàn Tử Nghi trợn tròn mắt, anh ý thức được nếu không lập tức có phảnúng, người tình ma của mình sắp đắm chìm trong sự mê hoặc của tiền bạc.

“Đào trước đã, đào trước đã, đào lên xem là thật hay giả rồi tìmngười ta tâm sự cũng không muộn, đừng động một tí là bị kích động, nhưvậy rất dễ bị lừa”. Hàn Tử Nghi bây giờ đã thành người hành động tíchcực nhất.

Hạ Thi Đình chỉ mong sao hai anh chàng đẹp trai bằng lòng góp sức điđào những kho báu này, lập tức bố trí nhiệm vụ để họ đi đào bảo bối ngay trong đêm. Vương Lôi không tình nguyện lắm, tuy bảo bối đều là vô giá,nhưng anh thích đi thẳng đến ngân hàng rút mấy khoản tiền lớn kia hơn,dù sao anh cũng quen có tiền, vì tiền mà đi đào mồ không phải là tínhcách của kẻ phá gia chi từ này.

Vui vẻ chạy trước nhất là Hàn Tử Nghi, anh ta đang nghĩ cách vớ trộmmột số bảo bối, mua một tòa nhà ở vị trí đẹp nhất trong thành phố, rồimột chiếc xe hơi ra dáng một chút, đẳng cấp chỉ ít không thẩp hơnMercedes, BMW, còn thừa ra chút tiền gửi tiết kiệm dưỡng già, lĩnh tiềnlãi cũng có thể du lịch toàn thế giới, cuộc sống hạnh phúc đã rơi xuốngđầu anh dễ dàng như thế, anh phấn chấn đến mức như sắp bay lên.

Ngoại trừ sự thật Ngải Giai không phải là người ra, anh gần như đã là người đàn ông đầy đủ nhất thế giới.

Ngải Giai cũng theo sau người tình, cô chỉ có cảm giác thích thú vớivẻ đẹp của những bảo bối này, lại có cả thứ Võ Tắc Thiên từng dùng,đương nhiên cũng sẽ có những thứ Dương Quý Phi, Tây Thi, Vương ChiêuQuân từng dùng, chỉ cần đẹp là cô thích, bản tính thích đẹp sống chếtkhông thay đổi, chịu bao nhiêu đả kích cũng không thay đổi.

Vương Lôi và Hạ Thi Đình vừa đi vừa nói chuyện, Vương Lôi không mêtiền bạc vì anh không ý thức được tính quan trọng của tiền bạc, còn HạThi Đình dù sao cũng đã là ma. Cô đã tính sẵn, chỉ cần lấy được bìnhluân hồi, sẽ dùng quả cam gọi hồn Đường Tiểu Uyển, cô không thể vì hạnhphúc riêng tư mà hi sinh người bạn tốt nhất của mình như vậy, coi nhưmình tinh lại cũng không thể sống vui vẻ quãng đời còn lại, tiền khôngcó ý nghĩa gì đối với cô, vì thế ữông dáng vẻ đôi này rất thong dongbình tĩnh.

Của cải đào được, tiền lấy được trong ngân hàng, cơ hội này khiếnVương Lôi phát huy được tài năng kinh doanh thiên bẩm của mình. Anh xửlí sổ sách đâu ra đó, đồng thời tìm được những người mua báu vật với giá rất cao, chỉ nhìn thấy số không trên sổ cứ tăng dần lên phía sau.

Anh còn bắt đầu buôn bán bất động sản, làm ăn, mở công ti, chỉ trongmột thời gian ngắn ngành nghề kinh doanh được mở rộng trên nhiều lĩnhvực. Anh nẫng được phần lớn các cơ hội làm ăn của Vương Bác Du, đánh cho Vương Bác Du không còn sức đánh trả.

Mặc dù Vương Bác Du hao tâm tổn sức muốn bồi dưỡng Vương Lôi trởthành kẻ phá gia chỉ từ, nhưng có cái gọi là phầm hạnh trời ban khó bỏ,người có được thiên phận này, làm thế nào cũng không thể cản trở, anhcũng biết tỏa sáng, trong một thời gian, một doanh nhân giỏi giang đãxuất hiện. Vương Lôi trở thành doanh nhân ưu tú sáng lạn nhất trongthành phố này, một đại gia nhận được vô vàn ánh mắt ái mộ của phái nữ.

Vương Lôi một lòng một dạ giữ gìn bảo vệ hồn ma của Hạ Thi Đình, vìnhững thứ không đạt được luôn là thứ quý nhất. Anh vì bảo vệ nhóm ngườiHạ Thi Đình và Hàn Tử Nghi này mà bỏ ra một khoản tiền lớn để họ được ởtrong ngôi nhà tốt nhất, sử dụng vệ sĩ tốt nhất, bảo vệ được mời đều lànhững người bảo vệ tốt nhất, đã mấy lần Vương Bác Du sai người lẻn vàonhà Vương Lôi tiến hành ám sát, nhưng đều bị đội bảo vệ được tập hợp từnhững người lính giải ngũ thuộc bộ đội đặc chủng đuổi cho lăn lê bòcàng.

Vương Bác Du không ngờ kẻ phá gia chỉ từ mà mình nuôi dưỡng bấy lâu – Vương Lôi, có thể có tiềm lực lớn như vậy, đã trở thành đối thù có thếlực mạnh nhất của mình, không chỉ về mặt của cải, đầu óc kinh doanh,thậm chí cả về vận may đều tốt hon mình rất nhiều.

Vương Bác Du tức giận cầm lọ hoa ném xuống đất, còn tên quản giã đành đúng phỉã sau dè dặt nhắc nhở: “Lão gia, Vương Lôi kia vốn là người sốmệnh siêu tốt, đâu có dễ chết như thế, đương nhiên là làm việc gì cũngđều đại phát”.

Lần này Vương Bác Du mới hiểu hết hàm ý thực sự của câu nói: “Ngườitính không bằng trời tính, đầu óc tốt không bằng số mệnh tốt”.

Vương Lôi mỉm cười nằm trên chiếc ghế sofa dễ chịu dưới ánh mặt trời, Hàn Tử Nghi và Ngải Giai đang chơi golf bên cạnh. Hạ Thi Đình vẫn ở đónghĩ cách ăn trộm bình luân hồi.

Hàn Tử Nghi không ngớt tán dương Vương Lôi: “Thật không ngờ anh cóbản lĩnh như vậy, đứng đầu những kẻ tiêu tiền, giờ kiếm tiền cũng sốmột, làm quản lí cũng là hạng nhất”.

Vương Lôi không khiêm tốn nói: “Không có cách gì! Làm bùa hộ mệnhbằng da bằng thịt cho người khác bao nhiêu năm nay, bây giờ làm bùa hộmệnh cho mình, không ngờ có hiệu quả như vậy”.

Hàn Tử Nghi và Ngải Giai bất cần nhìn theo dáng vẻ kiêu ngạo của anhrồi cùng nhau chạy ra xa, chỉ có Hạ Thi Đình đang nhẹ nhàng bay ở đầukia ghế sofa, thẹn thùng nhìn anh, thầm thì gọi anh là bùa hộ mệnh bằngda bằng thịt! Cô dịu dàng ghé sát vào anh, Vương Lôi xúc động đợi chờmột nụ hôn, đôi môi của hai người sắp chạm vào nhau, nhưng do không làmchủ được cảm xúc nụ hôn mãnh liệt giữa người với ma nên đã tạo ra cảnhtượng đầu Hạ Thi Đình chui vào trong đầu của Vương Lôi, Hạ Thi Đình rútđầu ra, ân hận nói với Vương Lôi: “Não người thật xấu xí”.

Vương Lôi tức giận đến nửa ngày không nói, vỗ tay nói to: “Lại tìmmột toán trộm về đây, đi trộm bình luân hồi về, cơ thể em phải tình lạisớm chút đi! Anh thực sự không chịu nổi nữa”.

Cuộc sống của Vương Bác Du thật không dễ dàng gì, ông ta không tấncông vào nhà Vương Lôi được, không giết được người, không lấy được quảcam, ngày ngày còn bị vô số toán trộm quốc tế theo dõi. Đó đều là nhữngngười Vương Lôi sai đến ăn trộm bình luân hồi của ông ta, cái bình nàyđặt ở đâu cũng đều có khả năng biến mất, cho dù két sắt khóa thế nàocũng đều có khả năng bị mở.

Ông ta nắm giữ cái bình này có thể nói ngày ăn không ngon, đêm ngủkhông yên, đôi khi giật mình tinh giấc trong tình trạng chỉ có độc mộtchiếc quần cộc trên người nhưng vẫn sợ người ta ăn trộm, ông ta cũngkhông biết Vương Lôi rốt cuộc đã sai bao nhiêu người đến nhà mình để ăntrộm, dù sao Vương Lôi cũng đã bỏ rất nhiều vốn, ngoài tiền làm ăn ra,còn lại đều chỉ hết cho việc thuê ăn trộm, trong một thời gian đã tụ họp tất cả trộm cắp ở khắp nơi trên toàn thế giới đến thành phố này.

Những tên trộm yêu nghề này ngay cả hoa trong bồn cũng không bỏ qua,trình độ chuyên nghiệp rất cao siêu, khiến cho nhân dân trong thành phốcũng bị xui xẻo theo, ngay cả giầy đá bóng phơi bên ngoài chóp mắt mộtcái cũng không thấy nữa, người trong thành phố vô cùng hoang mang lo sợ.

Lúc Vương Bác Du bày bình luân hồi ở đó, tên quản gia nói một câu rất chí lí: “Chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn nhất”.

Chính câu nói này đã gợi ý cho ông ta, ông ta tiện tay đem bình luânhồi đặt ở chỗ bắt mắt nhất, người từng nhìn thấy cái bình luân hồi kiakhông có mấy, trông còn bình thường hon cả các hàng bày bán ở vỉa hè,lúc kẻ trộm đến ăn trộm bình đều chạy thẳng đến két sắt khó mở nhất, còn Vương Bác Du cũng vì thỏa mãn sở thích của những tên trộm này, đặt mộtkét sắt cao cấp nhất trong nhà, khiến bọn trộm sau khi đến liền vui mừng đi mở cái két đó, chẳng tên nào chú ý đến cái bình nhỏ tầm thường đặt ở chỗ dễ thấy nhất kia.

Vương Lôi và Vương Bác Du đều đã rơi vào tình cảnh bế tắc, cho đến khi xuất hiện phim Vượt ngục phiên bản Trung Quốc.

Một con đường hầm vô cùng ngoắt ngoéo cuối cùng đã đào thông, mộtngóm người mặt mũi, người ngợm đầy bụi đất chui ra, trong đó có mộtngười cầm một cái cán bàn chải đánh răng nói: “Không ngờ dùng đồ chơinày cũng có thể thoát ra”.

Trong đó có một người dáng vẻ đại ca nói: “chỉ là bọn ta may mắn, đãđào được con đường hầm mà những đàn anh đã đào sẵn, mày thực sự cho rằng cái đồ này cũng có thể đào đường hầm”.

“Đại ca, chúng ta đều đã thoát ra rồi, mọi người nên làm gì đây?”.

“Ai da, bất luận làm gì, cũng đừng gặp phải cái cô gái họ Hạ kia, mỗi lần gặp cô ta đều không may mắn. Lần đầu tiên gặp cô ta, khiến chúng ta không thể làm sát thù. Lần thứ hai nhìn thấy, chúng ta liền ngồi tù.Nêu lại gặp lần thứ ba..Tên đại ca kia không dám nói tiếp.

Hắn ta nhìn thấy có một bóng người bay trước mặt, đang rất hiếu ki nhìn hắn, bóng người kia nhìn rất quen.

Người kia, cái cô gái họ Hạ khắc tinh kia đã biến thành ma, mà cònđang bay về phía mình, nhóm người này ôm đầu kêu thét: “Chao ôi, tôi với cô không thù không oán, chúng tôi chỉ là kẻ trộm vặt, cũng không đigiết người nữa, oan có đầu, nợ có chủ, cô đi tìm người khác đi!”.

Hạ Thi Đình không ngờ lúc tản bộ trên địa bàn nhà mình, lại có thểnhìn thấy một cái lỗ hổng trên mặt đất, không thấy có chuột chui ra, màlà mấy tên trộm quen từng nhìn thấy ữong phòng triển lãm, vừa nhìn thấycô đã rất vui mừng, đã tìm bao nhiêu kẻ trộm mà chưa trộm được bình luân hồi, xem ra mời mấy người này đi ăn trộm cũng được, dù sao cũng đã đếnbước đường cùng.

Đại ca của nhóm trộm không ngờ vừa chui ra khỏi mặt đất thì đã có thể tìm được một công việc tốt như vậy, nhận được nhiều tiền đặt cọc nhưthế, khiến hắn ta cũng nảy sinh ý nghĩ kẻ sĩ chết vì tri ki. Không kịpthay quần áo, lập tức dẫn đám lâu la đi ăn trộm bình luân hồi.

Vì Hạ Thi Đình cung cấp thông tin rất đầy đủ, cũng vì Vương Bác Ducho rằng không có ai nhận ra bình luân hồi, nên mấy tên trộm hạng ba này lại có thể nghênh ngang tiến vào gian phòng để bình luân hồi. Cái kétsắt kĩ thuật cao kia nhóm người này hiển nhiên không thể mở được, vì thế liền lượn qua lượn lại trong căn phòng đó tìm xem có cái gì là tranhchữ, bình hoa, cốc nước, hộp tăm có thể mang ra.

Những tên trộm nổi tiếng đều có lòng tự tôn, trộm cũng có đạo củatrộm, không thể lấy mấy thứ nhỏ nhặt kia, người ta không tìm được mụctiêu thì sẽ ra về tay không, nhưng đại ca của nhóm trộm hạng ba này lạinói:

“Dù sao cũng không trộm được đồ tốt, mấy thứ không đáng tiền này cũng phải mang theo vài thứ, cũng không uổng công chúng ta phải đi đêm lâunhư vậy”.

Vì thế, một thuộc hạ của anh ta rất nghe lời liền cầm cái bình cực kì xấu xí để ở chỗ dễ nhìn thấy nhất rồi tiện tay đút vào túi áo, lúc sắpđi, kể cả đôi dép lê để ở cửa cũng lấy đi, những vật trang trí trong nhà cũng gói to gói nhỏ mang đi hết, tới lúc Vương Bác Du bước vào cửa, thứ còn lại cho ông ta chỉ là két sắt kĩ thuật cao kia!

..

Vương Bác Du nhìn cái chỗ để bình luân hồi đã trống không, khiến răng nghiến lợi hét lên: “Ai nói chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toànnhất?”.

Tên quản gia sau lưng run lên bần bật, rất lâu sau mới khẽ trả lời: “Câu nói đó..là là Cổ Long nói”.

..

Trong nhà Vương Lôi đèn đuốc sáng trang, tất cả mọi người đều khôngthể tin khi nhìn đống đồ linh tinh trước mặt kia. Hàn Tử Nghi nói mộtcâu như khen ngợi: “Các anh rất có khả năng làm người vận chuyển thiênbẩm”.

Đại ca nhóm trộm cũng không nói gì, hắn ta không lấy được bình luânhồi, tiền đặt cọc cũng không thể lấy của người ta. Hắn còn đang chuẩn bị trả lại, nhưng chỉ thấy thuộc hạ lôi một cái bình nhỏ từ trong túi áora, rụt rè đưa lên: “ở đây còn có một cái bình nhỏ”.

Ngải Giai vừa nhìn thấy liền nói: “Cái bình này là anh nhặt được ở trên đường à? Trông xấu quá!”.

Hạ Thi Đình đang lật tìm đống đồ linh tinh kia, vừa nghe thấy câu này, ngẩng đầu lên nhìn, ngạc nhiên đến sững sờ.

“Anh lấy ở chỗ nào?”. Hạ Thi Đình lao đến giằng lấy cái bình.

Chính là cái bình này, biểu hiện của cô rất phức tạp, không ngờ nhómtrộm vớ vần này có thể cuỗm được cái bình. Cô lập tức bảo Vương Lôi lấytiền, cho nhóm người này đi.

Đại ca của nhóm trộm vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, thì đã trờ thành triệu phú, vẫn đang ngỡ ngàng chẳng hiểu chuyện gì, nhưng có tiền lúcnào cũng tốt.

“Đại ca, chúng ta có thích hợp làm kẻ trộm không?”.

“Được rồi, để tao nghĩ, dù sao có khoản tiền này, chúng ta đi mộtthành phố khác mở công công ti vận chuyển cũng được, chỉ cần chúng takhông tiện tay lấy đồ của người khác. Vừa rồi mày cũng nghe rồi, chúngta có khả năng bầm sinh làm vận chuyển”.

“Vẩn là đại ca anh minh, chúng ta cần làm chuyện mà mình có khả năng bẳm sinh”.

Trong màn đêm, mấy anh chàng này từ từ biến mất, cả chặng đường nịnh nọt đại ca, cuộc sống hạnh phúc chẳng qua là tự do mà thôi.

Nhìn cái bình luân hồi, đến lượt nhóm người Vương Lôi này thực sự âusầu, bất luận thế nào họ đều không nghĩ có chuyện thế này xảy ra, đã đạt được bình luân hồi mong chờ bấy lâu nay, tuy dáng vẻ hơi bình thường,trông cũng không đáng giá gì, nhưng hao tiền tốn của bao lâu nay, lạiquên mất một chuyện rất giản đon, chính là không ai biết mở cái bìnhnày.

Giống như đã tìm thấy nơi náu mình của kho báu, nhưng cơ bản lạikhông có cơ hội mở cửa đi vào, cách một cái miệng bình, Vương Lôi và Hàn Tử Nghi lo lắng kêu to “Trời ơi!”. Hạ Thi Đình và Ngải Giai đều khábình tĩnh, từ lâu họ đã biết sống lại chưa bao giờ là một chuyện giảnđơn, nếu có thể dễ dàng để bạn sống lại, vậy thì thế giới chẳng phải đại loạn rồi sao?

Hàn Tử Nghi lượn quanh cái bình mấy vòng, sau đó nói: “Thực sự không mở được, chúng ta hãy dùng tia laser mở nó ra nhé!

“Có khác gì ném xuống đất cho vỡ, vỡ cũng là mở ra”. Vương Lôi khôngtán thành dùng vũ lực để mở, nếu cái đồ chơi này dễ mở như vậy, VươngBác Du cũng không cần phải nghĩ nhiều cách như thế để tinh lọc cái bìnhnày, hại chết bao nhiêu người như thế.

Trên thực tế, mọi người coi như đã có được cái bình, cũng không cóchút xíu tác dụng gì. Mọi người vây quanh chiếc bình nghiên cứu rấtnhiều ngày, cuối cùng cả đám Hàn Tử Nghi đã mất lòng tin, nên lúc VươngBác Du đề nghị muốn một mình đến biệt thự của Vương Lôi mở bình luânhồi, trong lòng mọi người đều vô cùng vui mừng, mặc dù mối thù sâu nặngmột thời với Vương Bác Du vẫn chưa tính sổ xong, nhưng nhóm người nàyquá muốn biết cái bình chết người này rốt cuộc được mở thế nào.

Vương Bác Du dù sao cũng đã bị người ta lấy trộm bình luân hồi, chếtsớm hay chết muộn thì cũng chỉ có đường chết mà thôi, lời nguyền của gia tộc đã không được giải, đến đời ông ta cũng đã tuyệt tự rồi, sau nàycũng sẽ không có ai phải chịu khổ nữa, ông ta đã nghĩ thông suốt nênkhông còn màng danh lợi nữa.

Ông ta cũng đoán được Vương Lôi không mở được bình, bản thân ông tacũng rất muốn xem hình dáng cái bình bị mở. Bao nhiêu năm nay, cuối cùng quả cam và bình luân hồi cũng đã tụ lại một nơi, nhiệm vụ cả đời củamột người chính là thu thập hai thứ này. Có điều,

Vương Bác Du xui xẻo này sau khi đạt được hai thứ này lại bị kẻ phágia chỉ tử nhiều tiềm năng mà mình nuôi dưỡng – Vương Lôi lấy đi hết.Cuối cùng ông ta hiểu ra, lợi dụng người khác không phải là một chuyệnhay, nhất là lợi dụng người có số mệnh vô cùng tốt là một chuyện rấtnguy hiểm, bởi vì vận may của họ lúc nào cũng tốt hơn mình.

..

Lúc Vương Bác Du đến biệt thự, dáng vẻ giống như đi tản bộ sau bữaăn, cơ bản không mang theo bất cứ vũ khí gì, đương nhiên có mang theocũng vô ích, bảo vệ ở đây được bố trí vô cùng nghiêm ngặt, ông ta khôngthể cướp được bình luân hồi ra.

Lúc ông ta bước vào nhà, Vương Lôi đang cho người tìm quả cam và bình luân hồi khắp thế giới, anh hoàn toàn đờ đẫn đúng đó nhìn cái két sắttrống trơn, thực sự không tin có người đã ăn trộm hai thứ này.

Mà người ăn trộm lại là Hàn Tử Nghi và Ngải Giai, đây mới là điềuthực sự làm cho Vương Lôi đau lòng, lần đầu tiên anh nhận thấy mình rấtngu dốt, Hạ Thi Đình đứng bên cạnh an ủi Vương Lôi, trong nhà đang đảolộn hết lên.

Vương Bác Du lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn, rất lâu sau mới nói: “Khôngphải bây giờ cậu mới định nói, đồ đã bị người ta lấy trộm rồi chứ!”.

Vương Lôi tức đầy bụng, nói: “ông nói đi, có phải là ông sai Ngải Giai và Hàn Tử Nghi làm”.

“Từ lâu đã nhận ra cậu là người đầu óc giản đơn, vì sao bọn họ phảinghe lời tôi, đương nhiên là Hàn Tử Nghi lấy đi để làm cho Ngải Giaisống lại rồi, đạo lí đơn giản như thế cậu cũng không biết”.

Hạ Thi Đình nghe thấy nói vậy thì chỉ cười, sau đó nói: “Sao tôikhông nghĩ ra nhi? Đôi đó lúc nào cũng rất tình tứ, vậy thì để cho họphục sinh đi! Nhưng Hàn Tử Nghi cũng không biết cách mở bình, ông dạy họ đi!”.

Hạ Thi Đình nói với Vương Bác Du, Vương Bác Du giật mình nhìn cô gáinày, dáng vẻ bán trong suốt của cô cho thấy rõ cô là một hồn ma, lẽ nàocô cũng không hề muốn sống lại sao?

“Cô Hạ, linh hồn thoát xác quá lâu, nếu không quay lại xác, cô cũngchỉ có thể vĩnh viễn làm ma, chẳng lẽ cô không muốn sống lại sao?”.Vương Bác Du tò mò hỏi.

“Muốn chứ, nhưng quả cam chỉ có một, chúng tôi có ba người, tôi, Tiểu Uyển, Ngải Giai. Một trong ba người chúng tôi người nào sống lại tôicũng đều rất vui, không nhất định phải là bản thân tôi sống tiếp”. HạThi Đình nghĩ một lát rồi lại nói: “Dù sao sớm muộn cũng phải làmma, làm ma sớm một chút có gì không tốt, tôi còn có thể mở một phòngchữa bệnh cho ma, làm một số chuyện tốt tích âm đức, còn Ngải Giai làmma thấy vô vị, cô ấy lại không có kĩ thuật, tính khí cũng không tốt lắm. Tiểu Uyển cũng không biết có thể gọi lại không, do vậy để Ngải Giaisống lại thì tốt hon”.

Nhưng Vương Lôi lập tức nổi khùng: “Nêu em không thể sống lại, lẽ nào anh mãi mãi ôm một người thực vật sống qua ngày, linh hồn và thể xácphân li thì sống thế nào hả?”.

“Đừng ích ki như vậy mà, chí ít anh vẫn còn có thể ôm ấp thể xác củaem, người ta Hàn Tử Nghi thật đáng thương, ngay cả tay của Ngải Giaicũng không cầm được”.

Vương Bác Du nhìn những người này dửng dưng với sự sống chết như vậy, trong lòng đột nhiên rất khó chịu, từ nhỏ ông ta đã sống trong nỗi sợhãi đối với cái chết, nhưng đối mặt với biểu hiện vui vẻ thỏa mãn kiacủa Hạ Thi Đình, ông ta cảm thấy mình dường như quá yếu đuối, sống không chỉ đon giản là vì hít thở ăn com, mà còn được nâng đỡ bằng rất nhiềutình cảm. Hạ Thi Đình và Ngải Giai hình như đều không sợ cái chết, bởivì họ đều đã có tình cảm đẹp nhất trên thế giới này.

Vào lúc Vương Bác Du cảm thấy hoang mang, có một người từ ngoài cửabay vào, chính là Ngải Giai, trong tay vẫn cầm bình luân hồi và quả cam, còn người xông vào từ ngoài cửa kia là Hàn Tử Nghi, anh ta chán chườnggào lên với Ngải Giai: “Anh cũng là vì tốt cho em”.

Ngải Giai quay đầu, giận dữ quát Hàn Tử Nghi: “Sao anh có thể ích kinhư thế, sao có thể lấy quả cam và bình luân hồi đi, Hạ Thi Đình chỉ làlinh hồn thoát xác, vẫn còn thể xác, còn có thể phục hồi sự sổng, nên để cô ấy sống tiếp”.

Vương Lôi vừa nhìn thấy Hàn Tử Nghi về, nghiến răng ken két, chất vấn: “Hàn Tử Nghi, thằng này, sao có thể làm chuyện như vậy?”.

‘Tôi cũng chỉ vì muốn cho người yêu tôi sống lại, tôi làm như vậy lẽnào là sai sao? Vì sao anh có thể phục hồi sự sống cho người yêu của anh còn tôi thì không?”.

“Nhưng anh cũng không cần vô liêm si như thế? Ăn trộm quả cam và bình luân hồi, anh có thể thương lượng với tôi mà!”. Vương Lôi rất tức giận.

Hàn Tử Nghi chưa bao giờ nóng nảy như vậy: “Thương lượng thế nào,chúng ta rút thăm để quyết định ai sống ai chết sao? Lẽ nào chúng tôikhông đóng góp vào việc tìm kiếm quả cam và bình luân hồi thì không được chia phần sao?”.

“Anh đã trộm đồ mà còn già mồm thế à?”.

Vương Lôi xông đến, hai người lao vào đánh nhau, lăn lộn trong nhà.Hạ Thi Đình vội đến khuyên can, nhưng hãi người đàn ông trưởng thành đãsáp lá cà, cơ bản không thể đấu lí. Ngải Giai cầm quả cam và bình luânhồi ở bên cửa sổ, cũng trợn tròn mắt nhìn.

Vương Bác Du không hề do dự, chỉ cần một khẩu quyết thì đã tiến nhanh đến, muốn trói chặt Ngải Giai. Nhưng Ngải Giai đã khôi phục tiềm lựcđâu có thể dễ dàng tóm được như thế, thoáng một cái cô đã trốn được, màcòn không quên quay đầu chế giễu Vương Bác Du: “Ông cho rằng, dựa vàomột chút đạo thuật này bây giờ của ông mà là đối thù của tôi sao? Chúngtôi đã dám để ông đến, thì đã dự tính sẵn dù là đánh đơn hay kéo bè kéolũ đánh, chúng tôi đều chiếm thế thượng phong”.

Vương Bác Du mỉm cười nói: “Vậy sao? Tôi thực sự không phải là đốithù của cô sao?”. Nói xong, ông ta lấy ra một viên thuốc bỏ vào mồm, rồi bổ nhào về phía trước, một bóng ác ma chui ra từ trong người ông ta,sức mạnh ghê gớm khiến mấy người đang đánh nhau kia đều dừng tay, khôngai ngờ Vương Bác Du có thể xuất một chiêu như vậy.

Ông ta đã tự sát.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.