Tận Cùng Thống Hận

Chương 50: Chương 50



Chap dành riêng cho ai cầu Thâm Vĩ
Havi: hình như toi chiều các em quá rồi các em hư đúng không -.- thôi miễn các em thích là được.

Havi đọc cmt thấy nhiều người cầu HE quá nên là sẽ viết phiên ngoại HE cho mọi người.

Còn ai theo SE thì bỏ qua chap này nheee
————————————
Sau khi tỉnh lại, tôi dường như cảm thấy cơ thể mình khá hơn, tuy nhiên trong tim lại như mất đi một mảnh lớn.

Bên cạnh Tề Lăng, tôi rất hạnh phúc vì được anh sủng ái vô cùng.

Sau khi tích cực điều trị, thị lực và sức khoẻ tôi mau chóng hồi phục.

Tuy nhiên có một điều tôi không chia sẻ với ai, rằng tim tôi thỉnh thoảng lại nhói rất khó chịu dù cho trái tim trong lồ ng ngực này là một trái tim khoẻ mạnh.

Hơn ai hết tôi hiểu rõ, sự đau nhói này xuất phát từ việc cơn ác mộng của đời tôi đã không còn tồn tại.
Nhắc đến Cố Vãn Thâm, sau khi hắn ta mất, toàn bộ tài sản của hắn đều rơi vào tay tôi.

Đám phóng viên lại lục tài liệu điều tra về tôi, họ còn viết một bài dài về gần nửa cuộc đời đầy cẩu huyết của tôi và hắn.

Thế nhưng kỳ lạ, tôi đọc bài viết đó, tôi không hề thấy khó chịu, cứ như nhân vật chính chịu ngược đãi ấy không phải là tôi.
“Hàn Vĩ, em có muốn đi dạo một chút không? Mùa đông đã đến rồi, bên ngoài trang trí đẹp lắm” Tề Lăng bước đến đưa tôi tách trà ấm.
Tôi gật đầu.

Nghĩ đến ngày trước mình còn bị Vãn Thâm ép lên cửa kính lạnh buốt.

Đều là quá khứ.

Hắn ta dù gì cũng không còn sống.

Mọi người hả hê khi biết mọi chuyện hắn làm với tôi, nhưng tôi trái lại cảm thấy ê ẩm trong tâm.

Dù gì hắn cũng là người tôi đã yêu.

Hơn thế nữa, khoảng thời gian hôn mê lúc trước, từng lời từng lời hắn nói đều in sâu vào tâm trí tôi.
Tôi không biết hắn đang ở đâu.

Có phải đang ở địa ngục như những gì mọi người nguyền rủa hắn?
Tề Lăng giúp tôi mặc áo khoác.

Anh luôn chu đáo như thế, từ lúc bị hôn mê do đụng xe, anh cẩn thận càng thêm cẩn thận với tôi.

Đến mức tôi phải lắc đầu chịu khổ.
Kéo kéo lấy khăn choàng lông được anh trùm kín cổ của tôi.

Nóng thế này, sau anh có thể bắt tôi mặc đồ này chứ.
Thế nhưng những trách móc này của tôi đều bay biến sau khi bước ra khỏi thềm nhà.

Thật lạnh!
Tôi bất giác xoa xoa tay lên má, hối hận vì đã phản đối anh đeo găng tay cho tôi.
“Anh nói không sai đúng chứ, hôm nay khá lạnh với em.

Em nên nghe lời anh mới phải”
Tề Lăng làu bàu lấy từ túi áo măng tô ra đôi găng tay màu be của tôi.

Tôi nhăn mũi cười khì khì.

Anh thật đáng yêu.
[Anh cứ chăm sóc em thế này, em dù gì cũng đã già rồi đấy]
“Ai nói em già? Em trong mắt anh vẫn như con nít” Tề Lăng chỉnh đồ giúp tôi.

Nhìn tôi bây giờ giống hệt người tuyết, tròn vo kín mít, chỉ ló đôi mắt, cái mũi và cái miệng ra ngoài.
[Anh cứ thế thì em sẽ….]
Tề Lăng nhìn chăm chú vào môi tôi, khó hiểu hỏi: “Sẽ gì cơ?”
Tôi tủm tỉm cười, cầm lấy tay anh vẽ lên lòng bàn tay [yêu anh mất thôi]
“Chứ không phải em đang yêu anh à.

Đi thôi nào, để kịp bữa tối” Tề Lăng véo chiếc mũi của tôi rồi nắm tay tôi kéo đi.
Thành phố lên đèn đầy màu sắc, nhạc rộn ràng khắp nơi làm tôi nhịn không được nhảy nhót.

Không kiềm lòng được nghĩ nếu Vãn Thâm còn sống.

Phải hay không ngày hôm nay cả ba chúng ta sẽ cùng nhau dạo phố?
Tề Lăng cùng tôi đi bắt gặp một gian hàng bói toán.

Tôi vốn hiếu kỳ liền xin Tề Lăng tiền vào xem.
Người xem bói cho tôi yêu cầu tôi viết điều cần hỏi lên giấy rồi đưa cho bà ấy.

Tôi liền làm theo.

Sau khi bà làm những thao tác mà tôi không hiểu gì, bà ta nhìn tôi thật lâu, miệng lẩm bẩm vài câu cảm thán sau đó viết lên tờ giấy của tôi.
Rời khỏi gian hàng.

Tôi trở lại với Tề Lăng.

Anh không hỏi tôi đã bói gì, anh chỉ bảo tôi đợi anh một chút.

Không quên dặn tôi đừng chạy ra giữa đường.

Tôi chỉ biết bó tay nhìn anh bỏ đi.
Cảm thấy đợi anh có chút chán, tôi liền mở lấy tờ giấy bà ấy viết cho tôi.

Tôi đại khái hỏi bà 3 câu.

Câu đầu là tôi và Vãn Thâm đã hết duyên chưa, bà áy trả lời là chưa.

Câu thứ hai tôi hỏi là liệu tôi còn có thể gặp lại Vãn Thâm hay không?( ý tôi là vào kiếp sau), bà ây trả lời là có.

Và câu cuối cùng là tôi sẽ nhận ra Vãn Thâm liền chứ, bà ấy trả lời là có.

Tôi gấp gọn tờ giấy vào túi.

Tôi chỉ tò mò, tôi không tin.

Có thể còn duyên sao? Liệu hắn sẽ ở đâu đợi tôi? Kiếp sau của chúng tôi sẽ tốt hơn chứ?
Tôi chợt cảm thấy mũi ướt ướt.

Hoá ra trời đông đã có tuyết.

Tôi loay hoay tìm cách mở cây dù mà Tề Lăng đưa tôi thì tôi cảm thấy một bóng người khá cao đứng trước mặt, giúp tôi che dù.

Tôi ngước nhìn, không phải Tề Lăng.

Tôi liền mỉm cười tỏ ý cảm ơn rồi xoay đi.

Chợt tim tôi đập rất mạnh, xoay người lại.

Đối diện với người đàn ông xa lạ ấy.

Tâm tôi dao động.

Gương mặt, khí chất, mọi thứ đều xa lạ.

Nhưng tôi lại cảm thấy rất quen, một cảm giác quen thuộc như đã quen biết nhiều năm.
“Em ổn chứ?”
Ngay khi giọng nói đó cất lên, tôi chợt nhớ đến câu cảm thán của bà thầy bói: “Không ngờ lại có người trọng sinh đi tìm người mình yêu”
[End phiên ngoại]
—————————
HE rồi nha mấy nàng.

Toi end 3 lần rồi đó =))).

Chắc có mình Havi chiều độc giả.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.