Thiên Quang Tuế Nguyệt

Quyển 1 - Chương 38: Mộng Báo



Cơn ác mộng của hắn bắt đầu như thế này.

Hắn đang đứng trên một con phố vắng tanh. Giờ là nửa đêm, trời chuẩn bị đổ cơn mưa. Cửa sổ các tòa nhà được bịt kín bằng ván. Những chiếc đèn lồng đỏ được treo trên cao phát ra ánh sáng yếu ớt.

Ở kinh thành, hắn nghĩ mặc dù không biết chắc làm thế nào biết được điều đó. Rồi hắn nghe tiếng chạy trên nền gạch cứng, hắn quay lại và nhìn thấy một cô bé đang chạy bán sống bán chết.

Một cô bé trông rất quen mặt, đúng vậy, là cô bé hắn từng cứu ở làng. Cô bé hẳn đang rất sợ hãi thứ gì bám theo sau, cứ một lúc lại ngoái lại nhìn. Cô bé đã thoát khỏi một nơi nào đó và đang cố gắng để thoát khỏi thứ gì đó.

Một cỗ xe song mã đuổi theo phía sau, cô bé khóc thút thít và suýt thì trượt chân. Cô bé thì thầm với chính mình, phải thoát khỏi đây, phải báo cho họ biết.

Nhưng sức người thì không thắng nổi sức ngựa, chiếc xe bắt kịp cô bé ngay ngã rẽ, một bàn tay thò ra lôi cô bé vào trong. Cô bé biến mất cùng với chiếc xe.

“Thần, cứu em..”, giọng nói thảng thốt bên tai. Lãnh Nguyệt ngồi bật dậy, những tia nắng ban mai đang rọi qua cửa phòng ngủ. Hắn tự nhủ không có cuộc bắt cóc nào cả, thế nhưng ngay trên bàn là một chiếc hài của bé gái, chiếc giống hệt với đôi cô bé đi hôm qua.

Lãnh Nguyệt hít một hơi, tiếng gõ cửa phòng và tiếng Diệp Ly gọi: “Chúng ta sẽ bị muộn mất”.

Sẽ muộn mất, Lãnh Nguyệt sờ tay xuống dưới gối. Những ngón tay Lãnh Nguyệt khép kín một cách vững chắc quanh con dao mà hắn luôn ngủ cùng.

“Đệ ra ngay đây”, hắn đáp.

Huynh đệ hai người đi qua một dãy phố tấp nập, người qua kẻ lại nhiều không kể xiết. Lãnh Nguyệt nhìn xung quanh, vô tình va phải một người kịp đưa tay đỡ lấy, vị phu nhân cả người lảo đảo.

“Cô không sao chứ”, phu nhân mặt mày tiều tụy suy sụp, nhìn Lãnh Nguyệt rồi chợt tỉnh cơn mê, vội lấy ra từ trong người một tờ giấy tìm người.

“Có nhìn thấy đứa trẻ này không, nó là con tôi”

Đó là một bức vẽ phác họa một cậu bé khoảng bảy tuổi trên nền giấy nâu xỉn, chữ mất tích ghi rõ trên đầu.

“Đã bao lâu rồi”

Vị phu nhân nói như sợ ai cướp lời:

“Đã bốn ngày rồi, chúng tôi đã báo quan nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Con trai tội nghiệp của tôi”, nói xong nàng òa lên khóc, tiếng than cũng khản đặc do khóc quá nhiều.

Một người phụ nữ ở giữa đường giữa chợ khóc thu hút không biết bao sự tò mò, đúng lúc có một người đàn ông chạy tới, miệng luôn gọi: “Nương tử, nương tử”. Người đàn ông ôm phu nhân đứng dậy, hướng hai người cúi đầu nói:

“Xin hai vị đừng trách, nhà tôi cũng chỉ vì quá mong nhớ con nên mới chạy loạn khắp nơi”, đau xót bày tỏ:

“Chúng tôi chỉ có một mụn con này, bây giờ không biết phải làm sao đây”

Nói xong hai vợ chồng ôm nhau khóc nức nở, Lãnh Nguyệt nhìn vào những gương mặt bất hạnh kia cũng thấy đáng thương.

Lãnh Nguyệt đi ra chỗ dán cáo thị, quan phủ treo thưởng một trăm quan tiền cho những ai biết thông tin của lũ trẻ nhưng đến nay vẫn chưa có tung tích.

“Số lượng đã lên đến sáu người”, Diệp Ly nói.

Lãnh Nguyệt mắt vẫn dán vào những khuôn mặt của những đứa trẻ:

“Không ai thấy kì lạ”

Diệp Ly có một dự cảm không hay chút nào và đúng như dự đoán, Lãnh Nguyệt nói:

“Ta sẽ nhận vụ này”

Diệp Ly than thở:

“Đây là việc của bọn quan phủ, đệ nhảy vào làm gì”

Lãnh Nguyệt xé mấy bản cáo thị xuống đút vào trong áo:

“Làm việc cần làm”

Diệp Ly không nói được đành thôi.

Triệu Minh chỉ thấy điện hạ múa bút vẽ tranh thủy mặc, trong lòng có phần cảm thán. Hắn được Quý phi sắp xếp tới chỗ của nhị hoàng tử, ý trên mặt chữ, không chỉ ở bên cạnh hầu hạ mà còn phải nắm bắt tình hình. Triệu Minh chỉ là nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ mà chỉ an tĩnh một bên quan sát.

Hạo Thiên chấm mực cười nói:

“Ngươi thấy bức Sơn Hà Xã Tắc đồ này thế nào”

Triệu Minh không dám lỗ mãng, cẩn thận quan sát mới nói:

“Xã tắc bình yên, bách tính an khang”

Hạo Thiên cười nói:

“Trạng nguyên quá khen, ta lại thấy chúng yên bình đến mức nhàm chán”

Triệu Minh sợ hãi nhìn điện hạ:

“Vi thần không hiểu ý của điện hạ khiến người mất vui”

Hạo Thiên chỉ cười nói:

“Chỉ là một bức tranh thôi, đâu cần phải suy đoán nhiều thế”

Triệu Minh gượng cười, nhưng lòng bàn tay có hơi lạnh ẩm ướt toát ra. Tiểu Lộc tử tiến vào nói:

“Điện hạ, Sở công tử cầu kiến”

Hạo Thiên thôi cười:

“Cho vào”

Sở Hy đi vào, thần sắc kinh hoảng, Hạo Thiên thấy vậy hỏi:

“Có chuyện gì”

Sở Hy nơm nớp lo sợ nói:

“Em gái của thần, Sở Ninh đã bị mất tích, xin điện hạ cho người điều tra’

Hạo Thiên khó hiểu hỏi:

” Chẳng nhẽ người ở Đại Lý tự chết hết rồi? “

Sở Hy vội cúi đầu nói:

” Họ còn đang đau đầu với sáu vụ mất tích trẻ em khác “

Hạo Thiên xua tay, không hứng thú:

” Ngươi về đi, ta sẽ cho người giải quyết.. “

” Đã có người nhận điều tra vụ này, Lãnh Nguyệt.. “

” Nói lại xem “

” Có người đã nhìn thấy hắn xé bản cáo thị “

Hạo Thiên lập tức quay ngoắt thái độ:

” Ta nhận vụ này “

Sở Hy ngây người:

” Sao cơ, vừa nãy.. “

Hạo Thiên lộ vẻ phấn khích:

” Vụ này có triển vọng đấy “

Một phút trước còn tỏ vẻ chán ngắt, nhưng bây giờ lại nói có triển vọng. Triệu Minh đột nhiên muốn gặp cái người tên Lãnh Nguyệt này, liền nói:

” Thần cũng muốn tham gia “

Hạo Thiên nhìn Triệu Minh, bỗng nảy ra một ý, bảo Sở Hy:

” Giờ ta không rời hoàng cung được, quá bận. Nhưng đừng lo, ta sẽ cử người tốt nhất đến. Ta tin rằng Triệu trạng nguyên sẽ gửi cho ta những thông tin “

Điện hạ có bận vụ nào đâu, Triệu Minh cũng không tiện hỏi chỉ gật đầu đáp:

” Được thôi “

” Vậy điện hạ sẽ không đi “, Sở Hy tiếc nuối.

Hạo Thiên che miệng ngáp một cái, chỉ thản nhiên nói:

” Đến giờ ngủ trưa của ta rồi “

Hai người không dám nhiều lời, vội lui ra.

Việc những đứa trẻ bị mất tích thần bí đã gây ra một nỗi hoang mang lo sợ tuyệt đối lên dân chúng. Đường phố ban ngày vẫn náo nhiệt nhưng khi đêm xuống nhà nào nhà nấy đều đóng cửa cài then cẩn thận, không thấy bóng dáng một đứa trẻ con nào ra ngoài. Binh lính tuần tra ngoài đường được tăng cường cho thấy tình hình đang rất căng thẳng.

Không để lại đấu vết, không có nhân chứng ở hiện trường. Tất cả chỉ có mấy bức phác họa mơ hồ và vô ích.

Lãnh Nguyệt để ý không có một điểm chung giữa những đứa bé, ngày sinh tháng đẻ không trùng khớp, độ tuổi từ bảy đến mười, cả nam lẫn nữ.

Có ba lý do để mất tích: Lý do cá nhân, bị bắt cóc, bị giết.

Lũ trẻ không tự dưng biến mất, một điều gì đó ở ngay trước mặt. Lãnh Nguyệt bị tiếng chuông của người rao hàng làm phiền. Khi chiếc xe bán kẹo đến, lũ trẻ con bắt đầu đi ra, những gương mặt hớn hở vì sắp được ăn kẹo.

Đó là một người khiến lũ trẻ sinh ra cảm giác tin cậy, phải phù hợp khi xuất hiện cùng trẻ con. Giữa thanh thiên bạch nhật, sự xuất hiện của người này lại hợp pháp.

Lãnh Nguyệt chạy qua đường cướp lấy chiếc kẹo đường bé gái chuẩn bị cho vào miệng.

” Không được “

Cô bé bị dọa sợ khóc ré lên làm Lãnh Nguyệt hoang mang.

” Cậu sao lại đi bắt nạt trẻ con? “, giọng nói của người già, nhìn xang người bán hàng là một bà lão già khọm ốm nhom, Lãnh Nguyệt biết mình sai rồi.

Bà già làu bàu:

” Mới mở hàng đã bị cậu phá đám “

Lãnh Nguyệt vẻ mặt xấu hổ, đứng đó nghe bà mắng vài câu. Còn cô bé thì khóc chạy về nhà mách mẹ, chỉ để lại hắn đứng đơ ra giữa đường, tay vẫn cầm que kẹo ngớ ngẩn.

Có lẽ đã rơi vào sự bế tắc, Lãnh Nguyệt không để ý có chiếc xe ngựa đang lao tới cho đến khi có tiếng quát:

” Tránh đường “, xe ngựa dừng lại kịp lúc, Lãnh Nguyệt cảm nhận được hơi thở phì phò của con ngựa phả trên mặt mình. Một cỗ xe song mã.

” Ngươi bị điên à “, người đánh xe quát to.

” Môn thúc “, tiếng một người phụ nữ nhắc nhớ, nàng vén rèm lên hỏi:” Có ai bị thương không? “

” Chỉ có một tên điên đứng giữa đường “

” Kia có phải.. “, nàng định bước xuống xe, Môn thúc vội đỡ tay” Tiểu thư cẩn thận “.

Nữ nhân đứng trước mặt Lãnh Nguyệt, vui mừng cười nói:

” Huynh nhớ ta không? “

” Không ấn tượng “, đã nói là hắn không giỏi nhớ mặt mà cứ hỏi.

Nàng ngượng ngùng cười:

” Ở gốc cây tơ hồng đó “

Thú thật, gương mặt cô gái hôm đó ra sao Lãnh Nguyệt chẳng mường tượng ra, chỉ nhớ gặp một người con gái, cũng vì người này mà Hạo Thiên nháo cả lên.

” Ờ, mang máng “

Sắc mặt cô hồng hào, nhịn không được hỏi:

” Lần trước không kịp hỏi, huynh tên là gì? “

Lãnh Nguyệt tùy ý nói:

” Chúng ta cũng chỉ gặp thoáng qua, sao cần hỏi tên “

Nàng mặt đỏ hồng, vừa giận vừa thẹn:

” Ta tên Trầm Hương, chúng ta sẽ còn gặp lại “

Sao cũng được, Lãnh Nguyệt điềm nhiên nói:

” Trầm tiểu thư, thất lễ rồi “

” Kẹo trên tay huynh.. “

Lãnh Nguyệt giờ mới nhận ra mình vẫn giữ nguyên tư thế như vừa nãy, nhìn xuống que kẹo, lơ đãng lộ ra ý cười.

” Cái này là cho thanh mai trúc mã của ta “, nói xong liền xoay người đi luôn.

Trước khi đi, Lãnh Nguyệt vẫn để ý thấy bánh xe ngựa ngập trong bùn, dưới móng ngựa cũng dính đầy đất. Bất quá trong thành đã ba ngày không một giọt mưa.

Trời tối, Lãnh Nguyệt và Diệp Ly nhẹ nhàng đi xuyên qua ngã rẽ và dừng lại dưới chân tường. Họ lén lút như hai tên trộm, trộm phủ tri huyện.

” Đệ lên trước đi “, Diệp Ly giục.

Lãnh Nguyệt trèo lên vai Diệp Ly, cố gắng nhấc người lên trên tường.

” Đệ xin lỗi “

” Không có gì “, Diệp Ly càu nhàu, chuyện này không hề khôn ngoan ấy thế mà hắn vẫn phải nghe Lãnh Nguyệt. Hỏi tại sao không đàng hoàng đi vào cửa chính thì câu trả lời là không thể, thứ tài liệu Lãnh Nguyệt cần đang thuộc hồ sơ nóng, và vụ trẻ con mất tích thì đang rơi vào tầm ngắm của rất nhiều người.

Lãnh Nguyệt tiếp đất bằng hai chân, lau mồ hôi trong khi Diệp Ly chỉ cần lấy đà nhảy một cái là xang.

” Suỵt, đi thôi “

Hai người cải trang thành hai người lính đi gác đêm vòng quanh. Sau khi kiểm tra vài hành lang, Lãnh Nguyệt dừng lại trước một cái cửa hai cánh bị khóa, hắn đang cố mở cửa bằng con dao của mình. Cạch một tiếng, cái khóa cuối cùng cũng mở, Lãnh Nguyệt thì thầm:

” Huynh có thể đi “

Diệp Ly lo lắng gật đầu và đi mất, đã là nửa đêm và hai người vẫn chưa gặp ai, điều đó khá lạ.

Lãnh Nguyệt đi vào, bên trong chính là kho lưu trữ dữ liệu tất cả những vụ án trong mười năm qua. Hồ sơ chưa đóng, những vụ mất tích.. Lãnh Nguyệt kéo tủ hồ sơ ra, lôi ra một bộ thế nhưng bên trong hoàn toàn trống trơn.

” Trống không “, hắn lẩm bẩm.

Bên ngoài có tiếng huyên náo:

” Có kẻ đột nhập, mau đuổi theo “

Lãnh Nguyệt đẩy lại ngăn tủ, nhanh chóng đi ra ngoài. Nhân lúc hỗn loạn, hắn nhanh chóng chạy ra phía cửa, lột bộ đồ trên người ra vứt vào góc tường.

Vừa bước chân ra khỏi cửa, một gã bảnh trai với bên cạnh là hai tên lính được trang bị vũ khí là những ngọn lao, chóp lao bằng đồng đã ấn đúng ngực hắn. Diệp Ly bị bắt trói ngay đằng sau.

” Nào, nào “, gã thong thả phe phẩy chiếc quạt ngọc:” Chúng ta vừa chứng kiến hành vi trộm cắp của hai ngươi “

” Không thể gọi là trộm nếu chưa trộm được thứ gì “, Lãnh Nguyệt cãi.

Tên kia cau mày:

” Đột nhập trái phép vào tri phủ tư dinh không phải là tội? “

Lãnh Nguyệt bình tĩnh nói:

” Thật sự là có lỗi a, vốn định đi dạo một chút không ngờ lại đi nhầm, cư nhiên vào tri phủ tư dinh, người không biết cũng không có tội, phải không đại nhân “

Nam nhân hừ lạnh một cái:

” Các ngươi vì sao mà tới, tới vì mục đích gì “

Lãnh Nguyệt thở dài:

” Không thể châm chước? “

Nam nhân ha ha cười:

” Mắt nhìn của ngươi không chỉ kém mà tư duy cũng không tốt lắm nhỉ “

Lãnh Nguyệt nhếch miệng:

” Đúng là không tốt mới ở đây nói chuyện với ngươi “

Hai người không ai chịu ai, người một câu ta cũng đối một câu.

Quan tri phủ ngồi bên trong phòng nghe đến Triệu Minh thịnh nộ liền chạy ra nói:

” Mọi chuyện nên lấy bình tĩnh làm đầu “

Triệu Minh bất đắc dĩ thu tay lại:

” Dẫn bọn chúng vào trong “

Lãnh Nguyệt và Diệp Ly bị bắt quỳ dưới đất, Triệu Minh ném chiếc áo Lãnh Nguyệt mặc khi nãy, quát to:

” Nói, các ngươi đột nhập vào đây có mục đích gì “

Lãnh Nguyệt lại chẳng như quan tâm, nghịch với vẩn chiếc còng tay. Tiếng lạch cạch liên tục làm người khác khó chịu, quan tri phủ nhăn mày:

” Ai đó mở khóa cho hắn đi “

” Không được “, Triệu Minh không đồng ý.

” Nhà lao ở ngay đây, hắn còn có thể chạy đi đâu được “, ông cười.

Triệu Minh bắt buộc phải cho người mở khóa cho cả hai. Lãnh Nguyệt xoa xoa cổ tay:

” Ta đến đây vì lý do gì ngươi chẳng phải người rõ nhất “

Triệu Minh tức giận:

” Hỗn xược, ngươi không muốn sống nữa “

Lãnh Nguyệt lười biếng cười nói:

” Ai nha, mấy người các ngươi không có câu đe dọa nào khác sao. Ai cũng dọa lấy mạng ta nhưng chưa ai làm được “

Triệu Minh cầm chiếc quạt ngọc trong tay, ngồi xuống đối điện Lãnh Nguyệt, quạt gác lên vai y:

” Khẩu khí cũng khá đấy, ngươi là kẻ nào? “

” Bỏ tay ra khỏi vai hắn “, Diệp Ly rất muốn thụi một đấm vào giữa cái gương mặt hợm hình của gã.

Lãnh Nguyệt hất vai:

” Chỉ là một kẻ tầm thường, chẳng đáng bận tâm “

Triệu Minh đứng phắt dậy, xoay người lấy một sấp hồ sơ ném xuống đất:

” Như vậy chắc ngươi cũng hiểu được, cần gì phải lãng phí thời gian “

Lãnh Nguyệt đưa mắt nhìn xuống:

” Sao không nói ngay từ đầu đi “

Triệu Minh nhịn xuống cơn giận trong lòng:

” Ngươi đã tìm được thông tin gì? “

Lãnh Nguyệt ngả người ra sau, hai tay chống xuống hai bên:

” Không thể trông cậy vào ta được, có lẽ câu trả lời của ta đã thoáng qua óc ngươi rồi. Làm ta ngạc nhiên đi, người của Điện hạ thì không thể buồn chán đâu nhỉ “

” Như thế nào.. “

” Ngươi biểu hiện quá rõ, vẻ khao khát muốn được thể hiện bản thân, bộ cánh được may đo cẩn thận, từ giày của ngươi có thể biết ngươi làm việc trong nhà, biết cưỡi ngựa, ngươi có nuôi chó, hai con, lông ngắn, móng tay cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ. Từ nơi ta đang đứng và được những người đứng đầu để mắt tới “

Diệp Ly cười điên được:

” Đệ lại khoe khoang rồi “

” Tất nhiên là phải khoe “, Lãnh Nguyệt không nhịn được cười” đó là công việc của chúng ta mà “, hắn nói tiếp:

” Nếu có ai đó cảnh báo ngươi về ta thì chỉ có thể là điện hạ, người có mấy trò láu cá lắm “

” Ngươi nhạy bén đấy “, Triệu Minh ngưng mắt nhìn.

” Không khó để nhận ra “, Lãnh Nguyệt thản nhiên nhiên nói,” Nào, khai sáng cho ta đi “

Triệu Minh biết Lãnh Nguyệt đang nhắc đến đống hồ sơ, hắn nói:

” Có ít nhất 81 đứa trẻ bị mất tích chỉ trong mười năm qua, họ dùng cụm từ ‘ đã chết’, thay cho từ “không được tìm thấy”

Quan tri phủ sợ hãi:

“Nếu có gần 90 đứa bé bị mất tích thì ta và những người ngoài kia phải biết chứ”

Vị tri phủ đại nhân này mới nhậm chức được không lâu, mà Triệu Minh đã điều tra qua, ông ta là một người thanh liêm chính trực, leo lên vị trí này đều nhờ nỗ lực bản thân.

“Họ biết nhưng họ để cho nó sảy ra”

Lãnh Nguyệt hơi nhíu mày một cái rồi giãn ra rất nhanh:

“Ngươi xác định được điểm chung giữa bọn trẻ không”

Triệu Minh nói:

“Cái này thì không biết. Còn ngươi?”

“Đang điều tra”, dứt lời Lãnh Nguyệt đã tự ý đứng dậy không cần ai cho phép.

“Ngươi làm gì?”, Triệu Minh nghi hoặc.

Lãnh Nguyệt phủi bụi trên quần áo:

“Đương nhiên là đi tra án”

“Ta hy vọng rằng ngươi giỏi như lời đồn”

Lãnh Nguyệt lướt nhìn Triệu Minh từ trên xuống dưới, nói:

“Ta cần một vài dụng cụ hỗ trợ”

“Bất cứ thứ gì..”

“Một hộp quẹt”, Lãnh Nguyệt ngắt lời.

Triệu Minh cười đểu:

“Nhưng ta không hút thuốc”

“Ta biết, nhưng chủ nhân của ngươi thì có”, Lãnh Nguyệt nói và chìa tay ra trước.

Trong lòng Triệu Minh nhảy dựng:

“Ta đã giữ kín bí mật này, chưa ai được biết”

“Ồ, thế là có?”, Lãnh Nguyệt bất ngờ thực sự.

“Ngươi..”, Triệu Minh biết mình lỡ lời.

“Hư quá”, Lãnh Nguyệt cau mày. Ngoại trừ Diệp Ly ra, người nào cũng đứng hình tại chỗ.

“Tin ta đi, đệ ấy rất khiêm tốn rồi đấy”, nói xong Diệp Ly kéo tay Lãnh Nguyệt rời đi.

Khi đã đi khuất tầm nhìn, Diệp Ly mới nói:

“Được rồi, vụ hút thuốc, sao đệ biết”

Lãnh Nguyệt vuốt bả vai của mình, đầu ngón tay lưu lại một ít tàn thuốc:

“Chứng cứ nằm ngay dưới mũi mà huynh không biết. Huynh chỉ nhìn chứ không quan sát”

Diệp Ly cười:

“Nhưng nhìn đệ có vẻ không thích phát hiện mới này”

Lãnh Nguyệt hơi cúi mình che lại cái nhăn mày.

“Cậu ấy còn chưa đủ tuổi”

“Vậy yêu đương với một người chưa đủ tuổi thì gọi là gì”, Diệp Ly xỉa xói.

“Ôi trời”, Lãnh Nguyệt than một tiếng rồi bịt hai tai lại, “ta không làm gì đi quá giới hạn, và ta thích gọi đó là mối quan hệ thu hút lẫn nhau hơn”

“Đừng có hoảng”, Diệp Ly cười nhìn mặt Lãnh Nguyệt hồng thấy máu.

“Cảm xúc không làm ta hoảng”, Lãnh Nguyệt cố cãi.

“Thật sao, làm sao đệ biết?”

Lãnh Nguyệt hiếm khi đánh mất khả năng ngôn ngữ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.