Tìm Lại Yêu Thương Ngày Xưa

Chương 28: chương 5.5



Khi cả hai đến, mọi người cũng tập trung khá đông rồi, họ đang trò chuyện với nhau, thấy hai vợ chồng đến thì vội vàng chào hỏi. Ngọc Loan khoát một cánh tay của Vũ Phong, hai người nhẹ nhàng bước vào. Hai người họ, một là trai thanh, hai là nữ tú, tuy xung quanh vẫn có nhiều người xinh đẹp, hay ít nhất là ăn bận rất đẹp, nhưng vì hai vợ chồng là chủ chốt nên sự chú ý của mọi người dều tập trung lên người hai người bọn họ.
– Xin chào. Lần đầu tiên mới thấy hai vợ chồng di chung. Cậu cũng giấu cô vợ xinh đẹp kỹ quá đó – Một vị đứng ra chào hỏi.
– Tại vẫn chưa có dịp đưa cô ấy đến chào hỏi mọi người thôi. Nhân tiện hôm nay khai chương, đem cô ấy đến để ra mắt mọi người. Lát nữa mời mọi người uống thêm với vợ chồng em một ly – Vũ Phong vui vẻ đáp lời.
– Được, được, nhất định – Mọi người gật đầu đồng ý.
Ngọc Loan cũng theo phép xã giao cùng với mọi người , sau đó lịch sự cáo lui để Vũ Phong và mọi người trò chuyện cho thoải mái. Cô nhanh chóng hòa mình vào trò chuyện với những phụ nữ tham dự.
– Em mặc bộ đồ này thật là đẹp. Em mua ở đâu thế? – Một người phụ nữ nhìn bộ váy của cô mà trầm trồ.
– Là anh Vũ Phong đặt mua cho em ở bên Pháp – Ngọc Loan thành thật trả lời.
– Ồ, thế à. Em thật hạnh phúc .
– Cả đôi hoa tai và sợi dây truyền này, theo chị đoán chắc chắn là của chồng em tặng đúng không?
Ngọc Loan cười ngượng gật đầu.
– Chị thấy em thật là hạnh phúc, được chồng yêu thương cưng chìu như vậy.
– Tất nhiên rồi. Có một người vợ vừa xinh đẹp, vừa iền lành như thế, ai mà không cưng chìu chứ – Một người khác vui vẻ hùa theo.

Ngọc Loan bị họ làm nguọng vô cùng, cô đỏ bừng mặt, chỉ biết cười xấu hổ mà thôi. Cô dưa mắt tìm kiếm Vũ Phong, không ngờ lại nhìn thấy Tùng Quân đi vào. Cô cáo biệt mấy người phụ nữ kia rồi vui vẻ đi đến bên Tùng Quân cười chào. Tùng Quân đến chào cô, vừa nhìn thấy cô anh liền lên tiếng khen:
– Hôm nay em rất đẹp.
– Cám ơn anh – Cô có chút mắc cỡ, hai má ửng hồng đáp.
– Không ngờ anh bận như vậy mà cũng đến đây.
– Thứ nhất, công ty anh và công ty Vũ Phong có mối quan hệ làm ăn với nhau. Thứ hai, với tư cách là bạn thân của cậu ấy, anh không thể không đến tham dự chúc mừng được – Tùng Quân bèn lí giải.
– Vậy anh mau đi gặp anh ấy đi. Lát nữa chúng ta nói chuyện sau – Ngọc Loan thấy ba cô và ba mẹ Vũ Phong đang từ trong cửa bước vào thì tạm biệt Tùng Quân.
– Cũng được – Tùng Quân gật đầu rồi tạm biệt cô đi đến chúc mừng Vũ Phong và trò chuyện với các vị khách mời quen biết khác.
Khi Tùng Quân đi rồi. Ngọc Loan bèn bước đến chào ba mẹ Vũ Phong và ba cô.
– Ba ….ba mẹ.
– Con gái – Ba cô nhìn thấy con gái thì vui mừng vô cùng, cô lại lao đến ôm chặt cánh tay của ba cô nũng nịu, ba cô thở dài nhìn anh chị xuôi bảo – Con gái tôi đã làm vợ, làm dâu người ta thế này rồi mà vẫn còn nhõng nhẽo. Phải nhờ anh chị dạy dỗ lại rồi.
– Anh cứ nói quá, chứ Ngọc Loan là cô con dâu tốt nhất của tôi đó – Ba Vũ Phong cười đáp.

– Con dâu của tôi hôm nay thật là xinh đẹp – Mẹ Vũ Phog cũng vui vẻ yêu thương hùa theo một câu nói.
– Là anh Vũ Phong mua cho con – Cô cười cười đáp.
– Anh xem, tôi thật là biết chọn con rễ mà – Ba cô vui vẻ nhìn anh chị xuôi nói.
Ba mẹ Vũ Phong cố gắng cười cười, nhưng trong lòng họ ai cũng thầm thở dài. Sau đó, mọi người bèn thấy bọ họ, lập tức đến chào hỏi, trog giới làm ăn không ai không biết tiếng à không nể mặt họ, nhất là ba Ngọc Loan.
Lát sau mọi người bắt đầu làm lễ khánh thành, tiếng vỗ tay hoan hô vang dội. Ngọc Loan cũng theo Vũ Phong tiếp khách đến mệt cả người. Đôi giày dưới chân cô bắt đầ khiến cô đau nhức. Nhìn mọi người ồn ào bên trong sảnh, Ngọc Loan đành đi ra bên ngoài ngồi nghỉ mệt một lúc. Cô chọn một cái bàn cạnh hồ bơi.
Cô vừa ngồi xuống thì thấy môt bóng người bước đến nhẹ nhàng đặt một ly nước cam trước mặt cô. Ngọc Loan tháng giật mình ngảng đầu nhìn lên phát hiện người đó là Hà Tang bèn cười ngượng bảo:
– Là cậu à.
– Không ngờ gặp mình ỏ đây à.
– Cũng không có gì bất ngờ lắm, công ty của Vũ Phong có hợp tác làm ăn với công ty của Trang mà ( ghét nhất là nhỏ này tên Trang , trùng tên với mình. Mình tuy có độc ác hơn mẹ Cám thôi chứ không có thủ đoạn đê hẹn như nhỏ này ) . Trang tham dự là chuyện hiển nhiên thôi.
– Mình chỉ là một nhân viên bình thường thôi mà, làm gì có tư cách tham dự chứ – Hà Trang nhếch môi, sau đó nhìn cô với vẻ khiêu khích dỏng dạt nói – Mình đến đây với tư cách là bạn gái của Vũ Phong.
Mặt Ngọc Loan có chút tái lại, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sắc mặt, rồi nở một nụ cười nhàn nhạt đáp:

– Vậy sao?
– Bộ đồ trên người mình cùng với bộ đồ của Loan, là mua cùng lúc đó. Lúc đó mình bảo thích, cho nên Vũ Phong mới mua, sẵn tiện mua cho Loan một bộ luôn.
Trong lời nói rõ ràng là đang muốn trêu tức Ngọc loan, giống như cô là người thừa được cô ta và Vũ Phong bố thí cho bộ quần áo này.
Ngọc Loan tuy không biết lời của Hà Trang là có thật hay không, nhưng trong lòng bỗng giống như có một hòn đá nặng trĩu , ánh mắt bỗng sầm lại, ẩn chứa một nỗi buồn. Nhìn thấy cô như thế, Hà Trang đắc ý cười thầm trong bụng. Cô ta tiếp tục đả kích tinh thần của cô.
– Bộ trang sức kia vốn là Vũ Phong mua ình, nhưng vì mình không thích nên anh áy đành tặng bạn.
Thật sự, cô ta muốn làm Ngọc Loan đau khổ, muốn chọc tức cô, muốn cô nổi giận nên mới cô tình nói ra những lời này. Ý của cô ta là, trong lòng Vũ Phong, cô ta mới là quan trọng, cô chỉ là một thứ thừa thải, những thứ cô ta không cần mới ném cho cô. Ngọc Loan không ngu ngốc đến mức không nhận ra ý tứ trong lời nói của cô ta. Cho nên nếu là người khác, chắc chán sẽ nổi giận, còn cô tất nhiên sẽ không như vậy.
Người ta vẫn nói rằng: “ Cách hay nhất để đáp trả lời công kích của người khác chính là im lặng, một khi đã lên tiếng đáp lạ, nhất định phải khiến người ta không mở miệng được”. Cho nên lúc cô ta công kích bộ đồ, Ngọc Loan im lặng chỉ nói hai chữ “ vậy sao”, mà thôi. Hà Trang thấy không công kích được cô nên mới tiếp tục nói về bộ trang sức kia, cho nên lần này Ngọc Loan quyét định đáp trả cô ta.
– Mình không cần biết trước đây, những thứ này thuộc về ai. Chỉ tính hiện tại nó thuộc về mình, là Vũ Phong tặng ình. Dù có bất cứ thứ gì anh ấy tặng, mình cũng trân trọng và giữ gìn cẩn thận. Mặc kệ những kẻ thích dèm pha xung quanh.
Quả nhiên Hà trang nghe xong thì tái mặt. Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Ngọc Loan. Thât ra vốn dĩ khi xem show trình diễn, cô đã chê kiểu thiết kế của ông người thiết kế này thật là quá nghiêm túc, thật quá kín đáo. Cô thích những bộ đồ gợi cảm, có thể phô bày rõ được đường cong gợi cảm , sức quyến rũ của người phụ nữ. Còn Vũ Phong thì thấy kiểu thiết kế vừa kín đáo vừa trang nhã này rất hợp với Ngọc Loan nên mới đặt mua , cô vì vậy mà giận hờn khiến Vũ Phong phải mua tặng cô một chiếc. Khi họ cùng đến quầy trang sức, Vũ Phong để cô thải mái lựa chọn, nhưng anh lại đi xung quanh tì kiếm. Cô bắt gặp ánh mắt anh nhìn sợi dây truyền và đôi bông tai kia rời, khóe môi lại hiển hiện một nụ cười. Trong lòng cô ta lúc đó dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Cô ta sợ sẽ mất Vũ Phong vào trong tay của Ngọc loan, lại nhớ đến những lời của Ngọc Loan, cho nên ta muốn có sự ràng buộc giữa hai người. Cô ta muốn có con cùng với Vũ Phong, muốn dùng đứa con để ràng buộc anh vói co ta, nào đâu Vũ Phong không chịu, vì thế hai người cãi nhau và trở về sớm hơn dự định một ngày.
Mấy ngày nay chiến tranh lạnh nên cô và Vũ Phong không liên lạc với nhau. Hôm nay đến đây, thấy hai người vui vẻ tay trong tay, lại được nhiều người khen ngợi xứng đôi, khiến cô tức giận lẫn ghen tỵ vô cùng. Cho nên cô quyết định , quyết định chứng minh cho Ngọc Loan thấy, Vũ Phong là thuộc về cô ta, chỉ thuộc riêng mình cô ta mà thôi.
Chỉ đáng tiếc, cô ta không hiểu Vũ Phong bằng Ngọc Loan.
Vũ Phong không nói dối bao giờ, hay ít hơn là anh sẽ không nói dối cô, cô tin chắc chắn như vậy. Lúc cô nghi ngờ sợi dây đó là của Hà trang, Vũ Phong đã phủ nhận, và cô tin lời anh nói. Hơn nữa, cô giống tính mẹ cô, tính cách hiền lành.

Ai cũng nói, ba cô là con cáo già kinh tế, nhưng mẹ cô lại là một người phụ nữ hiền lành. Ba cô yêu mẹ cô cho đén tận bây giờ cũng vì tính tình hiền lành này của bà. Cô giống hệt tính của mẹ, cho nên ba cô rất yêu tương cô, vì cô chấp nhận không đi bước nữa, cả đời chung thủy với mẹ cô và tránh cho cô cảnh mẹ ghẻ con chồng.
Cho nên đối với sự châm chọc khiêu khích này, cô không hề nổi giận, thậm chí cười nhạt khinh bỉ nhìn Hà trang mà nói:
– Bạn không cần dùng những thủ đoạn này để khiến mình tức giận làm gì. Chỉ trừ khi trong lòng bạn đang lo sợ, sợ Vũ Phong sẽ bỏ rơi cậu, sẽ đến bên cạnh mình cho nên mới muốn nói những lời khiến mình rời xa Vũ Phong như thế, có đúng không?
Gương mặt của Hà Trang lập tức tái xanh, hiện rõ cả đường gân, cho thấy cô ta cực kì tức giận vì bị nói trúng tim đen. Cô ta đừng bật dậy trừng mắt nhìn Ngọc Loan. Cô cũng không muốn đối diện với cô ta nữa nên đúng dậy bỏ đi. Không ngờ Hà trang lại kéo tay cô giữ lại, hai người trở nên giằng co bên cạnh hồ bơi.
– Trang muốn gì đây – Ngọc Loan bực tức hỉ.
– Chúng ta nói rõ ràng đi.
– Chúng ta chẳng còn gì để nói nữa – Cô dứt khoát từ chối.
– Vũ Phong là của mình, mình nhất định sẽ khiến anh ấy chỉ có mình mình mà thôi. Bạn hãy cút đi, hãy rời xa anh ấy. nếu không mình không để yên cho bạn đâu – Hà trang lên tiéng đe dọa.
Ngọc Loan bật cười lớn, ánh mắt khinh thường ném về phía Hà Trang, cô ghiến răng gằn từng chữ đe dọa:
– Nghe cho rõ đây. Trang không có tư cách gì dể bắt buộc mìn phải rời xa Vũ Phong trừ khi anh ấy bảo. Cũng đừng có ở trước mặt mình gây sự, nếu chẳng may mình tức giận thì mình sẽ đem tòan bộ sự việc năm xưa nói rõ hết với Vũ Phong. Để xem lúc đó anh ấy có còn nói tiếng yêu bạn nữa hay không?
Hà Trang không ngờ Ngọc Loan hiền lành lại có thể mở miệng đe dọa như thế, bất giác run rẩy buông tay cô ra rồi lùi dần ra sau như kẻ mất hồn. Nhưng phía sau cô là hồ bơi. Ngọc loan thấy vậy bèn nắ tay kéo cô đi vào, tránh cô rơi xuống hồ bơi. Không ngờ Hà trang không nhận ra ý tốt của cô, bèn hất tay khiến Ngọc Loan mất thăng bằng ngã nhào vè phía cô ta, hải hai cùng ngã xuống hồ bơi.
Bên trong, một người nhìn ra hồ bơi bằng cửa kính thấy hai người họ giằng co với nhau nên thông báo ọi người biết. Vũ Phong và Tùng Quân thấy vậy bèn chạy ra. Khi họ chạy ra, cả hai đã cùng ngã nhào dưới hồ. Ngay lập tức, vũ Phong lao xuống hồ bơi, nhưng anh không cứu Hà Trang mà là cứu Ngọc Loan. Hành đồng của anh khiến Hà Trang chết sũng dưới hồ nước.
Đọc tiếp Tìm lại yêu thương ngày xưa – chương 6


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.