Tối Cường Tiên Đế Trọng Sinh Đô Thị

Chương 10: Mua bán cmm à?



“Cút đi!”

Hàn Thanh Tâm trợn trắng mắt, nói:

“Tôi cũng đã cho anh 10 vạn, ngươi đếm kĩ đi, nếu không còn chuyện gì thì tôi đi đây.”

“Đừng a, nói chuyện một lúc đi nào!”

Diệp Lăng nói.

“Tôi không rảnh để nói chuyện với loại người biến thái như anh.”

Hàn Thanh Tâm nói.

“ĐM, nếu không phải vì tôi bảo hộ cho cô, tôi sẽ không mở cửa cho cô vào đâu? Cô cho rằng tôi muốn để cho cô xem tôi khỏa thân à!”

Diệp Lăng xem thường nói.

Hàn Thanh Tâm cũng cảm thấy hắn nói đúng, chẳng qua vừa nghĩ tới quái vật to lớn kia của Diệp Lăng, liền lập tức cảm thấy Diệp Lăng đang tự tìm lí do.

“Anh không có chuyện gì nói sao? Không có thì tôi đi đây.”

Hàn Thanh Tâm nói rồi quay người rời đi.

Diệp Lăng cũng không ngăn cản, dưa xanh hái không ngọt, sau này sớm muộn gì mình cũng có cơ hội cua cô nàng này.

Chẳng qua Hàn Thanh Tâm đi một lúc sau, bỗng quay trở lại.

“Làm sao? Lại cho tiền à?”

Diệp Lăng nói.

“Nằm mơ!”

Hàn Thanh Tâm đảo mắt một vòng, nói:

“Như vậy đi, tôi thuê anh làm vệ sĩ, mỗi tháng lương 1000 khối, anh cũng không cần lúc nào cũng đi bên cạnh để bảo vệ tôi, chỉ khi tôi có chuyện cần đến thì mới gọi cho anh, thế nào?”

“1000 khối? Cô nghĩ tôi là ăn xin à?”

Diệp Lăng trợn đôi mắt nói.

“Nhưng… nhưng… tôi mới vừa đi làm, tháng lương cũng chỉ có 2700 khối, tôi còn phải tự mua cơm ăn, còn mua quần áo, còn mua đồ trang điểm, còn làm đẹp móng, còn phải đổ xăng cho ô tô, còn phải….”

Hàn Thanh Tâm quệt cái miệng nhỏ nhắn, điềm đạm đáng yêu nói.

“Được rồi được rồi được rồi…”

Diệp Lăng khoát tay áo, nói:

“1000 khối thực sự là quá ít, nếu như mỗi ngày đi ra ngoài tìm vài tên phú nhị đại, đụng một chút là được 100 ngàn rồi.”

“Thì ra là anh giả bị đụng a, hừ, trả tiền lại cho tôi!”

Hàn Thanh Tâm kiều hừ nói.

Diệp Lăng lập tức ôm lấy 10 vạn khối tiền mặt. Hắn rút ra một tờ đặt ở trước miệng mình, cười híp mắt nhìn Hàn Thanh Tâm, nói:

“Muốn ta trả à? Vậy cô cứ tới đây lấy, nhưng chỉ cho phép dùng miệng.”

“Anh nghĩ hay lắm!”

Hàn Thanh Tâm khinh bỉ nói.

“Được rồi, cô có thể đi, Bản Soái ca đây còn có còn lại việc, không tiễn.”

Diệp Lăng nói.

“Ai nha.., anh có thể thì giúp tôi đi, tiền lương của tôi thực sự rất ít, có thể thừa lại 1000 khối đã rất tốt rồi á!”

Hàn Thanh Tâm bỗng nhiên đã chạy tới, bắt lấy cánh tay của Diệp Lăng không ngừng đung đưa.

Một mùi thơm thiếu nữ nhàn nhạt từ cơ thể Hàn Thanh Tâm bay vào trong lỗ mũi của hắn, Diệp Lăng lập tức ngây ngẩn cả người, hắn thật đúng là không ngờ Hàn Thanh Tâm cũng sẽ làm nũng.

Chẳng qua đây hiển nhiên là giả bộ.

“Cô không phải là có rất nhiều vệ sĩ sao? Tại sao cô còn thuê tôi?”

Diệp Lăng nói.

“Hừ, một đám vệ sĩ kia so với anh đơn giản là quá kém, quan trọng là anh rất đẹp trai nha! Nhìn cũng thuận mắt”

Hàn Thanh Tâm nghiêm trang nói.

Lời này ngược lại là thật, vô luận thực lực hay là tướng mạo, Diệp Lăng đều bỏ xa đám vệ sĩ giả bộ ngưu bức kia mấy chục km.

“1000 khối cũng được, nhưng cô phải để cho tôi hôn một cái”

Diệp Lăng cười híp mắt nói xong, miệng chu ra trực tiếp liền đưa tới.

“Cút đi!”

Hàn Thanh Tâm thấy vậy lập tức quay người chạy ra cửa, đồng thời ném ra một tấm danh thiếp, nói:

“Cứ quyết định như vậy, tôi đã có số điện thoại của anh, đây là danh thiếp của tôi, anh cũng nên nhớ khi nào tôi bị khi dễ thì anh phải xuất hiện đó?”

Nói xong, Hàn Thanh Tâm liền hướng phía xa xa chạy đi.

Diệp Lăng nhặt danh thiếp lên, lắc đầu than thở:

“Aiii, kiếp trước tu luyện cả đời, kiếp này còn phải làm vệ sĩ, số khổ a!”

“Chẳng qua làm vệ sĩ cho mỹ nữ cũng không tệ lắm.”

“Có tiền, cũng nên mua một cái điện thoại, tốt nhất là nên tìm hiểu rõ mọi thứ trên trên địa cầu này.”

Mặc xong quần áo, Diệp Lăng cầm 5 vạn khối tiền đi ra ngoài.

Trước tiên nên mua một cái điện thoại, sau đó đi làm một cái thẻ ngân hàng, cái này về sau nhất định sẽ dùng đến.

Sau đó… Nên đi mua một ít tài liệu luyện đan.

Trong ký ức Diệp Lăng cũ của hắn, cái gọi là tiền này rất quan trọng…

Giống như là linh thạch ở Tu Chân Giới, và tiên tinh ở tiên giới của Diệp Lăng kiếp trước.

Ở trên Địa Cầu, nếu mà không có tiền, nửa bước khó đi.

Nếu như Diệp Lăng cũ có tiền cũng sẽ không bị Lưu Phỉ bỏ rơi, cũng sẽ không bị Hàn Thanh Tâm đụng vào, mình cũng sẽ không trọng sinh…

“Ài, nói tới nói lui, vẫn là phải có tiền!”

Diệp Lăng thở dài thầm nghĩ.

Dĩ nhiên, nói tới nói lui, tiền vẫn phải là kiếm.

Không có tiền làm sao tán gái?

Diệp Lăng đón xe đi tới trung tâm thành phố Đông Hải, đi đến một tiệm thuốc bắc.

“Xin chào quý khách, xin hỏi ngài cần gì?”

Lập tức liền có người bán hàng tới chào hỏi.

“Để tôi xem cái đã.” Diệp Lăng nói.

“Được, nếu cần gì anh cứ gọi.”

Diệp Lăng nói rồi bước vào quầy hàng dạo qua một vòng, thỉnh thoảng lại cầm lấy cái ngửi một hồi, cầm lấy cái kia ngửi thấy một cái, làm cho nhân viên phục vụ một hồi kinh ngạc, tâm lý âm thầm suy nghĩ, lẽ nào đây là một vị y sĩ, dùng thuốc đông y để nghiên cứu?

Linh dược đời trước, cùng với thuốc đông y ở đây có tên gọi hoàn toàn khác nhau, hơn nữa Linh Dược ở đây đều mới mẻ, Diệp Lăng chỉ có thể ngửi để mà phân biệt.

Lấy kinh nghiệm của Diệp Lăng, chỉ cần ngửi một cái liền biết liền biết, không có một loại nào quá mười năm, mà phía trên bảng thì treo bảng là 20 năm trở lên, hoàn toàn là lừa gạt!

Kiếp trước Diệp Lăng dùng loại linh dược cấp thấp nhất cũng là trăm năm. Mặc dù hắn biết linh khí trên Địa Cầu thưa thớt, rất khó có linh dược, nhưng hắn cũng đã lui mà cầu, không ngờ vẫn không chọn được loại nào.

“Có loại tốt hơn không?”

Diệp Lăng cũng không vạch trần, gọi phục vụ viên hỏi.

“Ngài cần dạng trung dược gì?”

Người bán hàng cười hỏi.

“Chỗ các người có… trung dược dạng gì, đều lấy ra tôi xem một chút, loại tốt nhất đó.”

Diệp Lăng nói.

“Tốt nhất?”

Người bán hàng quan sát Diệp Lăng một cái, tâm lý thầm nghĩ loại tốt nhất, anh mua được sao?

Gã cũng đã làm ở rất lâu, có thể tới nơi đây mua thuốc, nếu không phải đại gia giàu có, gia đình quyền quý thì cũng là lái BMW hoặc Mercedes, nhưng cái tên trước mắt này một thân quần áo vỉa hè, lại còn muốn tốt nhất?

Diệp Lăng nhìn phục vụ viên một cái, cau mày nói:

“Cậu cảm thấy tôi không mua nổi à?”

Người bán hàng cũng không sợ Diệp Lăng biết suy nghĩ của mình, vẫn bình tĩnh nói:

“Quý khách, chỗ chúng ta có tám loại trung dược tốt nhất, đều là trăm năm trở lên, giá tiền từ 3 vạn trở lên, ngài có muốn…?”

“Mẹ, đúng là không mua nổi…”

Diệp Lăng nhất thời không nói nên lời.

Chẳng qua Diệp Lăng muốn nhìn một chút, cái trăm năm trở lên ra sao, đến cùng là dạng gì? Nếu như miễn cưỡng đủ mình luyện đan thì vay tiền cũng phải mua.

“Lấy ra tôi xem một chút đi.”

Diệp Lăng nói.

“Xin lỗi, quý khách, nếu như ngài thật sự muốn mua, chúng ta mới có thể lấy ra, không mua thì không đươc…”

Phục vụ viên kia không nhịn được nói.

Diệp Lăng lập tức giận nói:

“Anh có ý gì? Làm mua bán mà không lấy hàng ra cho khách xem, mua bán cmm à?!”

….

Bạn đang đọc truyện trên doctruyenfun.com, Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.