Tôi Trúng Số Rồi!

Chương 39: Cô gái đẹp thuộc hàng cực phẩm



Sau khi hai người Dương Uy và Trần Văn Văn thấy bọn họ rời đi, vẻ mặt hai người họ vô cùng khó hiểu.

Bởi vì bọn họ không thể hiểu nổi đây rốt cuộc là chuyện gì?

Bọn họ không hiểu sao đột nhiên một người nghèo khó như Trương Phong lại biến thành khách quý của nhà hàng Tân Thế Kỷ.

“Giám đốc Tôn…”

Dương Uy bước lên trước một bước, anh ta muốn dò hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng mà giám đốc Tôn lại không nể mặt Dương Uy, trực tiếp quay người rời đi.

Bây giờ Tôn Cường không đuổi Dương Uy ra ngoài là hay lắm rồi, suy cho cùng nếu như khi nãy bọn họ không ở một bên thêm dầu vào lửa thì căn bản Tôn Cường cũng không đắc tội với Trương Phong.

Nói đổng sự trưởng của nhà hàng Tân Thế Kỷ là một người nghèo khó đi giao đồ ăn, đây chính là chuyện buồn cười nhất mà Tôn Cường từng nghe.

“Chồng à, tên Trương Phong này rốt cuộc có chuyện gì vậy chứ? Sao anh ta lại có tiền đi đến nơi này ăn cơm vậy?” Trần Văn Văn cau mày hỏi Dương Uy.

“Không biết tên Trương Phong này đã dùng mưu kế gì để ức hiếp giám đốc Tôn… chứ nếu không cho dù anh ta có trúng xổ số đi nữa, thì cũng tiêu gần hết ở lần trước ở nhà hàng Túy Tiên rồi, anh ta căn bản không thể có tiền đến nơi này tiêu xài đâu!”

Dương Uy nghiến răng thấp giọng trả lời một câu.

“Vậy chúng ta có cần đi tìm giám đốc Tôn nói chuyện với anh ta một hồi hay không?”

Không đuổi Trương Phong ra khỏi nơi này, trong lòng Trần Văn Văn thấy không cam tâm.

“Anh cảm thấy chắc Trương Phong đã thông đồng với giám đốc Tôn rồi, nên mình có đi tìm anh ta cũng vô dụng!”

Dương Uy nhớ lại thái độ của giám đốc Tôn đối với mình khi nãy, lại cộng thêm việc bản thân anh ta cũng không phải hội viên của nhà hàng Tân Thế Kỷ, nên có đi tìm anh ta cũng vô dụng.

“Haizz!”

Sau khi Trần Văn Văn nghe vậy thì không khỏi thở dài.

“Em không cần sốt ruột đâu, nghèo nàn vẫn là nghèo nàn, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày anh ta có sơ hở, tới lúc đó chúng ta ra tay cũng không muộn!”

Dương Uy quay đầu lại nhìn Trần Văn Văn rồi nham hiểm nói.

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?”

Trần Văn Văn trầm ngâm gật đầu

“Bạn bè anh cũng đến cả rồi, chúng ta đi thôi!”

Dương Uy nhìn giờ rồi bình tĩnh nói.

Ở một diễn biến khác, cô gái đẹp nhỏ tuổi và cô gái đẹp mặc đồ chuyên nghiệp quay về phòng bao số một.

Sau khi người họ đi vào trong phòng bào, đột nhiên họ lại ngây người tại chỗ, vẻ mặt họ vô cùng ngạc nhiên.

Bởi vì Trương Phong đang ngồi trong phòng bao.

Sau khi Trương Phong thấy hai người đi vào trong, gương mặt anh cũng có chút bất lực, anh đứng dậy nói: “Em gái, rốt cuộc cô muốn cái gì nữa? Hôm qua tôi đụng phải cô cũng đã xin lỗi cô rồi mà, hôm nay tôi cũng vô tình vẩy nước lên mặt cô thôi, sao cô cứ đuổi theo tôi không tha vậy?”

Lúc này trong lòng Trương Phong cứ nghĩ đến chuyện đi gặp mặt vợ chưa cưới, nên khi thấy cô gái đẹp nhỏ tuổi đuổi đến phòng bao của mình thì cứ nghĩ cô ấy đến để gây phiền phức.

“Không phải… anh, sao anh lại ở trong phòng bao này?”

cô gái đẹp nhỏ tuổi nhìn Trương Phong hỏi.

“Đây là phòng tôi thuê mà, tôi không ở đây thì ở đâu?” Trương Phong thẫn thờ một hồi rồi hỏi lại.

“Không phải, tôi hỏi anh thuâ cáu phòng bao này để làm gì?” cô gái đẹp nhỏ tuổi ngạc nhiên hỏi.

“Dĩ nhiên thuê phòng để ăn cơm rồi!”

Trương Phong không muốn để cô ấy biết anh thuê phòng là để gặp mặt vợ chưa cưới, nếu không đến lúc đó cô ấy sẽ làm loạn một trận nữa.

“Anh thuê phòng này có phải để gặp mặt ai không?”

Chính vào lúc này, cô gái đẹp mặc đồ chuyên nghiệp vốn không nói chuyện lại mở miệng hỏi Trương Phong.

Sau khi nghe cô gái đẹp nhỏ tuổi nói vậy, Trương Phong ngây người một hồi rồi thắc mắc nói: “Không sai, tôi có hẹn với người ta!”

“Người có hẹn với anh có phải tên là Lâm Phỉ Nhi không?”

cô gái đẹp mặc đồ chuyên nghiệp tiếp tục hỏi.

“Sao… sao cô lại biết?”

Cô gái đẹp mặc đồ chuyên nghiệp tiếp tục hỏi.

Sau khi nghe vậy thì Trương Phong mở to miệng, vẻ mặt vô cùng bất ngờ.

Sau khi cô gái đẹp nhỏ tuổi và cô gái đẹp mặc đồ chuyên nghiệp nghe thấy câu trả lời của Trương Phong, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, gương mặt vô cùng bất lực.

Bởi vì trong lòng bọn họ hiểu rõ, Trương Phong chính là người chồng chưa cưới mà hôm nay cô gái đẹp mặc đồ chuyên nghiệp muốn gặp!

“Chị họ, chị… chồng chưa cưới của chị lại là… lại đúng là tên háo sắc này!”

cô gái đẹp nhỏ tuổi lắp bắp nói với Lâm Phỉ Nhi.

Tuy Lâm Phỉ Nhi cũng không phải loại con gái hám tiền gì, nhưng theo sự miêu tả của em gái họ Lâm Tiểu Mạn về Trương Phong, lúc này Lâm Phỉ Nhi không hề có ấn tượng tốt gì với Trương Phong, bản thân cô ấy cũng rất phản đối chuyện Trương Phong chính là chồng chưa cưới của mình.

“Không phải, hai người các người đang nói gì vậy?” Sau khi Trương Phong nghe cuộc trò chuyện giữa Lâm Phỉ Nhi và Lâm Tiểu Mạn thì anh thắc mắc hỏi một câu.

Mà Lâm Phỉ Nhi và Lâm Tiểu Mạn thì đang thẫn thờ đứng im tại chỗ, không biết nên trả lời câu hỏi của Trương Phong như thế nào.

“Hai người nói chuyện đi chứ? Sao hai người lại biết tôi hẹn gặp Lâm Phỉ Nhi?”

Trương Phong bước lên một bước tiếp tục hỏi.

Lâm Phỉ Nhi nhìn Trương Phong ngập ngừng một hồi sau đó mím môi thấp giọng nói: “Bởi vì tôi chính là người mà anh muốn gặp!”

Sau khi Trương Phong nghe vậy thì ồ một tiếng, đột nhiên anh cảm thấy đầu óc mình trống rỗng!

Trước khi anh chưa gặp mặt Lâm Phỉ Nhi, Trương Phong cứ nghĩ vợ chưa cưới của mình là một cô gái xấu xí, tính cách cũng không tốt lành gì.

Nhưng Trương Phong lại không hề ngờ rằng, vợ chưa cưới của mình lại là một cô gái đẹp thuộc hàng cực phẩm như vậy!

Vả lại thân hình lại rất nóng bỏng, khí chất cũng rất hơn người.

Lúc trước thì thừa kế gia tài ba mươi triệu tỷ, bây giờ lại được tặng cho một cô gái đẹp thuộc hàng cực phẩm để làm vợ, Trương Phong thấy cả đời này của mình như đã viên mãn rồi.

Lâm Phỉ Nhi nhìn Trương Phong trước mặt mình, trong mắt ngoài sự khó tin còn có sự kinh ngạc.

Bởi vì cô ấy không thể tin chồng chưa cưới của mình lại là loại người như Trương Phong.

Còn lý Tiểu Mạn đúng bên cạnh Lâm Phỉ Nhi cũng vô cùng bất ngờ, cô ấy há hốc mồm miệng không nói được gì.

Lúc đầu khi Lâm Phỉ Nhi biết tự nhiên mình lại có một người chồng chưa cưới, một khoảng thời gian rất dài sau đó cô ấy cũng không thể chấp nhận được chuyện này.

Đầu tiên cô ấy cảm thấy bản thân mình không biết đối phương là ai, dựa vào đâu phải gả cho anh ta?

Có cô gái nào không hy vọng mình sẽ được gả cho người mình thật sự thích đâu chứ?

Vả lại bây giờ cũng là thế kỷ hai mươi mốt rồi, còn có cha Mễ Nao bắt ép gả đi nữa đâu?

Bởi vậy sau khi Lâm Phỉ Nhi biết chuyện này, cô ấy thà chết cũng không muốn đi gặp mặt người được gọi là chồng chưa cưới này.

Nhưng mà sau đó khi Lâm Phỉ Nhi nói chuyện với bố mình, khiến cô ấy không thể không chấp nhận.

Thì ra tập đoàn Lâm Thị đã gặp vấn đề về tài chính, cần một khoản tiền lớn mới có thể xoay chuyển được.

Nhưng khi bố Lâm đi tìm trong các ngân hàng trong nước, cùng với các tập đoàn hợp tác làm ăn thì không một ai chịu ra tiền giúp đỡ cả.

Nếu như cứ tiếp tục như thế thì tập đoàn Lâm Thị rất có khả năng phải đối mặt với việc sụp đổ, bố Lâm cũng có thể vì thế mà ngồi tug.

Đúng lúc bố Lâm đang rất tuyệt vọng thì có một công ty nước ngoài tìm đến gặp bố của Lâm Phỉ Nhi vày ngỏ ý muốn hỗ trợ tài chính cho tập đoàn Lâm Thị.

Nhưng điều kiện chính là nhà họ Lâm phải đưa năm mươi mốt phần trăm cổ phần cho bọn họ, vả lại Lâm Phỉ Nhi cũng phải gả cho Trương Phong!

Bởi vậy mới có chuyện Lâm Phỉ Nhi đột nhiên lại trở thành vợ chưa cưới của Trương Phong.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.