Trọng Sinh Làm Ma Giáo Giáo Chủ ( Côn Luân Ma Chủ )

Chương 14. Lá mặt lá trái



Hàn Báo là người thô kệch nhưng không phải ngu ngốc, kế hoạch của Sở Hưu tốt xấu ra sao hắn cũng có thể nhìn ra.

Ngày trước trong Bắc Địa Tam Thập Lục Cự Khấu có kẻ chuyên bày mưu tính kế cho họ, thậm chí vài vị thủ lĩnh trong Bắc Địa Tam Thập Lục Cự Khấu cũng là người tâm cơ thâm trầm, tinh thông tính toán.

Nếu không phải lúc trước Mã Khoát đã nói cho hắn thân phận của Sở Hưu, Hàn Báo thậm chí có lòng muốn mời chào Sở Hưu gia nhập sơn trại của họ.

Sở Hưu này mặc dù thực lực không đáng nhắc tới, nhưng chỉ bằng những lời y nói ngày hôm nay, Sở Hưu đã có tư cách ra điều kiện với Hàn Báo hắn.
“Đúng rồi, Sở Hưu tiểu tử, ngươi đã cho ta ý kiến như vậy nhưng đến giờ ta vẫn chưa biết ngươi muốn cái gì đấy.”

Sở Hưu trầm giọng nói: “Rất đơn giản, ta ở Sở gia cũng có một đội buôn, ta hy vọng đội buôn của ta có thể ra vào Thương Mang Sơn thoải mái, còn nữa, nếu ta đã hợp tác với Hàn lão đại, vậy ta cũng hy vọng lúc ta cần Hàn lão đại ngài giúp ta giết người, Hàn lão đại cũng có thể ra tay.”

Gương mặt hơi hung ác của Hàn Báo lộ ra vẻ như cười như không: “Điều thứ nhất không vấn đề, Bắc Địa Tam Thập Lục Cự Khấu chúng ta tuy thực chất là giặc cướp nhưng vẫn giảng đạo nghĩa giang hồ, ngươi đã đưa ra ý tưởng hay cho ta, đương nhiên ta sẽ đáp ứng điều kiện của ngươi.

Nhưng điều thứ hai, ngươi coi Hàn Báo tay như tay chân hay sao? Chỉ một tin tức đó còn chưa đủ!”
Sở Hưu thản nhiên đáp: “Có qua có lại mới là hợp tác chứ, thứ ta có thể cho Hàn lão đại đương nhiên không chỉ có vậy.

Sở gia ta chính là thế lực bản địa tại Thông Châu Phủ, trong Thông Châu Phủ cũng có làm ăn về khách sạn. Đại bộ phận thương đội lui tới Thông Châu Phủ đều phải ở lại trong khách sạn của Sở gia ta. Ta có thể tìm hiểu tình báo của bọn họ, kể cả con đường họ định đi, những thứ họ mang theo.”

Ánh mắt Hàn Báo lập tức sáng lên, nếu có những tình báo này vậy một khi sơn trại của hắn xuất thủ chắc chắn sẽ không vồ hụt.

Đúng lúc này, Sở Hưu đột nhiên nóii: “Đúng rồi, mấy ngày nữa ta sẽ đưa tin về một hương đội của Sở gia cho các vị Hàn lão đại, các vị xuất thủ cướp của giết người, coi như quà ra mắt ta tặng cho Hàn lão đại.”

Hàn Báo cau mày nói: “Ngươi bảo ta cướp của thương đội Sở gia các người? Thế là sao?”
Ánh mắt Sở Hưu lộ ra ý lạnh: “Đó là đội buôn của Sở gia chứ không phải đội buôn của ta!”
Hàn Báo cùng Mã Khoát liếc mắt nhìn nhau, trong lòng cùng chấn động.

Bàn về xuất thủ ngoan độc, đám giặc cướp bọn họ chẳng thể sánh nổi đám đệ tử thế gia này, hạ thủ với người mình còn ác độc như vậy nói chi với người khác.

Hàn lão đại lập tức đáp ứng điều kiện hợp tác của Sở Hưu, Sở Hưu sau khi trao đổi ước định phương thức liên lạc song phương, bèn về Thông Châu Phủ. Cao Bị cũng được Mã Khoát cho thủ hạ đưa về.
Khi gặp lại Sở Hưu, Cao Bị thiếu chút nữa khóc rống lên.

Mấy ngày nay ở cùng đám giặc cướp, Cao Bị chỉ thấy một ngày dài bằng một năm, chỉ sợ làm gì khiến đối phương mất hứng, bị đối phương chém chết.
Chứng kiến bộ dáng này của Cao Bị, Sở Hưu không khỏi lắc đầu, Cao Bị này mặc dù làm việc cẩn trọng nhưng lá gan lại quá nhỏ.

Sau khi vào thành, Sở Hưu trực tiếp trở lại Sở gia, nhưng lúc này trước cổng của Sở gia đang có một đám người bận rộn, cất từng rương hàng hóa lên xe như đang chuẩn bị xuất phát.
Thấy cảnh này, thần sắc Sở Hưu lập tức trầm xuống.

Gần đây Sở gia không có đội buôn nào ra vào, chỉ có đội buôn đi về phía Yến Quốc, những người này là ai không cần hỏi cũng biết.

Nhưng vấn đề hiện tại là đội buôn này giờ đã thuộc quản lý của mình, kết quả mình không có mặt, đám người này lại chuẩn bị lên đường. Đúng như Cao Bị nói, người trong đội buôn này sợ rằng từ đầu đã không định nghe lời mình rồi.

“Ai bảo các ngươi đi.” Sở Hưu sắc mặt âm trầm hỏi.
Một quản sự đội buôn hơn bốn mươi tuổi chậm rãi bước tới, gương mặt mỉm cười khiên tốn thi lễ với Sở Hưu nói: “Tiểu nhân Trương Toàn, là quản sự đội buôn, ra mắt nhị công tử.”

Thái độ của Trương Toàn này không thể tính là phách lối, thậm chí có phần nịnh nọt, có điều Sở Hưu vẫn lạnh lùng nói: “Giờ đội buôn này do ai quản?”
Trương Toàn cười nói: “Đương nhiên là do nhị công tử ngài quản rồi.”

Ánh mắt Sở Hưu nhìn thẳng vào Trương Toàn, điềm nhiên nói: “Nếu là do ta quản, vậy bây giờ ai cho phép ngươi chuyển hàng hóa lên đường? Bên trên phê duyệt hàng hóa bán bao nhiêu bạc, mang về những thứ gì, nhóm hàng này chuẩn bị vận chuyển ra sao? Mấy thứ này ngươi đã bàn bạc với ta chưa?”

Trương Toàn cúi đầu ra vẻ khiêm tốn nói: “Xin nhị công tử thứ tội, có điều lúc đó nhị công tử không có trong phủ, tiểu nhân không tìm được ai bàn bạc cho nên đã đi báo cho gia chủ, được gia chủ đồng ý mới dám đi.

Thời gian không đợi người, thương đội bị chậm trễ thời gian cũng chính là mất đi vàng bạc. Có điều mong nhị công tử yên tâm, tiểu nhân quản lý thương đội tới giờ chưa từng gặp sự cố gì.

Đương nhiên nếu ngài thật sự bất mãn, vậy đợi tiểu nhân xong việc lần này trở về, xin để nhị công tử xử trí.”
Lúc này ngoài cửa lớn Sở gia đã có không ít người Sở gia, mọi người đều dùng ánh mắt trêu cợt nhìn Sở Hưu.

Có là kẻ ngu cũng có thể nhận ra, mặc dù thái độ của Trương Toàn hết sức khiêm cung, nhưng rõ ràng không nể mặt Sở Hưu, cũng không cho y cơ hội nhúng tay vào đội buôn.

Có điều so với thái độ phách lối của Liễu quản gia lúc trước, Trương Toàn này mặc dù chỉ là quản sự thương đội nhưng từng vào nam ra bắc, thái độ đưa đẩy cực kỳ khéo léo, là kẻ cực kỳ lõi đòi khó chơi.

Hiện giờ ngay trước mặt mọi người, hắn đã tỏ thái độ khiêm cung như vậy, còn đưa cả Sở Tông Quang cùng lợi ích của toàn bộ đội buôn ra nói, Sở Hưu làm gì được hắn?
Chẳng lẽ đánh hắn một trận? Hắn không phải Liễu quản gia, không nói sai gì bị Sở Hưu tóm được đuôi.

Huống hồ cho dù Sở Hưu thật sự phát điên lên động thủ với hắn mà không cần lý do, mọi người xung quanh sẽ có người ngăn cản, còn Sở Hưu thậm chí rất có thể vì chuyện này mà mất đi vị trí quản lý đội buôn của mình.

Ánh mắt Sở Hưu lộ vẻ lạnh lùng, vỗ vỗ lên vai Trương Toàn rồi nhỏ giọng nói: “Trương quản sự đúng không? Tốt lắm, ngươi làm tốt lắm, chỉ hy vọng ngươi đừng hối hận thì tốt.”

Ánh mắt Trương Toàn lóe lên vẻ đắc ý, khiêm tốn cười nói: “Đa tạ Nhị công tử khích lệ, tiểu nhân làm việc vì Sở gia, vĩnh viễn không hối hận.”
Sở Hưu thản nhiên nói: “Không hối hận thì tốt, Trương quản sự, chúc ngươi lên đường bình an.”

Trương Toàn nhíu mày, bốn chữ ‘lên đường bình an’ sao nghe khó chịu như vậy? Có điều hắn cũng chẳng buồn để ý, hắn đã sớm là người bên phía tam công tử, đã định sẵn không cùng đường với vị nhị công tử không được sủng ái này. Đắc tội thì đắc tội, chẳng có gì to tát.

Đám hạ nhân Sở gia vây xem cũng âm thầm cười lắc đầu, Sở Hưu này rốt cuộc vẫn quá non, bị loại già đời như Trương Toàn ép cho không nói nên lời.
Sau khi đám người tản đi, Sở Hưu mang vẻ mặt âm trầm theo Cao Bị về tiểu viện của mình.

Cao Bị đang muốn nói gì đó, đã thấy sắc mặt âm trầm của Sở Hưu lập tức khôi phục như thường, y hỏi Cao Bị: “Ngươi có nghe ngóng được tuyến đường của đội buôn không?”

Cao Bị sửng sốt một chút rồi mới gật đầu nói: “Đương nhiên là được, mỗi lần đội buôn xuất phát đều phải ghi chép lại trong hồ sơ của Sở gia, như vậy chúng ta mới tính được thời gian qua lại của mỗi đội buôn, một khi quá thời gian chúng ta phải cho người đi tìm. Thứ này không phải bí mật gì, rất dễ tra ra được.”

Sở Hưu lấy một tờ giấy ra, viết một bức thứ, đóng một con dấu kỳ quái lên giao cho Cao Bị: “Lấy bản đồ hành trình đội buôn, đặt vào đống đá ở vùng phía bắc cách thành ba dặm.”

Cao Bị mặc dù là người thành thật nhưng lại không ngốc, hắn cũng có thể đoán ra Sở Hưu định làm gì, suy nghĩ này khiến hắn không khỏi run rẩy.

Nhưng hắn đã là người bên phía Sở Hưu, Sở Hưu bảo hắn làm gì, hắn chỉ có thể làm theo. Nếu không, hậu quả ra sao hắn có thể cảm giác được từ phương thức hành xử tàn nhẫn của Sở Hưu.

Lúc này đội buôn của Trương Toàn đã khởi hành, một quản sự tiến tới cạnh Trương Toàn cau mày nói: “Lão Trương, hôm nay ngươi làm mất lòng nhị công tử rồi. Ta đã nghe người ta kể lại lúc trước nhị công tử đối phó với Liễu quản gia trong buổi nghị sự gia tộc như thế nào. Vị nhị công tử này sau khi trở về từ khu hầm mỏ Nam Sơn, đã không còn là nhị công tử trước kia nữa.”

Trương Toàn chẳng chút để ý nói: “Ta biết rồi, có điều ngươi cũng đừng quên bao năm qua chúng ta nhận bao lợi lộc từ chỗ tam công tử. Kể cả lần chúng ta bị người ta lừa gạt, mua về một đống thuốc giả, chuyện đó cũng do tam công tử cùng nhị phu nhân giúp chung ta che giấu.

Chúng ta đều là người làm của Sở gia, nhưng Sở gia tương lai là Sở gia của ai còn chưa biết được, nếu đã chọn phe vậy không thể chần chừ được. Nếu xảy ra chuyện, nhị phu nhân cùng tam công tử sẽ tiếp tục chống đỡ giúp chúng ta.

Cũng như hôm nay, thái độ của ta làm gì có sơ hở gì, Sở Hưu hắn dám giết ta ư? Sở gia là đại gia tộc, đã là đại gia tộc vậy phải làm theo quy củ. Chỉ cần chúng ta không phá hỏng quy củ, Sở Hưu kia cũng chẳng làm gì được chúng ta.”

Quản sự kia khẽ gật đầu, có điều trong lòng vẫn có cảm giác bất an.
Lên đường bình an
Hết chương 14.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.