Trúc Mã Là Ông Xã Tương Lai

Chương 17:Người tớ thích là cậu



Khoảng cách gần như vậy khiến khuôn mặt cô nóng lên, tim cứ đập như thể được uống thuốc tăng lực vậy.

Tiếu Sam bối rối gạt hai tay của Hàn Mặc Thần ra, lúng túng nói

” Tớ… tớ đói rồi, xuống ăn cơm đây ! “

Chưa đầy ba giây đã không thấy người đâu.

Hàn Mặc Thần phì cười, hắn chống tay lên lan can, tâm trạng còn đang để trên hai bàn tay vẫn còn lưu lại nhiệt độ khuôn mặt của cô….

***

Hàn Mặc Thần đứng ở chỗ khuất, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào gốc cây cổ thụ to nhất trong trường, trong lòng hàng vạn hàng ngàn câu hỏi lời nói chạy loạn.

Hừ, bảo hắn về trước là muốn hẹn riêng với Từ Thiên Tước sao ?

Không phải là tỏ tình đấy chứ ?

Tiểu Sam Sam, có phải là tớ không dạy dỗ cậu đàng hoàng không hả ?!!

Ở dưới cây cổ thụ….

Tiếu Sam đứng nép ở một chỗ vắng người, thấp thỏm nhìn xung quanh, tự nhủ trong lòng

Hừm, không thể để cậu ấy biết được. Nếu cậu ấy biết, thì đời mình coi như đi tong.

Cuối cùng xác định xung quanh không có nguy hiểm, Tiếu Sam mới quay người lại, đối diện với nam sinh trước mặt

” Tiếu Sam, cậu gọi tớ ra đây có chuyện gì thế ? “. Từ Thiên Tước khó hiểu nhìn cô hỏi.

” Từ Thiên Tước, tớ nói cho cậu nghe chuyện này, nhưng mà tuyệt đối, cậu không được để lộ ra là tớ nói đấy nhé ! “

Từ Thiên Tước nhìn vẻ mặt như thể long trọng của Tiếu Sam, cũng bị dọa theo, nghiêm túc trả lời

” Được, cậu mau nói “

” Từ Thiên Tước, thật ra…. “

” Cậu thích cậu ta ? “. Ở phía sau bất chợt vang lên giọng nói âm trầm dọa cho Tiếu Sam giật mình nhảy dựng lên.

” Hàn Mặc Thần, không phải cậu về trước rồi sao ? “. Tiếu Sam bị dọa một trận, ngạc nhiên hỏi.

Hàn Mặc Thần không quan tâm đến Tiếu Sam, trực tiếp vung một nắm đấm vào thẳng vào mặt Từ Thiên Tước

” Tao chẳng phải đã nói mày phải tránh xa Tiếu Sam ra sao ? “

Tiếu Sam sợ hãi túm lấy tay Hàn Mặc Thần đang tiếp tục vung xuống, hét lớn

” Hàn Mặc Thần, cậu điên rồi sao ! “

Từ Thiên Tước bị đấm mà không hiểu lí do. Một thư sinh như cậu ta, hưởng một đấm của Hàn Mặc Thần là choáng váng, không còn phân biệt được trời trăng mây gió gì nữa.

Ngăn cản không được, cô liền đứng chắn trước mặt Từ Thiên Tước

” Hàn Mặc Thần, có gì từ từ nói, cậu đừng đánh nữa ! “

Hắn thấy cô đứng chắn trước Từ Thiên Tước thì lửa giận càng bùng phát hơn, hắn lạnh lùng nhìn cô

” Tiếu Sam, cậu tránh ra ! “

” Không, tớ không tránh, cậu bình tĩnh lại đi !”.

Hàn Mặc Thần nhìn cô nhất định một mực không chịu tránh ra, liền tiến lên định lôi cô qua một bên. Nhưng Tiếu Sam vừa thấy Hàn Mặc Thần bước lên liền hoảng hốt nhảy lên theo bản năng ôm chặt lấy người hắn vội vàng hét lớn

” Hàn Mặc Thần, tớ không thích Từ Thiên Tước, người tớ thích là cậu ! “

Hàn Mặc Thần đột nhiên bị cô ôm chặt liền ngẩn người, chậm chạp tiêu hóa câu nói vừa rồi của cô.

Hắn nhìn Tiếu Sam đang gắt gao ôm lấy hắn, hai mắt còn đang nhắm chặt, ở khóe mắt đã ửng đỏ.

Gió chiều nhẹ nhàng thổi, lá cây bé tí trên cây cổ thụ lưu luyến dứt ra bay theo gió. Hàn Mặc Thần cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Chỉ là giây phút lãng mạn chưa kéo dài được ba phút, Tô Tô – nữ sinh hổ báo xuất hiện. Tô Tô nhìn khóe miệng Từ Thiên Tước đã chảy máu, hùng hổ hét lớn

” Tên cẩu họ Hàn kia, dám ăn hiếp người của bà ! “

Nói chưa xong liền trực tiếp đưa ra một đòn karate dọa người, chỉ là… không hề trúng mục tiêu.

Hàn Mặc Thần nhếch khóe miệng nhìn Tô Tô, sau đó lại cúi đầu nhìn Tiếu Sam, lạnh lùng hỏi

” Không thích cậu ta thì hẹn riêng cậu ta ra đây làm gì ? “

Tiếu Sam nhìn Tô Tô, chột dạ cúi đầu, giọng như muỗi kêu trả lời

” Tớ… tớ muốn nói cho Từ Thiên Tước biết Tô Tô sắp đi Anh mà thôi “

Hàn Mặc Thần vui vẻ, khuôn mặt dãn ra không ít, thâm tâm như đang bắn pháo hoa vui mừng.

Tốt, không phải tỏ tình ! Thực vui vẻ !

Từ Thiên Tước vừa nghe cô nói xong, sững sờ nhìn Tô Tô

” Tiểu Tô, cậu… sắp đi Anh ? “

Hàn Mặc Thần kéo Tiếu Sam đi chỗ khác, nhường lại không gian riêng cho hai người nói chuyện.

Mặt Tô Tô hơi mất tự nhiên, né tránh câu hỏi của Từ Thiên Tước

” Chẳng phải đã nói cậu tập võ đi sao, nhìn xem, bị đánh đến chảy máu miệng ! “

Từ Thiên Tước giống như không nghe cô trách, một mực hỏi lại

” Cậu sắp đi Anh ? “

Nhìn vẻ cương quyết của Từ Thiên Tước, cô biết mình không thể không trả lời. Tô Tô gật nhẹ đầu.

Cả hai người rơi vào trầm mặc. Từ Thiên Tước nhìn cô một hồi lâu, rồi thở dài mỉm cười ôn nhu

” Tiểu Tô, đợi tớ một năm nữa ! “

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu. Từ Thiên Tước… cậu ấy…

Từ Thiên Tước đưa tay vuốt nhẹ tóc cô

” Tiểu Tô, cậu đi Anh trước, đợi tớ một năm nữa, tớ nhất định sẽ giành được học bổng du học sang Anh, đến lúc đó, cậu sẽ không một mình nữa ! “

Khóe miệng Tô Tô nhếch cao, cô không trả lời Từ Thiên Tước, chỉ cười cười

” Mau đến phòng y tế, tớ sát trùng vết thương cho cậu ! Cậu yếu đuối như vậy, làm sao sau này bảo vệ tớ đây ? “

Tròng mắt Từ Thiên Tước đột nhiên sáng lên, cậu ta nở một nụ cười rực rỡ dưới gốc cây cổ thụ, nhẹ nhàng trả lời

” Được ! “

 
 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.