Trúc Mã Là Ông Xã Tương Lai

Chương 22:Hôn... hôn rồi



Ngày ngày ôn luyện, ngày ngày giảng giải, cuối cùng cũng tới ngày thi.

Những ngày vừa qua thực sự vất vả với Tiếu Sam, cô phải vùi đầu vào những xấp tài liệu dày đặc cơ bản, phải nói rằng cô thực sự bái phục lớp trọng điểm, lúc còn ở lớp thường, trước ngày thi cô mới chậm rãi cầm tài liệu đọc qua loa ôn tủ.

Tuy đã được Hàn Mặc Thần tận tình đôn thúc, nhưng vào phòng thi vẫn rất run. Trước giờ phát đề, Tiếu Sam quay lại nhìn Hàn Mặc Thần ở cuối lớp phát hiện hắn đang nhìn cô.

Tiếu Sam run rẩy nhớ lại lời đe dọa của hắn tối hôm qua

>. Đến hai chữ cuối, hắn chợt nhấn giọng, kéo dài đầy uy hiếp.

Tiếu Sam cố gắng điều hòa hơi thở căng thẳng của mình, thầm nhủ phải làm thật tốt.

Trống đánh, đề phát.

***

Tiếu Sam mệt mỏi đẩy cửa bước vào nhà.

” Ba, mẹ ! Con về rồi ! “. Phù ! Cuối cùng cũng kết thúc, có thể thoải mái rồi !

Bà Tiếu ở trong bếp ló đầu ra

” Làm tốt chứ ? “

Tiếu Sam nhớ lại đề thi lúc chiều, thẫn thờ đáp lại

” Cũng tốt ạ ! “

Ông Tiếu ngồi ở phòng khách nhìn con gái bảo bối, bĩu môi làm bộ dáng quá quen

” Tiếng Anh tốt còn các môn khác rất tệ phải không ? “

” Ba, lần này là Hàn Mặc Thần ôn thi cho con đó, sao có thể giống mấy lần trước chứ ! “. Tiếu Sam bĩu môi tự hào nói.

Bà Tiếu nhìn con gái huênh hoang, khẽ cười đáp lại một câu khiến cô sặc nước bọt

” Ồ, con rể ôn thi cho cơ à ? “

Tiếu Sam : “…”. Vẻ mặt ba mẹ như thế là ý gì ? Con hoàn toàn liêm chính ôn thi đó.

***

Sau khi lấp đầy cái bụng nhỏ, Tiếu Sam lên phòng nhìn một lượt, đem tất cả các tài liệu gom lại, rồi đi sang căn phòng bên cạnh. Cô ló cái đầu nhỏ vào phòng, khẽ gọi

” Tiểu Thần ! Tớ sang trả tài liệu ! “

Căn phòng im ắng. Hàn Mặc Thần không có ở trong phòng, đi đâu rồi không biết.

Tiếu Sam đem tài liệu bỏ lên bàn học của Hàn Mặc Thần, chợt nhìn thấy khung ảnh cô và hắn chụp lúc bé để trên kệ sách bên cạnh, cô tò mò tới gần vươn tay định lấy xuống, nhưng là chỉ hận cái chân của cô quá ngắn, khung ảnh còn để chỗ cao nhất.

Tiếu Sam nhìn khung ảnh rồi lại nhìn xung quanh một lượt, quyết định lấy cái ghế bông kê chân. Cô chậm rãi bước lên cái ghế bông, cẩn thận ướm thử, mặc dù hơi rung lắc, nhưng cô vẫn bám tay vào kệ sách nên tương đối ổn.

Cánh tay nhỏ với lên, vẫn không tới. Tiếu Sam nhón chân hết cỡ, vươn người lên.

Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa !

Tiếu Sam lấy sức rướn người lên một cái, bàn tay lập tức chạm tới khung ảnh. Nhưng là ngay sau đó, ghế bông chao đảo.

” Tiểu Sam Sam, cậu đợi… A “. Hàn Mặc Thần mở cửa, vừa vặn thấy Tiếu Sam rướn người lên khung ảnh rồi chao đảo, tim hắn nhảy dựng, lập tức vọt tới.

Bịch ! Choang ! Rầm !

Khung ảnh rơi xuống đất, tiếp theo đó là hai thân thể ngã chồng lên nhau.

Tiếu Sam trợn to mắt nhìn khuôn mặt phóng đại đối diện.

Hôn… hôn rồi !

Hàn Mặc Thần đau điếng nằm dưới đất, cộng thêm thân thể của Tiếu Sam chồng lên trên, nhưng mà hắn thứ hắn cảm nhận được duy nhất bây giờ, chính là đôi môi, còn có… cái thứ mềm mại đè lên lồng ngực rắn chắc của hắn.

Vành tai hắn nhanh chóng ửng đỏ. Tiếu Sam sực tỉnh, vội vàng ngồi dậy, nhưng Hàn Mặc Thần chợt ôm lấy gáy cô, xoay người đảo cô nằm xuống dưới, chống tay hai bên đầu cô, từ trên nhìn chằm chằm đôi môi của cô.

” Làm bài được không ? “. Giọng hắn nam tính vang lên.

” T..Tốt, vô cùng tốt ! “. Giờ phút này tâm trí cô đã nhảy loạn, run rẩy trả lời.

Hàn Mặc Thần vuốt mấy sợi tóc trước mặt cô, giọng hắn tan trong không khí

” Vậy… quà của cậu ! “

Dứt lời, hắn đem cánh môi áp xuống. Làm trước chỉ là lướt nước, lần này là chính thức lấy đi nụ hôn đầu của cô. Không khuấy đảo, chỉ là đơn giản dây dưa bờ môi căng mọng của cô.

Tiếu Sam nằm dưới đã sớm ngây ngốc, bị Hàn Mặc Thần hôn đến mê loạn. Kĩ thuật hôn tốt như vậy, chắc chắn đã hôn qua rất nhiều cô gái xinh đẹp khác, nghĩ vậy, tâm trí cô bỗng nhiên bùng nổ, tức giận cắn mạnh khóe môi hắn.

Máu bật ra trong khoang miệng, Hàn Mặc Thần đau đến nhíu mày nhìn Tiếu Sam, cô vội vàng đẩy hắn ra, đứng dậy đá vào người hắn một cái, hung hăng nói

” Hừ, ai thèm quà chứ ! “. Nói xong liền quay ngoắt chạy về phòng đóng cửa.

Kì thực, cô tức giận chuyện hôn là phần nhỏ, phần lớn là không biết hôn xong đối mặt với hắn thế nào, vô cùng lúng túng, nụ hôn đầu của cô vậy là đưa cho Hàn Mặc Thần mất rồi, thật không biết nên vui hay nên buồn nữa.

Nhưng cô biết, trong lòng mình, trái tim đã sớm nhộn nhạo.

Sau khi Tiếu Sam bỏ đi, Hàn Mặc Thần khó hiểu ngồi trên đất, đưa tay lau máu trên khóe môi, hắn chợt nở nụ cười.

Không nghĩ tới, ngọt ngào đến vậy !


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.