Việt Ma Tân Lục

Quyển 1 - Chương 17: Trốn tránh



Ngồi trong nhà một lúc, cảm thấy cơn giận cứ bừng bừng trong người, vô cùng bực tức, Minh Hưng đi thẳng ra ngoài, phóng xe lên thị trấn. Nếu ở làng giờ này đã tối om, chỉ hiu hắt mấy ánh đèn hắt ra đường cái thì thị trấn sầm uất hơn hẳn, đèn đường sáng rực, xe cộ vẫn còn đi lại tấp nập, hàng quán vô cùng đông đúc, ồn ào.

Phóng xe một lúc, gió đêm lạnh giúp cơn giận điên cuồng trong Minh Hưng dịu bớt. Không hiểu sao nhưng mỗi khi ở nhà Minh Hưng lại cảm thấy mình dễ nổi nóng hơn bình thường, cũng khó kiềm chế lửa giận hơn, như vừa rồi là một ví dụ điển hình.

Đỗ xịch xe trước cửa một quán karaoke, Minh Hưng đi thẳng vào trong, anh ta là khách quen của chỗ này nên lễ tân lập tức đon đả cười nói.

– Anh Hưng, phòng 302 nhé, anh có cần tay vịn không?

Minh Hưng gật đầu, bấm thang máy lên tầng ba. Trong quán karaoke ánh đèn mờ ảo, xanh xanh đỏ đỏ, anh ta đứng một mình trong thang máy, hơi điều hòa lạnh ngắt phả thẳng xuống đầu khiến anh ta bất giác rùng mình. Một số hình ảnh lướt qua tâm trí khiến Minh Hưng thoáng run lên. Vừa lúc ấy thang máy mở ra. Minh Hưng lén lút thở phào một cái rồi đi thẳng vào phòng 302.

Chỉ mấy phút sau đã thấy hai cô gái mặc váy ôm ngắn cũn cỡn đẩy cửa bước vào, cười ngả ngớn.

– Anh Hưng, lâu lắm rồi mới tới quán em chơi đấy nhé!

Vừa nói, hai cô gái mặc váy ngắn liền sà ngay vào, ngồi hai bên Minh Hưng. Một cô thành thạo mở chai bia trên bàn, một cô bấm chọn bài hát. Hai cô gái này đều biết tính Minh Hưng nên chỉ một loáng đã chọn xong bài. Một cô đưa cho Minh Hưng cốc bia, một cô dúi vào tay anh ta cái mic.

– Anh hát đi.

– Thôi em hát đi, anh đang đau đầu.

– Vậy uống bia cho đỡ đau nào.

Cô gái bên cạnh nũng nịu nói. Minh Hưng đỡ lấy cốc bia, uống một hơi cạn. Cô gái kia thấy vậy lại rót đầy rồi đưa cho Minh Hưng.

Căn phòng mờ ảo, âm nhạc xập xình chao đảo, chẳng mấy chốc dưới chân ba người đã lổn nhổn vỏ bia. Minh Hưng không hát, anh ta chỉ ngồi tu ừng ực từng cốc bia lớn. Những lời của Lan Phương và Gia Huy khiến Minh Hưng vô cùng khó chịu, chỉ cảm giác lâng lâng của bia mới giúp anh ta thấy yên tâm hơn. Anh ta không làm gì cả. Đúng vậy, là cô ta tự tìm đường chết, rõ ràng là cô ta tự tay treo cổ mình, anh ta không liên quan, không liên quan…

Minh Hưng ngửa cổ tu hết cốc bia, nhìn màn hình chập chờn đủ thứ hình ảnh quay mòng mòng. Một cô gái nũng nịu ngả vào lòng anh ta.

– Anh có chuyện gì buồn à?

– Ừ. – Minh Hưng uống thêm một ngụm to, không nhìn cô ta, chỉ ừ một tiếng.

– Thế hôm nay em sẽ làm anh vui nhé?

Cô gái đã gần như dán cả người vào Minh Hưng. Anh ta nhếch môi cười, quay người, cúi đầu muốn hôn cô gái đó. Nhưng Minh Hưng đột nhiên khựng lại. Cô gái trong lòng anh ta có gương mặt khả ái, đôi mắt tròn to đen láy ngây thơ, bên má còn có lúm đồng tiền, gương mặt xinh đẹp không cần trang điểm. Minh Hưng lạnh cứng cả người, đẩy mạnh cô gái ra. Ngọc Ly. Cô ta là Ngọc Ly.

– Anh sao thế?

Cô gái đứng dậy, có vẻ khó chịu. Lúc này lại là gương mặt đậm phấn son, cái váy ôm ngắn cũn cỡn lộ hết cả chân. Cô gái bên kia thấy vậy cũng ngừng hát, nghiêng người qua.

– Anh giận ai mà xô cả bạn em vậy? Nào, quên chúng nó đi, hôm nay mình không say không về.

Minh Hưng gạt cốc bia cô gái kia đang đưa đến, khiến cái cốc rơi xuống đất, vỡ tan. Anh ta nuốt nước bọt, cổ họng bỏng rát. Vừa rồi rõ ràng là gương mặt xinh đẹp của Ngọc Ly. Minh Hưng đẩy hai cô gái, bước thẳng vào thang máy.

Hai cô gái nhìn theo bóng lưng Minh Hưng, cùng bĩu môi.

– Đồ điên!

Nói rồi bọn họ kéo váy, đủng đỉnh rời khỏi phòng.

Ra khỏi quán karaoke, Minh Hưng đi lang thang trên phố. Cảm giác lạnh lẽo bao kín toàn thân.

Nhớ lần đầu tiên gặp Ngọc Ly, anh ta đã choáng váng trước vẻ đẹp trong trẻo của cô. Lúc đó cô là sinh viên đại học, mặc áo sơ mi trắng, không cần trang điểm mà vẫn như bừng sáng cả một góc trời. Cô mỉm cười với người con trai bên cạnh mà khiến Minh Hưng như phát điên. Lần đầu tiên anh ta hiểu được thế nào là say nắng. Bản năng chiếm hữu khiến anh ta không cam tâm.

Xe vẫn lao vun vút trên đường. Một bóng người mặc váy trắng, trên váy loang lổ máu ở đâu lao vụt ra trước đầu xe Minh Hưng khiến anh ta kinh hãi phanh gấp, suýt chút nữa ngã xuống đường. Lúc này đêm đã khuya, đường cũng thưa người nên không ai việc gì, mấy chiếc xe chạy phía sau phun ra mấy câu chửi thề rồi cũng đi thẳng.

Minh Hưng đứng đờ đẫn giữa đường. Phía trước không có một ai, nhưng rõ ràng vừa rồi anh ta nhìn thấy người đó mà. Cổ họng Minh Hưng khô rát, trán đầy mồ hôi lạnh, chân tay thì run rẩy. Anh ta nhìn quanh quất hồi lâu, không thấy gì mới đi tiếp. Nhưng lần này anh ta lái xe chầm chậm, chỗ bia uống lúc trước đã mất sạch tác dụng, giờ anh ta tỉnh như sáo, căng mắt nhìn phía trước. Tim trong lồng ngực cũng đập thình thịch.

Minh Hưng cứ tự nhủ, đều là do cô ta tự chuốc lấy, anh ta không làm gì cả. Rõ ràng là cô ta tự mình treo cổ lên xà nhà. Lan Phương nói nhăng nói cuội, anh ta để tâm làm gì? Còn cái bóng vừa nãy? Trên đời làm gì có ma quỷ, chắc chắn chỉ là ảo giác do uống bia rồi lái xe nhanh.

Anh ta không biết mình định đi đâu, nhưng chắc là do bản năng, Minh Hưng đang lái xe về nhà. Nghĩ đến căn phòng lạnh lẽo, u uất, đến hình ảnh toàn thân đầy máu, gương mặt tái nhợt, hai mắt trợn trừng, lủng lẳng trên xà nhà của Ngọc Ly khiến Minh Hưng rùng mình. Anh ta lưỡng lự, không dám trở về nhà. Về nhà đêm nay chắc chắn không ngủ nổi. Anh ta tức giận chửi thề một câu.

– Con khốn, mày chết rồi còn ám tao làm gì? Sao không để tao yên?

Minh Hưng tấp xe vào khách sạn ven đường, lấy một phòng rồi đi thẳng lên. Xả nước nóng đầy bồn, anh ta ngâm mình trong đó, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nước nóng giúp anh ta thấy thư giãn hơn đôi chút.

Đang thiu thiu ngủ thì một cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến anh ta giật mình tỉnh giấc. Cánh cửa kính của phòng tắm rung lên bần bật. Tiếng khóc ai oán ở đâu vang vọng khắp căn phòng. Lẫn vào tiếng khóc đó là tiếng nói nghe không rõ ràng.

Minh Hưng run rẩy nhảy khỏi bồn nước, với tay sập chốt cửa kính phòng tắm. Tiếng khóc rít lên thê lương khiến tay anh ta run đến mức không kéo nổi chốt.

Cuống quýt bỏ chạy vào phòng ngủ, anh ta nhảy ngay lên giường, kéo chăn trùm kín người, run bần bật. Tiếng khóc vẫn vang vọng khắp phòng, vô cùng thê lương. Nhưng chỉ khoảng mấy phút sau thì Minh Hưng không nghe thấy gì nữa, anh ta nằm trong chăn, cố gắng mở to mắt chờ đợi. Không nghe thấy gì nữa anh ta mới thò đầu ra. Căn phòng khách sạn bật đèn sáng trưng, cái gương gắn bên tường phản chiếu hình ảnh anh ta da dẻ xanh mét, người đầy mồ hôi.

Minh Hưng lật chăn, đi vào nhà tắm, mở vòi nước lạnh. Anh ta vã nước lên mặt, thấy tỉnh táo hơn. Soi mình trong gương, nhìn vẻ mệt mỏi của bản thân, Minh Hưng thở dài. Nếu ngày ấy không làm điều đó thì mọi chuyện có khác không?

Nhưng bây giờ hối hận thì có ích gì? Minh Hưng chán nản đi ra ngoài, mở tủ lạnh. Bên trong có nước lọc, bia và mấy hộp mì. Anh ta bật nắp lon bia, mở ti vi, là chương trình bóng đá. Ngồi trên giường, lơ đãng xem trận bóng đêm muộn, Minh Hưng uống hết lon bia này đến lon bia khác. Điều hòa phả hơi mát lạnh khắp phòng. Bây giờ Minh Hưng đã thấy ổn hơn, nhất là bia giúp anh ta đỡ sợ hãi, lo lắng hơn.

Những ngày sau cái chết của Ngọc Ly, anh ta cũng hoảng sợ như thế, nhưng cuối cùng có làm sao đâu! Một năm qua anh ta vẫn sống yên ổn đấy thôi.

Lan Phương và Gia Huy nghi ngờ anh ta liên quan đến cái chết của Ngọc Ly ư? Bằng chứng đâu? Rõ ràng là cô ta tự mình treo cổ lên xà nhà, anh ta không liên quan. Sợ gì?

Tự động viên bản thân một lúc, Minh Hưng thấy vững dạ hơn, nên cũng thả lỏng, theo dõi trận đấu. Vừa rồi uống quá nhiều bia nên bây giờ cảm thấy hơi đói. Minh Hưng đun một ấm nước, mở tủ lạnh lấy một cốc mì.

Anh ta đặt cốc mì trên bàn, cốc mì nghi ngút khói, thơm phức. Minh Hưng ăn hết cốc mì, uống nốt lon bia lạnh, thấy đã hoàn toàn bình tĩnh. Đúng vậy, mấy chuyện bóng người trước đầu xe với tiếng khóc ai oán kia chắc chắn là do tâm trí bị những lời của Lan Phương kích động nên mới tưởng tượng ra mấy hình ảnh ma quái đó.

Cảm thấy yên tâm nên Minh Hưng trèo lên giường, trùm chăn ngang người. Mặc dù đã không còn hoảng sợ nhưng anh ta vẫn để tất cả đèn, căn phòng sáng trưng, chương trình bóng đá vẫn đang diễn ra, tiếng bình luận viên lúc hào hứng, lúc thất vọng vang lên đều đều bên tai. Tiếng điều hòa kêu u u, phả hơi mát lạnh khắp căn phòng.

Bên ngoài bầu trời tối đen. Minh Hưng trùm chăn ngang người, mệt mỏi suốt cả buổi tối với đủ thứ chuyện nên chẳng mấy chốc anh ta đã nặng nề chìm sâu vào giấc ngủ. Căn phòng vẫn sáng đèn và tiếng ti vi vẫn vang lên bên tai…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.