Việt Ma Tân Lục

Quyển 1 - Chương 24: Mảnh lư hương bí ẩn



Gia Huy và Lan Phương vội đỡ tay bà Năm.

– Cô Năm, có chuyện gì thế?

Bà Năm sụt sịt lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào.

– Mười ngày trước tôi đang thiu thiu ngủ thì nó hiện về báo mộng, nó nói đã trả thù xong, bây giờ đi siêu sinh rồi. Nó không còn… là… oan hồn vất vưởng… nữa…

Giọng bà nghẹn ngào, nức nở khiến câu nói cũng bị đứt đoạn. Nhìn mẹ Ngọc Ly như vậy, cả Gia Huy và Lan Phương đều thấy bùi ngùi. Có lẽ nhờ giải tỏa được gánh nặng tâm lý, tâm trạng bà đã tốt lên, xem ra đã tỉnh táo hơn lần gặp trước nhiều rồi.

Bà Năm cứ nức nở cảm ơn Gia Huy và Lan Phương mãi. Cuối cùng Lan Phương đưa ra gợi ý đi thăm mộ Ngọc Ly, thắp cho cô ấy nén nhang. Bà Năm đang cảm cúm nhưng vẫn muốn đi cùng. Bà nói lâu rồi không ra mộ con gái, nhớ lắm. Nhưng bà cũng mừng là con gái bà giờ đã có thể siêu sinh, đi đầu thai kiếp khác, không phải là oan hồn oán hận vất vưởng nơi trần thế như lúc trước nữa.

Ba người đứng trước nấm mộ đắp đất của Ngọc Ly. Cỏ xanh um tùm. Phía trước mộ là tấm ảnh cô gái, mắt đen láy lấp lánh, sinh động như đang mỉm cười. Bà Năm nước mắt lại ngắn dài trên khuôn mặt già nua.

Gia Huy và Lan Phương nhổ sạch cỏ quanh mộ. Rồi họ châm ba nén hương, đặt trước đó mấy bông cúc vàng. Ngôi mộ nằm im lìm giữa cánh đồng đìu hiu gió, ba người đứng ở đó một lát rồi quay về. Lúc này trời đã gần trưa, nắng lên cao trên đầu. Lan Phương lấy tay che đầu, nheo nheo mắt nhìn đường, đột nhiên cô thấy bóng râm đổ qua người mình, che đi ánh nắng chói chang. Cô ngước lên, thấy Gia Huy đã đứng sát bên cạnh, che ánh mặt trời cho cô. Lan Phương mỉm cười, không nói gì nhưng trong lòng dấy lên cảm giác ngọt ngào khó tả.

Ba người chia làm hai ngả, bà Năm đi về, còn Lan Phương và Gia Huy cũng về nhà Lan Phương. Hai người họ đi chầm chậm trên con đường nhỏ, hai bên là những bụi cỏ cao đến lưng người. Đột nhiên Gia Huy nói.

– Mười ngày qua tôi quan sát thấy mặc dù nhà cô oán khí đã giảm bớt nhưng vẫn có gì đó ẩn khuất. Tôi không rõ là gì, nhưng lòng cứ có cảm giác… bất an.

Không ngờ Lan Phương cũng gật đầu ngay.

– Tôi cũng thấy vậy, dường như có cái gì đó nặng nề ẩn giấu phía sau. – Cô ngừng một chút, bứt một cọng cỏ, quay quay trên tay, nói tiếp. – Còn chuyện cái lưỡi nữa, tôi nghĩ mãi không ra tại sao nó nằm ngay ở nơi Ngọc Ly treo cổ, tại sao nó lại ở đó? Tại sao Ngọc Ly không tìm thấy? Và quan trọng nhất, tại sao nó lại vẫn còn tươi nguyên, sống động như vậy?

Gia Huy lặng im, hoàn toàn không có câu trả lời cho hàng loạt nghi vấn của Lan Phương. Bởi đây cũng là những điều anh nghĩ mãi không ra suốt mấy ngày qua. Nhưng giờ oan hồn Ngọc Ly cũng siêu thoát rồi, có lẽ cũng nên…

– Lan Phương này. – Gia Huy vẫn nhìn thẳng đường, ngập ngừng. – Chắc ngày mai tôi phải lên đường rồi.

Bước chân Lan Phương khựng lại một nhịp.

– Sớm thế sao? Chuyện còn chưa giải quyết xong hết mà.

Gia Huy lắc đầu.

– Tôi đã lưu lại đây mười ngày mà cũng không có phát hiện gì mới, ở lại thêm cũng vô ích. Thôi thì cứ lên đường, tìm những oan hồn khác để giúp họ vứt bỏ oán hận mà siêu sinh. Cô lưu số điện thoại của tôi, có gì cứ gọi cho tôi nhé.

– Ừm.

Rồi không ai nói gì nữa, hai người lặng lẽ bước chầm chậm trên con đường làng nhỏ bé không một bóng người. Tự dưng, chẳng hiểu sao, cả hai đều cảm thấy hụt hẫng. Có lẽ đây là lần đầu tiên Gia Huy giúp một gia đình giải trừ oan khí nên cảm thấy có chút là lạ. Còn đối với Lan Phương, đây là lần đầu có một người tin vào những gì cô nói, vì vậy trong lòng bất giác nảy sinh cảm giác lưu luyến.

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn, nhân duyên nào mà chẳng phải tan. Cô cũng không cách nào ngăn được, thôi thì cứ vui vẻ chấp nhận vậy. Mặc dù nghĩ vậy nhưng bước chân cả hai cũng vô thức đi chậm lại, ngôi nhà trưởng tộc còn một đoạn rất xa nữa mới đến.

***

Minh Hưng phát điên, nhốt mình ở trong phòng, hết khóc cả ngày, lại cười suốt đêm. Thỉnh thoảng rú lên những âm thanh man rợ: “Tha cho tôi, đừng giết tôi. Thứ ma quỷ này, mày tránh xa tao ra!!!”. Người làm sợ sệt, mỗi ngày chỉ dám mang cơm đến, rồi vội vã bỏ đi.

Nhưng hôm nay, dãy nhà Minh Hưng hoàn toàn yên ắng, không một tiếng động, dấy lên sự bất an trong lòng mỗi người. Cuối cùng, quản gia yêu cầu một  người ở nam cứng tính, bạo dạn đi vào, kiểm tra tình hình của Minh Hưng.

Vừa mới đẩy cửa vào, người làm suýt ngất xỉu bởi mùi xú uế hòa lẫn trong không khí. Nó là tổng hòa của rác rưởi, thức ăn ôi thiu, mùi phân và nước tiểu, chúng kết hợp, ngấm vào như hòa làm một với dãy nhà đã có hàng trăm năm tuổi.

Người ở bịt mũi, tiến vào bên trong, tìm khắp một lượt mới thấy cậu chủ đang ngồi quay mặt vào góc tường, không hề động đậy, như một cái xác.

– Cậu chủ, cậu đang làm gì thế? – Cậu người ở rụt rè hỏi.

– Cắt! – Minh Hưng đáp cụt lủn, tiếng kéo cắt kêu rõ mồn một.

– Cậu… cậu muốn cắt gì thì cứ sai tôi. – Người ở lắp bắp. – Bây giờ cậu không nên… không nên đụng vào vật nhọn.

Như nghe được điều muốn nghe, Minh Hưng ôm bụng cười khanh khách, âm thanh man rợ như xuyên thẳng vào màng nhĩ. Người làm nín thở, muốn chạy nhưng không chạy được, hai chân dính chặt vào đất. Tim đập mạnh như muốn phá tan lồng ngực.

– Vậy… cậu giúp tôi… Tôi không làm được.

Minh Hưng chậm rãi quay lại. Đôi mắt mở to, nhìn rõ những đường gân đỏ phẫn nộ, lòng đen di chuyển, đảo thành một hình tròn. Nhưng kinh khủng nhất là khóe môi đã bị cắt đến tận mang tai, máu theo đó chảy ra ồ ạt, nhỏ tí tách xuống nền đất đang bốc mùi hôi thối.

– Cắt lưỡi, cậu giúp tôi cắt lưỡi. Tôi không cắt được.

Người làm hét lên thảm thiết, ngã khuỵu xuống đất. Minh Hưng nghiêng đầu, khoái trá, giơ kéo lên.

– Cái lưỡi của cậu, tôi muốn cắt. Cắt! Cắt! Cắt!

Cậu người ở xoay người, toan bỏ chạy, nhưng quá muộn. Minh Hưng đột nhiên lao đến như con thú dữ, tóm lấy chân cậu, kéo về phía anh. Mùi hôi của anh làm cậu nôn ọe tại chỗ, ú ớ không thể kêu cứu. Minh Hưng ngồi lên người cậu, túm lấy tóc, miệng cười càng lúc càng rộng.

– Cắt! Cắt! Cắt!

***

Vừa đặt chân vào đến cổng họ đã nghe thấy tiếng huyên náo trong nhà. Lan Phương rảo nhanh bước chân. Một người làm nhìn thấy cô thì vội chạy lên báo.

– Cô Lan Phương, may quá cô về rồi.  Có chuyện lớn rồi cô.

– Làm sao vậy? – Lan Phương hốt hoảng.

Người ở nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh lại, kể rành rọt. Sáng hôm nay, do lo lắng cho Minh Hưng gặp chuyện, nên quản gia đã cử người làm vào kiểm tra. Không ngờ cậu chủ lại phát điên, đòi cắt lưỡi cậu người làm. Cũng may, quản gia không yên tâm nên huy động thêm người đến, thế nên cậu ta mới thoát chết trong gang tấc. Chỉ bị một vết thương ở mặt, nhưng tinh thần thì hoảng loạn cực độ.

Còn cậu Minh Hưng đột nhiên như con thú dữ, cầm kéo khua loạn xạ khắp nơi, còn đâm trúng một người hầu. Sau đó thì lao lên phòng thờ đập phá đồ đạc.

– Bây giờ cậu ấy đang bị nhốt trong phòng, bác sĩ đang trên đường đến. Nhưng còn… nhưng còn những món đồ quý trong phòng thờ, thì hỏng hẳn rồi cô ạ.

Lan Phương tái mặt, lùi xuống vài bước. Căn phòng này là nơi linh thiêng nhất dòng họ Trịnh. Làm sao bây giờ? Nghe vậy, cô lập tức chạy nhanh đến phòng thờ.

Đập vào mắt cô là cặp lục bình lớn để hai bên đã bị đập vỡ mất một cái. Mâm bồng bằng sứ cổ cũng tan nát trên nền nhà. Đáng sợ nhất là chiếc lư hương cổ cũng tan tành làm mấy mảnh. Lan Phương run run tiến lên. Phải giải thích thế nào với mọi người đây? Những đồ vật trong nhà thờ không chỉ là những đồ cổ nhiều đời mà nó là biểu tượng tinh thần của cả dòng họ. Hôm nay có lẽ bố cô lại lên chùa cầu phúc rồi. Làm sao bây giờ?- Cô chủ, chúng ta làm gì bây giờ?

Người ở hoang mang. Ông chủ đi vắng, bà chủ chết, cậu chủ thì phát điên, mọi việc lớn nhỏ trong nhà lúc này, hiển nhiên phải là do Lan Phương quyết định.

. Lan Phương thở dài.

– Thôi, mọi người dọn dẹp đi, để lát bố tôi về, tôi sẽ nói với ông ấy.

– Vâng.

Một người làm nhanh nhẹn tiến lên, nhặt mảnh vỡ bỏ vào chiếc túi đen to. Gia Huy đột nhiên nheo mắt, đi đến bên người đó.

– Khoan đã, cho tôi xem một chút.

Anh chìa tay, nhận lấy mảnh lư hương vỡ từ tay người làm, chăm chú quan sát. Vẻ mặt đăm chiêu của anh khiến Lan Phương cũng tò mò tới gần.

– Có chuyện gì vậy?

Anh không trả lời, nhặt hết mấy mảnh lư hương lên quan sát kỹ càng. Hồi lâu sau mới trả lời câu hỏi của Lan Phương.

– Cô nhìn xem. – Anh giơ mấy mảnh lư hương về phía cô. – Trên mảnh vỡ này có hình thù rất kỳ lạ.

Lan Phương đón lấy, tỉ mỉ quan sát.

– Nhưng chỉ mảnh này có.

– Ừ. Cô có thấy nó giống gì không?

– Bùa chú?

Gia Huy gật đầu. T        rên một mảnh lư hương vỡ có khắc những hình thù kỳ dị xoắn xuýt vào nhau nhìn rất đáng sợ, giống như hình một lá bùa khắc lên trên mảnh lư hương.

– Đây là gì nhỉ? – Gia Huy hỏi.

– Tôi không biết, để tôi thử hỏi bố tôi xem.

– Ừ, chúng ta tìm những đồ khác xem có hình như này không.

Cả hai lập tức tìm, bắt đầu từ những mảnh vỡ, rồi tới những món đồ còn lành lặn, nhưng tất cả đều bình thường, chỉ riêng mảnh lư hương đó có hình thù bất thường, mà chỉ cần nhìn qua đã tác động mạnh đến cảm giác của bọn họ. Giống như một sức mạnh vô hình hút bọn họ vào hình khắc đó, không thể quên hay làm lơ nó được.

Lan Phương cẩn thận dặn người làm không được vứt những mảnh vỡ đó đi mà cất ở nhà kho, cô sợ nhỡ có việc cần dùng đến. Minh Hưng cũng được người làm đưa về phòng. Sau vụ việc trưa nay, phòng Minh Hưng luôn có người túc trực không dám rời nửa bước.

Mảnh lư hương đó đặt trên bàn nước phòng Lan Phương. Hai người chăm chú quan sát nhưng chẳng tìm thêm được gì khác.

– Này, mai anh lên đường hả? Dự định đi đâu chưa?

Gia Huy vẫn chăm chú nhìn mảnh lư hương.

– Chắc là lên vùng núi, nơi ấy có thể có nhiều việc cho tôi làm hơn. – Anh cười cười.

Lan Phương liếc mảnh lư hương trên bàn.

– Vậy còn mảnh lư hương này và cả những oán khí trong nhà tôi nữa thì tính sao?

– Cô yên tâm, nếu có chuyện gì, chỉ cần gọi một cái, tôi lập tức đến đây ngay.

Lan Phương gật đầu, vẫn muốn nói nhưng lại không biết nên nói gì.

– Anh đi đường cẩn thận.

Gia Huy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lan Phương, mỉm cười.

– Cảm ơn cô, cô cũng giữ gìn sức khỏe. Thôi tôi về phòng chuẩn bị đồ đạc đây.

– Ừ.

Gia Huy rời khỏi phòng rồi, chỉ còn lại một mình Lan Phương. Cô gọi người làm, hỏi tình hình ông Minh nhưng ông vẫn chưa thấy về. Đợt này gia đình liên tục xảy ra chuyện, nhất là chuyện của Minh Hưng, vì vậy ông Minh càng chăm đi lễ chùa hơn.

Lan Phương sờ sợi dây chuyền bằng bạch kim trên cổ. Trong mặt dây chuyền để lá bùa mà Gia Huy cho. Lá bùa này đã giúp cô rất nhiều. Trong lòng không hiểu sao cứ nặng trĩu. Lan Phương thở dài, tay nắm chặt mặt dây chuyền có lá bùa. Cô leo lên giường, muốn nằm nghỉ ngơi một chút, cả ngày hôm nay đã quá mệt rồi.

Bên ngoài trời đã ngả sang chiều, ánh nắng vàng chiếu rọi khắp nơi, nhưng không hiểu sao vẫn không thể xua tan được vẻ u ám, nặng nề của căn nhà cổ này. Căn nhà tĩnh mịch chôn giấu biết bao điều bí ẩn không thể giải mã hết.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.