Vương Phi! Mau Chạy!!!

Chương 43



Nhã Tịnh ăn mặc quyền quý sang trọng, nhưng vì e ngại đám quan kia đã từng có kẻ thấy mặt nàng nên Nhã Tịnh đành nhờ Ý Hiên chỉnh lại dung nhan một chút. Nhã Tịnh vẫn xinh đẹp như vậy, mắt ngọc mày ngài một thân cao quý. Nhớ lại trước kia nàng cũng tham gia sự khiện, nơi đó có biết bao giả tạo Nhã Tịnh cũng đã sớm quen. Nhà họ Lưu ngồi một bàn, Ngưu Đào liền đem ánh mắt đánh tới.

– Lưu huynh, nay huynh là chủ tiệc nhớ phải uống thật nhiều!

Tên Ngưu ngu ngốc tiến tới đem ly rượu dâng tới Lưu thúc, Nhã Tịnh một bên thầm ra dấu Diễm An nhanh chóng hiểu chuyện lui đi. Cũng không ít công tử nơi đây nhắm tới nàng, Nhã Tịnh cũng chẳng buồn để ý. Thời gian của nàng đều dồn tới người trên nóc nhà rồi. Dạ Nguyệt Tu Kiệt ở trên nóc nhà vẽ lại bản đồ phủ này, hôm nay riêng bản thân hắn đã vẽ tới hai cái bản đồ, tuy chỉ là khung thôi cũng đã khiến hắn muốn phế cái tay này rồi, nhìn nữ nhân nhàn nhã thu hút ong bướm Dạ Nguyệt Tu Kiệt thật sự muốn bẻ gãy cây bút đình công. Hắn muốn xà xuống đó, đấm cho những kẻ đó một trận. Sau đó đem anh em lục soát khắp nơi, như vậy không phải nhanh hơn hay sao!? Tuy lòng nghĩ như vậy, Dạ Nguyệt Tu Kiệt vẫn hiểu Nhã Tịnh muốn giăng lưới sâu hơn. Thật tham lam, nhưng hắn lại thích nàng tham lam như vậy! Cây bút đã xuất hiện vết nứt, Dạ Nguyệt Tu Kiệt cố vẽ cho xong.

– Ngưu đệ nói quá rồi, ta muốn đa tạ mọi người hôm nay đã mở tiệc chào đón ta, tiệc này đáng lẽ là ta nên mời mọi người mới đúng!

– Sau này chúng ta đều là người một huyện rồi, huynh còn khách sáo gì đây? Huống chi ta đã xưng đệ gọi huynh, sao phải phân chia rõ ràng? Chưa nói tới ta còn phải thay mọi người đa tạ lư của huynh, thật sự đã cứu được không ít người. Ngày mai ta bắt đầu phát cháo cho người dân định kỳ rồi, Lưu tiểu thư không biết người có rảnh hay không?

Nhã Tịnh một bên nghe xong liền hữu lễ trả lời.

– Đa tạ đại nhân lưu ý, mai tiểu nữ còn rảnh. Nếu tiểu nữ có thể giúp được điều gì, tiểu nữ nhất định sẽ giúp!

Nghe lời này của nàng lão Ngưu Đào như đạt được mục đích lần nữa quay qua Lưu thúc cười.

– Lưu huynh thật sự có một ái nữ có tấm lòng tựa bồ tát!

– Ngưu đệ quá khen rồi, con bé có tấm lòng như vậy ta cũng thấy rất vui. Ta còn có thêm mấy đứa nam tử, cũng chưa có phu nhân. Đúng là đám trẻ không làm ta bớt lo, có gì đệ cứ đem cả chúng nó đi! Để ở nhà khiến ta vướng mắt!

– Phụ thân, con còn đang ở đây!

– Con cũng vậy!

A Vệ cùng Ý Hiên đen mặt nhìn qua Lưu thúc, Lưu thúc mỉm cười phất tay.

– Nữ nhi nhà ta là xinh đẹp nhất, mai để hai đứa vô dụng kia đi bảo hộ con bé! Lưu Thủy, nếu mai con có gì cần làm hoặc không làm được cứ ném cho hai đứa nó làm!

Ngưu ngu ngốc nhìn Lưu thúc sủng nữ nhi như vậy liền thu lại ánh mắt thèm thuồng kia, Lưu thúc lúc này mới hài lòng. Không ít đám phú thương khác lấy thân tiến tới, nhìn tên Ngưu quan phủ kia tới lấy lòng Lưu thúc như vậy hẳn là người có quyền lực. Đám người kìa thật sự quá phù phiếm rồi, Nhã Tịnh xoa ấn đường. Lưu thúc thấy vậy liền xin phép cho người đưa Nhã Tịnh về phủ, đám người kia cũng không giữ lại. Hẳn bọn chúng biết, dù sao mai cũng gặp lại nàng!

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau có tới ba cái xe ngựa trước cửa, Diễm An đi ra xác nhận liền lăn lại. Nhã Tịnh ngồi ghế chủ trì nhìn Diễm An hớt hải chạy tới, nàng thở dài. Cần gì phải lo lắng vậy nhỉ? Trời cũng đâu có sập?

– Chủ nhân, bên ngoài có ba xe ngựa, lần lượt của ba phú thương vùng này. Có Đào gia, Nhu gia, Minh gia có thêm ba vị công tử đang đứng chờ ở ngoài xin vào đón người, chủ nhân nói xem. Khúc xương như người đi ra ngoài đó bị ba cẩu nam nhân kia gặm thì phải làm sao?

– Cách ăn nói của ngươi cũng thật đặc biệt đấy Diễm An! Ta thấy ngươi lượn lờ quanh bọn chúng một lúc rồi, thứ cần đem ra ngươi giấu làm gì? Là ta tạo cơ hội cho ngươi hành động, không thể chia đôi sao?

– Phải là chia ba chứ!

Ý Hiên một thân bạch y từ phía trong đi ra, nhìn hai nữ nhân trước mặt tự nhiên ngồi xuống một góc, sau đó tiếp tục mở lời.

– Chia ba xong, ra ngoài kia chúng ta còn phải đi nữa!

– Sao lại chia ba? Các ngươi quên còn có ta sao?

A Vệ một thân hắc y từ trong cũng đi ra, Nhã Tịnh nàng không thể ngăn nổi ý nghĩ tự cổ chí kim đoạn tụ vẫn muôn năm nha! OTP mới của nàng đây rồi, tiểu mỹ thụ × hộ vệ công! Đỉnh chóp! Trong lòng tự giơ ngón tay cái cho bản thân, Nhã Tịnh tóm Diễm An sang bên cạnh thủ thỉ.

– Ngươi có biết tới đoạn tụ không? Công và thụ?

– Ta từng nghe người ta nói qua đoạn tụ mà thôi!

Nhã Tịnh nghe vậy hai mắt sáng lên, nàng càng lại gần Diễm An nói.

– Vậy ta bổ túc cho ngươi!

Dạ Nguyệt Tu Kiệt mới ngủ dậy liền thấy nàng núp núp một góc nói chuyện, thậm chí còn không giữ hình tượng ngồi bệt ra đất. Không nhịn được mà! Tiến tới xách cổ nàng lên, Dạ Nguyệt Tu Kiệt nhìn nữ nhân nào đó chằm chằm.

– Sao nàng lại ngồi dưới đất? Hai tên kia cũng vậy, ngươi phải bảo nàng chứ?

– Ay yo! Vị huynh đài, huynh nghiêm túc vậy làm chi? Có nói Vương phi cũng đâu có nghe! Huynh tóm giúp chúng ta cả con nhỏ đang tính chạy kia nữa, hôm nay không nôn tiền ra thì đừng hòng an ổn!

Cuối cùng sau một vài trận gà bay chó sủa, Diễm An, Nhã Tịnh nàng, A Vệ, Ý Hiên ngồi dưới đất tính toán số bạc rồi chia lấy phần. Lưu thúc từ đầu tới cuối đứng nghe chỉ có thể lắc đầu, đám giặc con này có khác gì mấy tên thổ phỉ không chứ?

Tiếng gõ cửa phủ vang lên lần hai, lúc này Diễm An mới như nhớ ra gì đó.

– Chủ nhân người còn không mau đi?

– Ngươi lo cái gì? Chạy ra đó nói chúng ta đang ra, kiểu gì lúc này bọn chúng cũng lục túi cho ngươi chút ngân lượng, nếu không thấy kiểu gì chúng cũng sẽ so kèo một trận. Sau đó mặc kệ chúng, ta đi cửa chính khác là được rồi!

Nhã Tịnh nghiêng đầu nhìn hai tên to đầu còn tranh nhau một thỏi bạc vụn nho nhỏ. Chậc, muốn cầm tay mà ngại ngùng vậy sao? Hay là tại có người nhìn? Nàng lảng đi chỗ khác, quả nhiên thỏi bạc kia rơi vào tay Ý Hiên. Nhã Tịnh một mặt biểu tình ta cái gì cũng biết làm hai tên nào đó da gà nổi cả lên rồi!

– Các vị công tử, tiểu thư nhà ta hôm qua có chút mệt nên nghỉ hơi nhiều, phiền các vị công tử rồi! Bây giờ tiểu thư nhà ta đang đi ra đây, các người cứ chờ nhé!

Nghe vậy tên công tử Đào gia vội kéo Diễm An sang một bên. Nhìn tên họ Đào xấu xí kia, Diễm An trong đầu lại chỉ nảy ra câu nói của vương phi lúc nãy. Sẽ có kẻ dâng tiền tới tay cho nàng, nhìn tên Đào công tử kia có lẽ sẽ là người đầu tiên đi?

– Công tử có gì dặn dò tiểu nữ?

– À, cũng không có gì. Ta có chút lòng thành, xíu nữa ngươi có thể nhắc tốt về ta trước mặt tiểu thư nhà ngươi hay không?

Đem tay lục túi áo, lại sờ xuống đai tên Đào công tử kia liền đen mặt. Lúc nãy hắn còn sờ sờ túi áo để chắc chắn bản thân đã cầm tiền, lúc nãy còn thấy mà giờ chẳng còn! Nhìn hai tên đang nói chuyện bên kia, Lưu đào có chút khó chịu. Không nghĩ tới hai tên huynh đệ kia lại chơi mưu hèn kế bẩn như vậy!

Vị Đào công tử nhăn mặt quay qua nhìn hai tên kia hô lớn.

– Hai tên các người, ai lấy bạc của ta mau trả! Chúng ta cạnh tranh công bằng, không phải đã nói từ trước rồi hay sao? Các ngươi lại chơi đánh lén như vậy, có chút liêm sỉ nào hay không?

Hai tên công tử nhà họ Nhu và họ Minh nghe vậy liền tức giận, ý hắn là sao chứ? Tên họ Đào kia đã cướp tỳ nữ đi còn ngang nhiên hất gáo nước bẩn lên người chúng, ai mà chịu?

– Ý ngươi là sao? Chúng ta đã nhường ngươi gặp nàng ta trước, ngươi còn dám hắt nước bẩn lên người ta! Ta thì thiếu gì tiền chứ, sao lại phải lấy của ngươi? Có mà ngươi đã làm rơi hoặc quên ở đâu đó thì có!

Nhìn một màn này, Diễm An lôi trong mình ra một nắm hạt dưa tìm một chỗ có cảnh tốt ngồi xuống xem đám lợn kia chuẩn bị lao vào tẩn nhau. Đúng là vương phi thật tốt, biết có chuyện xảy ra liền cho nàng chút hạt dưa để có thứ nhắm lúc xem kịch.

Hai tên kia lúc đưa tay vào túi cũng đã không còn thấy bạc, nghĩ tới tên họ Đào kia lên tiếng trước như vậy liền nghĩ hắn vừa ăn cắp vừa la làng.

Lúc này Ý Hiên cũng từ trong nhà đi ra, không ngăn cản Ý Hiên chọn một góc cạnh Diễm An móc trong túi lấy ra một nắm hạt dưa nữa bắt đầu ngồi xuống xem.

– Ngươi ra đây làm gì?

– Vương phi nói ta ra đây hóng xem ai là kẻ thắng cuối cùng, xíu về kể cho người nữa!

Hai người âm thầm trao đổi ánh mắt xong lúc này thật sự nghiêm túc xem kịch, Nhã Tịnh nàng đi từ cửa khác bắt đầu tới nơi phát cháo cho người dân.

Đi tới nơi Nhã Tịnh nhìn qua nồi cháo, quả thực rất đặc. Nhã Tịnh được phân đi tới khu phía Tây để phát cháo, nhìn qua một khu phủ lớn cuối đường phía Tây, nàng biết Tam huynh Nhã Kiên đang ở đó, sống trong một khu phố sớm muộn hai người cũng sẽ gặp mặt. Chỉ là Nhã Tịnh không biết, Tam huynh có liên quan tới vụ việc này hay không nên cũng không dám tự đi gặp tam huynh. Trọng binh phía Đông đêm qua nàng đã đi gặp qua đám người bọn họ, sau khi nhận lệnh của nàng, bọn chúng cũng chuẩn bị âm thầm hành động. Nếu không sẽ đánh rắn động cỏ, nàng còn cần tạo thêm lối thoát cho mình!

Phía kinh thành cũng bắt đầu lộ ra tin tức Lang Minh Triết đã đổ bệnh nặng hơn trước, thậm chí còn có tin đồn hắn hút máu người.

Nhã Tịnh cho A Vệ đi xem xét thử các khu khác phát cháo như nào, đương nhiên sẽ cho hắn cải trang đi. Nhã Tịnh vừa phát cháo cho người dân, thấy mọi người dồn về phía Tây càng nhiều, đúng là cháo đợt này rất đặc, quần áo cũng là loại vải khá tốt. Nhã Tịnh có chút lo lắng chỗ này còn thiếu, nhìn qua người dân còn xếp hàng ngày càng dài nàng chỉ có thể thở dài.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.