Xin Chào Thiếu Tướng Đại Nhân

Chương 9



Chương 10: Tôi là thuốc của em (7)

 

Cảm nhận được sự gấp gáp không nhịn nổi nữa của cô, Hoắc Thiệu Hằng hơi do dự, cất giọng khàn khàn mang theo sự ẩn nhẫn và xúc động mà tới chính anh cũng không nhận ra: “Ngoan nào, đừng vội, sẽ cho em ngay… Nhịn thêm chút nữa…”

 

Lần này anh không dùng tay, cũng không phải dùng miệng.

 

 

Thời tiết về đêm cuối tháng Ba ở thành phố C vẫn chìm trong sương giá.

 

Có điều, khu nhà này của Hoắc Thiệu Hằng luôn duy trì nhiệt độ ổn định suốt bốn mùa, nhờ vào điều hòa tổng điều tiết không khí ở mức ôn hòa.

 

Tuy nhiên anh vừa trải qua “vận động” kịch liệt chưa từng có, nên tâm trạng hơi phức tạp, cần đằm mình trong nước lạnh để giúp bản thân tỉnh táo đôi chút.

 

Nước lạnh từ vòi hoa sen “ào ào” xối xuống đầu anh, hệt chậu nước đá trút xuống, khiến cõi lòng phức tạp bấy lâu cũng bình tĩnh lại trong nháy mắt.

 

Coi như một lần làm nhiệm vụ mà thôi, giống hệt trăm ngàn nhiệm vụ trước đây vậy.

 

Mặc dù nhiệm vụ lần này khá nóng bỏng, độ khó cao, nhưng cũng chỉ là một lần làm nhiệm vụ mà thôi.

 

Không có bất kỳ ý nghĩa gì khác.

 

Có điều trước khi quên hoàn toàn, anh phải cẩn thận hồi tưởng lại một chút…

 

Hoắc Thiệu Hằng đứng dưới vòi hoa sen, chống một tay lên vách tường, nhắm mắt hưởng thụ dòng nước lạnh đang gột rửa thân thể, vẻ mặt lạnh lùng cuối cùng cũng dịu đi một chút.

 

Sau khi tắm nước lạnh xong, anh vắt khăn lên cổ, rồi sải đôi chân rắn rỏi bước ra khỏi phòng tắm.

 

Khi ngửi được mùi tanh nồng dày đặc trong phòng ngủ, khóe miệng của anh hơi giật giật. Anh tìm điều khiển từ xa rồi bật quạt thông gió để thanh lọc lại không khí.

 

Sau đó, anh ngồi xuống ghế sofa làm từ gỗ màu trắng, định châm một “điếu sau khi làm” trong truyền thuyết.

 

Hoắc Thiệu Hằng nhìn từng vòng khói bảng lảng giữa không trung, nhịp tim dần trở lại bình thường. Nhưng khi thấy vẻ mặt tái nhợt của Cố Niệm Chi, anh lại mím chặt môi, tâm trạng rối bời theo, trong mắt ẩn chứa tâm sự mà chính anh cũng không muốn hiểu.

 

 

Cố Niệm Chi ngủ mê man.

 

Lần này, tình trạng của cô không còn giống những lần hôn mê, mất ý thức trước đó nữa.

 

Hoắc Thiệu Hằng ôm cô và đặt xuống chiếc giường đã thay ga sạch sẽ, sau đó còn tiện tay dém chăn cẩn thận.

 

Anh ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn để nguyên khăn lụa đang che mắt cô.

 

Nhìn cô ngủ say, anh lại vội vàng vào phòng tắm, xối nước một lần nữa, sau đó mặc áo phông cổ tròn màu đen và quần rằn ri vào.

 

Anh đẩy cửa sổ phòng ngủ và đi ra ban công, sau cùng mới châm một “điếu sau khi làm” và hút đầy nhàn nhã.

 

Hoắc Thiệu Hằng khoanh tay đứng trên ban công, ánh mắt anh nặng nề nhìn về triền núi phía xa như có tâm sự, nhưng cũng có thể không nghĩ gì cả.

 

Sương mù tím nhạt vấn vít quanh triền, ánh mặt trời hừng đông dần ló dạng sau dãy núi, nhanh chóng rọi sáng khắp nơi.

 

Đúng lúc này, trong quân doanh vang lên tín hiệu báo rời giường, khiến vùng thung lũng bồng lai tiên cảnh hẵng còn tĩnh mịch như bừng tỉnh.

 

Hoắc Thiệu Hằng vừa ngắm cảnh tượng quen thuộc này, vừa nhả ra một làn khói mỏng manh. Sau đó anh nhấc tay, ném mẩu thuốc lá vào thùng rác nằm ở góc khuất trên ban công, tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

 

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sáng rồi xoay người đi vào phòng.

 

Hoắc Thiệu Hằng đóng cửa sổ, kéo rèm nhung thêu tơ vàng cách âm vào rồi liếc Cố Niệm Chi trên giường.

 

Cô vẫn chìm vào giấc ngủ say nồng, chắc hẳn đã mệt lả rồi!

 

Khóe miệng Hoắc Thiệu Hằng khẽ cong lên, anh bước về phía cửa phòng ngủ với tâm trạng phấn khởi.

 

Vừa mở cửa phòng ngủ, anh đã nghe thấy một tiếng “bịch” vang lên.

 

Một thân hình mập mạp chợt ngã nhào vào trong, cái đầu tròn quay cũng đập “bịch” xuống đất.

 

Lông mày Hoắc Thiệu Hằng cau lại, anh trầm giọng: “Trần Liệt!”

 

Người ngã nhào vào phòng ngủ dĩ nhiên là thiên tài y học quốc gia nổi danh đã chờ ngoài cửa cả đêm – Trần Liệt.

 

Anh ta xoa xoa gáy rồi bám vào khung cửa để đứng lên, sau đó trừng Hoắc Thiệu Hằng: “Anh… anh… anh… đã làm xong rồi à?!”

 

“Anh cái gì mà anh?” Vẻ mặt của Hoắc Thiệu Hằng lạnh lùng như băng: “Ai cho cậu ngồi trước cửa phòng tôi?”

 

“Chẳng phải tôi lo lắng cho anh sao…” Trần Liệt lẩm bẩm, liếc trộm Hoắc Thiệu Hằng một chút rồi lấm lét hỏi: “… Làm mấy lần?”

 

Hoắc Thiệu Hằng không trả lời, hờ hững phất tay: “Vào xem cô ấy khỏi chưa!”

 

“Ơ? Thật à?” Trần Liệt mau chóng xách hòm thuốc đi vào phòng khách, sau đó kích động tới mức nói lắp: “Đã… đã… đã… làm xong rồi à?”

 

Hoắc Thiệu Hằng tỏ thái độ lảng tránh toàn bộ những câu hỏi về vấn đề này của anh ta, chỉ cúi đầu lấy bao thuốc từ túi quần rằn ri ra, rút một điếu để châm, sau đó rít một hơi thật mạnh.

 

Anh nhìn Trần Liệt mở hòm thuốc, lấy ống tiêm rồi rút máu từ cánh tay của Cố Niệm Chi.

 

Cố Niệm Chi vẫn ngủ say như cũ, một cánh tay trắng như ngọc của cô đặt lên gối, khuôn mặt giữ nguyên vẻ tái nhợt, khăn lụa màu xanh biển vẫn chưa cởi ra.

 

Hoắc Thiệu Hằng nhìn thoáng qua mà thấy hơi khô nóng, bèn rũ mắt rồi rít mạnh hai hơi thuốc, sau đó nhân lúc Trần Liệt đang thẩm tách máu, đi qua đẩy vai anh ta: “Ra ngoài nói chuyện.”

 

Trần Liệt cài đặt thiết bị ổn thỏa, chỉ việc chờ kết quả xét nghiệm xong mới cất bước ra ngoài.

 

Hoắc Thiệu Hằng quan sát bên trong, xác định Cố Niệm Chi vẫn còn ngủ mới nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó xòe tay ra: “Đưa đây.”

 

“Đưa cái gì? Này, anh muốn gì? Tôi nợ anh cái gì à?” Trần Liệt nheo mắt nghi ngờ nhìn Hoắc Thiệu Hằng: “Mắt tôi cận nặng nên không nhìn rõ, anh đừng lừa tôi.”

 

Hoắc Thiệu Hằng khẽ đưa mắt liếc anh ta, sau đó mấp máy môi: “Thuốc, thuốc mà cậu nói có thể khiến người ta không nhớ gì nữa.”

 

“Hả?” Trần Liệt sững sờ: “Cái gì không nhớ nữa cơ?”

 

“Đừng giả vờ giả vịt với tôi.” Giọng Hoắc Thiệu Hằng âm trầm mà lạnh lùng, ánh mắt rét buốt như dao quét tới chỗ Trần Liệt: “Chẳng phải trước đó cậu nói có thể tìm người tới giúp, bảo đảm sau đó bọn họ không nhớ gì mà? Cậu bảo đảm bằng cách nào?”

 

“Hả? À!” Cuối cùng Trần Liệt cũng hiểu ra, nhưng vẻ mặt của anh ta lập tức thay đổi khó lường. Một lúc lâu sau, anh ta mới sờ gáy đáp: “Anh cũng muốn uống thuốc kia à? Anh đâu phải người ngoài…”

 

Hoắc Thiệu Hằng liếc mắt, sau đó tiếp tục chìa tay ra: “Nói vớ vẩn ít thôi, thuốc đâu?”

 

Trần Liệt không ngờ Hoắc Thiệu Hằng cũng cần thuốc để quên đi.

 

Anh ta ngập ngừng hồi lâu, mãi sau mới bất đắc dĩ lên tiếng: “Anh Hoắc, là thế này, thuốc kia phải uống trước khi hành sự mới có thể cam đoan sau đó không nhớ gì cả. Cũng giống như Niệm Chi vậy, anh nhìn cô ấy xem, đảm bảo tỉnh lại sẽ không nhớ gì cả.”

 

Vậy có nghĩa con người ta sẽ bước vào trạng thái ý thức hỗn loạn, làm việc cũng dựa vào bản năng.

 

Hoắc Thiệu Hằng giật mình, thầm nghĩ không xong rồi…

 

Quả nhiên Trần Liệt hơi rụt người lại phía sau, như thể chỉ tiếc không giấu được cơ thể tròn trịa của mình vào hang nào đó. Anh ta ấp úng nói: “… Làm rồi thì có uống cũng vô ích. Hoắc thiếu, bây giờ anh mới tìm tôi cũng không kịp nữa rồi…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.