Xuyên Nhanh: Vinh Hoa Phú Quý

Chương 31: Nữ hoàng (phần 12)



Cẩm Vinh không có nói cho Tiêu Ước chính là, nàng cùng Chu Quân Bích từng có một phen đối thoại, về Từ gia.

“Ngươi yên tâm, ta có thể lưu cha ngươi một mạng, để hắn an độ lúc tuổi già.”

Được Cẩm Vinh hứa hẹn sau, Chu Quân Bích cũng liền yên tâm, kỳ thật vô luận Cẩm Vinh có hứa hẹn hay không, Chu Quân Bích cũng nguyện ý đảm nhiệm giám quân, thậm chí là chủ động thỉnh nhậm.

Bởi vì Chu Quân Bích tin tưởng, không có người nào có thể làm tốt hơn nàng.

Cho dù trên chiến trường phải cùng thân nhân giằng co đến ngươi chết ta mất mạng, nàng nhất định sẽ làm đến cùng, tuyệt không lui bước.

Chu Quân Bích là một người rất thuần túy, nàng có thể đối xử ác độc với người khác, đối với bản thân lại càng ác độc hơn. Ham muốn thực hiện lý tưởng của chính mình cùng khát vọng chính trị, chấp niệm của Chu Quân Bích so với bất luận kẻ nào còn đáng sợ hơn, vì mong muốn một ngày, có thể lấy thân phận nữ tử đường đường chính chính đứng trên triều đình, cho dù là nam nhân mến mộ nhất hay phụ thân kính trọng nhất đều có thể vứt bỏ.

Chu Quân Bích không phải máu lạnh vô tình, chỉ là bỏ được những gì người khác không thể, cho dù chịu người thân thóa mạ, sau khi chết cũng không được nhập mộ phần tổ tiên.

Cũng không oán thán không hối hận.

Đại chiến, hai quân đối chọi.

Một nam tử trẻ tuổi, áo bào trắng oai hùng cưỡi ngựa mà ra, là Thiệu Vân Phái.

“Ta muốn gặp giám quân các ngươi.” Thiệu Vân Phái ôn hòa cười nói.

Chu Quân Bích rất mau nhận được tin tức, nếu chủ soái đối phương đã tự mình ra mặt, nàng làm giám quân nếu không ra, sẽ làm người cho rằng nàng sợ Thiệu Vân Phái, sợ đại quân liên minh phương bắc.

“Đã lâu không gặp, Bích Quân.” Thiệu Vân Phái như cũ cười đến ôn hòa thuần lương, dường như quá vãng đủ loại chưa bao giờ phát sinh qua.

Chu Quân Bích kéo dây cương, sắc mặt đạm mạc, “Ta cho rằng ngươi hẳn là rõ ràng, gặp lại nhau, ngươi ta chính là địch nhân.

Thiệu Vân Phái cười khổ một tiếng, đúng vậy, ở chung lâu như vậy, nàng quen thuộc chí hướng làm người của hắn, hắn cũng biết quyết đoán thông tuệ của nàng.

“Ta chưa từng xem thường ngươi.” Thiệu Vân Phái nghiêm túc nói, “Nhưng ngươi ta nhất định phải đi đến tình trạng này sao? Ngươi liền tính hạ tâm tàn nhẫn với ta, vậy cha mẹ ngươi, huynh trưởng ngươi thì sao?”

“Quân Bích không cha không mẹ, cô độc một mình, chỉ nguyện trung thành với chủ công, để báo chí hướng.” Chu Quân Bích lôi kéo dây cương, xa xa hướng không trung thi lễ.

Thiệu Vân Phái ánh mắt càng thêm lạnh, cuối cùng thở dài, “Chỉ hy vọng ngươi cuối cùng chớ có hối hận.”

Sau đó giá mã xoay người hoàn toàn đi vào trong đại quân.

Chu Quân Bích hơi hơi mỉm cười, hối hận sao, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành.

Trận đầu ở Trường Dã, Thiệu Vân Phái phái ra hai đại tướng thủ hạ, Từ Vân Sinh, Từ Hải Minh, nhưng mà bọn họ cuối cùng lại lâm vào trong mưu hoa khốn cục của nam quân giám quân Chu Quân Bích, đánh lâu mệt nhọc mà chết.

Khi tin hai nhi tử chết trận truyền đến, Từ Vị đang ngồi trong nhà dùng cơm.

Người đầu bạc tiền người tóc xanh, lão lệ tung hoành.

Cẩm Vinh ở lúc chiến sự tiến hành được một nửa, đuổi lại đây, nói với Chu Quân Bích, “Ngươi không cần như thế.”

Chỉ cần Chu Quân Bích nói một tiếng, có thể làm cho người khác vì nàng mà động thủ, không cần tự mình chế định bậy rập hay tự mình điều khiển quân đội, ít nhất trong lòng nàng so với hiện tại có thể dễ chịu hơn một chút.

Chu Quân Bích lắc đầu, “So với nhìn bọn họ chết trong tay người khác, chi bằng để ta.”

Cuối cùng một câu nhẹ đến cơ hồ không có người nghe thấy, “Bọn họ không nên vào chiến trường, người Từ gia đều quá ngốc.”

Quá ngốc cũng quá cố chấp.

Chuyện duy nhất Chu Quân Bích có thể làm cho hai anh trai, chính là thu hài cốt, hạ táng, mong kiếp sau có thể sinh ở thái bình thịnh thế.

Cẩm Vinh lần này đột nhiên chạy tới, tự nhiên không phải là bởi chuyện của Chu Quân Bích sự, cô đều tin tưởng Chu Quân Bích có thể xử lý tốt, Cẩm Vinh tới là vì một sự kiện khác.

“Thiệu Vân Phái cư nhiên cùng ngoại tộc liên minh, ký kết điều ước?” Chu Quân Bích đại kinh thất sắc.

Cẩm Vinh bình tĩnh nói, “Việc này không giả, Thẩm gia thương đội từ thảo nguyên mang tin tức đến.”

Chu Quân Bích tức giận nói, “Hắn thế nhưng không từ thủ đoạn, lại tới tình trạng này.”

Kỳ thật nếu không phải mưu lược của Chu Quân Bích cùng với hỏa khí Thẩm gia quân trong thời gian ngắn bức bách Thiệu Vân Phái đến lui không thể lui nổi, hắn cũng sẽ không ngầm cùng ngoại tộc cấu kết, ý đồ lợi dụng thế lực ngoại tộc đuổi hổ nuốt lang.

“Việc này ta đã có kế hoạch, nói cho các ngươi là muốn cho các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, còn có, trong vòng nửa tháng, ta muốn các ngươi đánh hạ đô thành.”

Đám người trong trướng bao gồm Chu Quân Bích toàn bộ quỳ xuống, trầm giọng nói, “Phụng mệnh chủ công, chờ định toàn lực ứng phó.”

Nửa tháng thời gian, Thẩm gia đại quân đã đoạt được tảng lớn núi sông phương Bắc, mà Thiệu Vân Phái cùng thảo nguyên ngoại tộc ký kết điều ước, Cẩm Vinh sớm đã mược lực Bách Lí Ổ thao túng buôn bán dê bò trên thảo nguyên, lăn lộn đến bọn họ nội loạn không thôi, không còn sức lực để ý đến Trung Nguyên, Thiệu Vân Phái tự nhiên cũng mất đi trợ lục mạnh mẽ, cuối cùng sắp thành lại bại.

Thiệu Vân Phái cũng có ngạo khí, không muốn rơi vào tay Thẩm Cẩm Vinh chịu nhục, tự tử, hai thê tử của hắn, Từ thị bị Từ mẫu mang đi, mà tạ thị thế gia tặng cho Thẩm Cẩm Vinh, vì nàng đã mang thai.

Còn chưa chờ Cẩm Vinh xử lý, Tạ thị đã quyết đoán uống thuốc phá thai, Thiệu Vân Phái nếu không chết, đứa bé này là tôn vinh của nàng, mà hiện giờ hắn đã chết, đứa bé này cũng thành tai họa.

Cẩm Vinh nhướng mày cười, khiến cho người đem Tạ thị đưa trở về, đến nỗi chèn ép thế gia, cô cũng không định dừng tay.

[editor: Phần này hơn 11 nghìn chữ, chưa bao giờ up một part dài thế này nên chưa kịp check chính tả, mọi người thấy lỗi comment lại nha~ cũng cho truyện một vote luôn~]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.