Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao

Chương 13: Sóng gợn lăn tăn



Chuyển ngữ: Trầm Yên

…………………………………………..

Sáng sớm hôm sau, Hề Cô Hành vừa luyện kiếm ở Ngọc Nhứ Sơn về, liền nghe bạch hạc Phiếm Giáng Cư báo tin rằng Thẩm Cố Dung mới sáng sớm tinh mơ đã ôm Tĩnh Tâm Kinh đến Tri Bạch Đường nghe giảng.

Hề Cô Hành hơi ngạc nhiên, hắn còn tưởng hôm qua Thẩm Cố Dung nói muốn lên lớp sớm chỉ là đùa, không ngờ y lớn đầu như vậy rồi mà còn chẳng biết xấu hổ quậy tưng bừng cùng một đám trẻ con trên lớp sớm.

Hắn một thân ý lạnh, thả kiếm về, bước nhanh tới Tri Bạch Đường.

Tri Bạch Đường ngày thường đùa giỡn náo nhiệt lúc này im ắng tĩnh mịch, chỉ có tiếng ve kêu từ trong rừng sâu truyền tới.

Hề Cô Hành quan sát qua song cửa sổ, lập tức thấy được Thẩm Cố Dung đang khoanh chân ngồi trên đệm hương bồ, tay chống cằm, nửa người dựa vào thư án, ngủ gật.

Hề Cô Hành: “……”

Đây là việc con người làm sao?

Đệ tử Ly Nhân Phong vô cùng sợ Chưởng giáo, Hề Cô Hành cũng biết điều này, nên bình thường hắn ít khi đến Tri Bạch Đường tạo áp lực cho đệ tử mình, không những cản trở tu đạo, còn vô duyên vô cớ làm người ta chán ghét.

Thẩm Cố Dung này thì hay rồi, biết rõ mọi người tránh y như rắn rết, lại tung ta tung tăng chạy tới, tựa hồ chỉ ước gì người khác sợ y, ác như thú vậy.

Trưởng lão đang giảng bài thái dương nhễ nhại mồ hôi, hiển nhiên cũng bị Thẩm Cố Dung dọa sợ không ít, khi giảng bài thỉnh thoảng lại nói vấp.

Trưởng lão: “Tĩnh tâm ngưng thần, trăm mạch vững, vững linh.” . Truyện Việt Nam

Đệ tử đờ đẫn đọc theo: “Trăm mạch vững vững linh.”

Trưởng lão: “……”

Hề Cô Hành: “……”

Mục Trích đang theo lời trưởng lão “trăm mạch vững linh” vận chuyển linh lực, hắn lập tức nghe thấy sư tôn mình càn rỡ cười to trong lòng:

[ Ha, ha, ha! ]

Mục Trích: “……”

Hắn nghiêng đầu về một bên, vừa lúc đụng phải đôi mắt tràn đầy ý cười của Thẩm Cố Dung.

Băng tiêu của Thẩm Cố Dung vô cùng mỏng nhẹ, có thể mơ hồ nhìn thấy đôi mắt mông lung hẹp dài kia của y, bởi vì vừa mới tỉnh, đuôi mắt hơi rũ xuống khẽ đỏ ửng, mỹ lệ mê người.

Mục Trích hơi sửng sốt.

Thẩm Cố Dung “chậc” một tiếng, cảm thấy tạo dựng quan hệ tốt với nam chính nhỏ quả thật không dễ dàng.

Gánh thì nặng mà đường thì xa.

Hề Cô Hành ngoài cửa sổ vừa vặn chứng kiến cảnh này, khóe môi hơi giật giật, nhưng nhìn thấy những đệ tử này ngoan ngoãn không giống ngày thường, cũng không xách Thẩm Cố Dung ra, phất tay áo bỏ đi, bỏ lại các đệ tử tiếp tục ngâm mình trong nước sôi lửa bỏng.

Mọi người trải qua cảm giác một ngày tựa một năm, chờ tới thời điểm tan học, sau lưng các đệ tử đều thấm ướt mồ hôi, vội vàng từ biệt Thánh quân và Trưởng lão, lục tục đi về.

Ngu Tinh Hà là đệ tử duy nhất không bị ảnh hưởng bởi Thẩm Cố Dung, khi tan học hắn còn e thẹn chạy tới bên Thẩm Cố Dung, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng mà nói: “Sau này sư tôn còn lên lớp sớm với chúng con nữa không ạ?”

Thẩm Cố Dung chống cằm nhìn hắn: “Con muốn sư tôn tới sao?”

Ngu Tinh Hà ngây ngốc gật đầu: “Vâng vâng vâng!”

Các đệ từ còn chưa rời đi hết: “……”

Ngày mai phải trục xuất viên bánh trôi không tim không phổi lòng dạ hiểm độc này khỏi sư môn mới được!

Không thấy các sư huynh đều bị dọa xém khóc sao?

Bánh trôi lòng dạ hiểm độc còn chưa biết, các sư huynh ngày thường hết lòng chiều chuộng mình, bởi vì lời này của hắn mà đang tính toán trong lòng làm thế nào để xoa nắn hắn, đôi mắt cong thành vầng trăng non, không giấu nổi vui mừng.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Thẩm Cố Dung thật sự không chống đỡ được thế công của gương mặt tươi cười này, nhấc tay xoa xoa đầu nhỏ của Ngu Tinh Hà: “Thu dọn đồ xong chưa?”

Ngu Tinh Hà gật gật đâu: “Vâng vâng, xong rồi ạ, con và Mục…… sư huynh đã dọn đồ về thiên viện.”

Thẩm Cố Dung xoa bóp gương mặt bầu bĩnh của hắn: “Ừ, thật ngoan.”

Ngu Tinh Hà hạnh phúc để y xoa mặt, cái đuôi như muốn vểnh lên tận trời.

Mục Trích cách đó không xa chậm chạp cất sách vào túi nhỏ, còn tiện tay thu dọn bảng chữ mẫu bày bừa trên thư án của Ngu Tinh Hà, thu xếp một hồi mới xong, khi quay đầu phát hiện Ngu Tinh Hà vẫn còn khoe mẽ trước mặt Thẩm Cố Dung.

Ánh mắt Mục Trích nặng nề, ngồi ở đó không rên một tiếng chờ Ngu Tinh Hà bán xuẩn xong.

Ngu Tinh Hà lại tuôn ra một đống lời dài dòng, phát hiện sư tôn luôn đối xử hờ hững với hắn vậy mà không hề có chút mất kiên nhẫn, khuôn mặt ngập tràn gió xuân dịu dàng, tức khắc càng thêm vui vẻ.

Thẩm Cố Dung thấy người trong Tri Bạch Đường cơ bản đã rời đi hết, đứng lên, cúi đầu nhìn Ngu Tinh Hà: “Về nhé?”

Ngu Tinh Hà vui mừng hớn hở vỗ tay: “Về thôi về thôi ạ, cùng sư tôn trở về!”

Trái tim Thẩm Cố Dung tan chảy, giơ tay ôm hắn lên.

Tiểu Tinh Hà “A” một tiếng, tiếp theo khuôn mặt nhỏ lại đỏ lên, hắn không dám ôm cổ Thẩm Cố Dung, sợ hãi vươn tay nhỏ giữ đai lưng Thẩm Cố Dung, nhìn qua cực kỳ dịu ngoan.

Hắn thẹn thùng nói: “Đa tạ sư tôn.”

Thẩm Cố Dung nghĩ thầm, a, thật đáng yêu.

Ôm ôm xoa xoa.

Thẩm Cố Dung ôm Ngu Tình Hà đi ở đằng trước, Mục Trích xách theo hai chiếc túi nhỏ chạy chậm đằng sau, các đệ tử chưa về tụ tập ngó xem, cảm thấy Thẩm Thánh quân quả thực rất ghét tiểu sư đệ Mục Trích, lại nghĩ thêm biện pháp tra tấn người rồi.

Nếu Thẩm Cố Dung biết suy nghĩ của bọn họ, chắc chắn phải kêu oan vì chính mình.

Bởi vì biết đứa nhỏ Ngu Tinh Hà này hay ghen tị, y sớm đã quyết định phải đối xử bình đẳng với cả hai đứa, có đường phải chia đều cho hai người, có đánh cả hai người cùng chịu, không có xíu bất công nào.

Khi ra khỏi Tri Bạch Đường, Thẩm Cố Dung mở miệng nói muốn ôm Mục Trích, nhưng Mục Trích trực tiếp từ chối, khắp người tản ra hơi thở vô hình ngập tràn xa cách.

Thẩm Cố Dung bất đắc dĩ: “Chân của con đã tốt lên chưa?”

Y không đề cập tới cái này còn đỡ, vừa nhắc tới Mục Trích lập tức nhớ lại hôm qua bị Thẩm Cố Dung bóp mắt cá chân, mạnh mẽ ôm lấy, hơn nữa còn bị trào phúng việc không biết chữ, sự kháng cự trong lòng càng thêm sâu sắc.

Thẩm Cố Dung hết cách, đành phải ôm Ngu Tinh Hà đi.

Ngu Tinh Hà dựa lên vai Thẩm Cố Dung, nhìn về sau, còn làm khẩu hình với Mục Trích: Sư tôn lại ôm ta nữa nè!

Mục Trích không hé răng.

Ba người về tới Phiếm Giáng Cư, Thẩm Cố đặt Ngu Tinh Hà xuống trước cửa thiên viện, dặn dò: “Thiếu cái gì cứ nói với sư tôn.”

Ngu Tinh Hà ngẩng đầu nhìn Thẩm Cố Dung, giọng nói non nớt: “Vâng ạ.”

Mục Trích khẽ gật đầu, chờ hai người hàn huyên xong.

Thẩm Cố Dung biết hắn không thích mình ở lại lâu, xoa đầu Ngu Tinh Hà một lát, xoay người đi khỏi.

Thẩm Cố Dung vừa đi, Mục Trích liền đưa túi nhỏ của Ngu Tinh Hà cho hắn, xoay người về phòng mình.

Tâm trạng Ngu Tinh Hà rất tốt, vui vẻ theo vào, lải nhải: “Sư tôn hình như không giống trước kia lắm, hôm nay người còn ôm ta mấy lần liền, trên người người có mùi thơm dễ ngửi lắm.”

Mục Trích mở cuốn sách mượn từ Tàng Thư Lâu, mí mắt cũng không nâng, coi như hắn không tồn tại.

Ngu Tinh Hà nói một hồi, phát hiện Mục Trích không có hứng thú, hơi mất mát cúi đầu.

“Sư huynh, xin lỗi.” Viên bánh trôi nhỏ lúng ta lúng túng nói: “Có phải ta nói sai hay không?”

Mục Trích vừa nhìn trang đầu tiên liền phát hiện mình không nhận ra được một đống từ, đột nhiên nghe câu này, ngẩng đầu nhìn hắn, bình tĩnh hỏi: “Vì sao lại cảm thấy thế?”

Ngu Tinh Hà nhỏ giọng nói: “Ta hình như…… không nên nói sư tôn tốt trước mặt huynh.”

Dù sao thì Mục Trích cũng đã ăn quá nhiều đau khổ trong tay Thẩm Phụng Tuyết, tuy rằng mỗi lần Ngu Tinh Hà nhìn thấy mấy vết thương đó cũng rất đau lòng, nhưng trước sau hắn vẫn không có cách nào đồng cảm như chính mình đã trải qua.

Cuối cùng thì đau đớn kia cũng không nằm trên người hắn.

Ngu Tinh Hà bái nhập môn hạ cao thủ đệ nhất Tam giới Thẩm Phụng Tuyết. trong lòng vẫn luôn tồn tại sự khát khao và sùng kính với vị sư tôn tựa Thánh nhân này, dù có bị y đối đãi lạnh nhạt, chờ mong một năm trời, sự nhiệt tình vẫn không hề vơi giảm.

Thẩm Cố Dung chỉ cần đối xử với hắn đặc biệt hơn chút, người chưa từng trải qua chuyện đời như Ngu Tinh Hà lập tức thân thiết với y theo bản năng.

Mục Trích yên lặng một lúc, mới nhẹ giọng nói: “Đệ nói không sai, y đối xử với đệ tốt thật.”

Vẻ mặt Ngu Tinh Hà vẫn đau khổ, cảm thấy bản thân không nên khen sư tôn như vậy trước mặt Mục Trích.

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà ngẫm, trong lòng Mục Trích chắc chắn rất khó chịu.

Bản dịch thuộc sở hữu của Trầm Yên và được đăng tải duy nhất trên truyenyy.vip

Mục Trích thấy dáng vẻ héo rũ sắp khóc đến nơi của hắn, trầm tư lúc lâu, mới thở dài một hơi trong lòng, nói: “Giúp ta làm chuyện này.”

Ngu Tinh Hà vốn đang vì mình không biết lựa lời mà cảm thấy có lỗi, nghe vậy lập tức lên tinh thần: “Được! Giao cho ta! Tinh Hà lên núi đao xuống biển lửa cũng phải giúp sư huynh hoàn thành!”

Mục Trích liếc hắn: “Câu ‘Lên núi đao xuống biển lửa’ kia, khi trở về chép mười lần cho ta.”

Ngu Tinh Hà héo úa, sợ sệt đồng ý.

Mục Trích đi tới bên thư án, nhấc bút viết một hàng chữ, giao cho Ngu Tinh Hà, để hắn có việc làm.

“Đệ đi hỏi sư tôn, những lời này là có ý gì.”

Ngu Tinh Hà vỗ vỗ ngực: “Được!”

Hắn ôm giấy, nhảy nhót tung tăng chạy tới chính viện.

Thẩm Cố Dung cầm sáo trúc, đang tính xem làm thế nào để thổi ra một khúc kinh sợ người nghe, nhìn thấy Ngu Tinh Hà tới đây lập tức nhướng mày: “Sao vậy?”

Khuôn mặt nhỏ của Ngu Tinh Hà đỏ bừng, nhón chân đưa tờ giấy trong tay cho Thẩm Cố Dung, ánh mắt trông mong hỏi: “Sư tôn, những lời này là có ý gì ạ?”

Thẩm Cố Dung nhìn lướt qua, hơi nhướng mày.

Đây là nét chữ của Tiểu Mục Trích.

Suy nghĩ chuyển nhanh một lát, đại khái đoán được là do Mục Trích tính tình biệt lập, mới tống cổ Ngu Tinh Hà tới đây hỏi, Thẩm Cố Dung hơi phấn chấn, lên tinh thần, cảm thấy cơ hội thể hiện của mình đã tới rồi.

Y xem xong dòng chữ kia, sắc mặt cứng đờ.

Ngu Tinh Hà hơi nghiêng đầu.

Thẩm Cố Dung mặt không biểu cảm, nghĩ thầm: Mẹ ơi, mấy chữ này y xem hiểu hết, nhưng sao đặt cạnh nhau lại chẳng đọc ra gì thế.

Đây là thứ sách trời gì? Tâm kinh bí pháp sao?

Thẩm Cố Dung chau mày, sắc mặt ngày càng sầm xuống, Ngu Tinh Hà cũng hơi sợ hãi, cẩn thận nói: “Sư tôn?”

Thẩm Cố Dung hít sâu một hơi, trả tờ giấy trong tay cho Ngu Tinh Hà, ra vẻ bình thản nói: “Tinh Hà, thứ này tuổi các con vẫn chưa nên học.”

Ngu Tinh Hà còn tưởng mình hỏi tới cấm thuật gì, mặt mũi vì sợ mà trở nên tái mét.

Thẩm Cố Dung thấy hắn sợ hãi, vội dịu giọng, ngồi xổm xuống xoa xoa đầu Ngu Tinh Hà, nhẹ nhàng nói: “Chờ Tinh Hà lớn hơn chút nữa, sư tôn sẽ dạy các con, được không?”

Ngoan, cho sư tôn một chút thời gian học tập, học xong sẽ dạy lại cho các con.

Lúc này Ngu Tinh Hà mới vui vẻ lên, ôm giấy vui mừng hớn hở chạy về.

Thẩm Cố Dung lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng lừa được rồi.

Sau khi Ngu Tinh Hà trở về truyền đạt lại lời Thẩm Cố Dung cho Mục Trích, tay chép sách của Mục Trích chợt dừng, khẽ nhíu mày.

“Nhưng….. Đây chỉ tâm pháp sơ cấp chúng ta mới học hôm qua mà.”

Ngu Tinh Hà nghiêng đầu: “Sao cơ?”

Mục Trích yên lặng một lát, đột nhiên không nhịn được “phụt” một tiếng bật cười.

Mục Trích từ nhỏ lẻ loi hiu quạnh, thiếu thốn tình thương, tính tình lại lạnh bạc từ sâu trong xương cốt, hắn vốn dĩ rất ít khi cười, bị Thẩm Phụng Tuyết giày vò hơn một năm lại càng chưa từng cười qua.

Đây là lần đầu tiên hắn cười.

Không giống ý cười lạnh nhạt hoặc trào phùng trước kia với Thẩm Cố Dung, Mục Trích lần này buồn cười thật sự, ý cười tràn ngập trong đôi mắt lưu ly, tựa như một gợn sóng lăn tăn nổi lên trong đầm lầy tĩnh mịch.

Đây mới là nụ cười nên có của một đứa trẻ.

Ly Nhân Phong, Ngọc Nhứ Sơn.

Càng lên cao tuyết càng lớn, Trưởng lão thư lâu đón gió về phía trước, một thân áo đen bị gió lạnh thổi bay phất phới.

Quanh thân hắn bao phủ một tầng kết giới màu lam đậm, chậm rãi đi trong gió tuyết có thể lột một lớp da người ta, một lát sau cuối cùng cũng tới đỉnh núi.

Trưởng lão hơi khom người, cung kính hành lễ với đỉnh núi không bóng người.

“Nam Ương Quân.”

Một trận cuồng phong nổi lên, gió tuyết như tơ liễu bị thổi xoáy vài vòng trước mặt hắn, chốc lát sau, giữa gió tuyết biến ảo hiện lên một khuôn mặt nam nhân mơ hồ.

Nam nhân vừa xuất hiện, gió tuyết gào thét xung quanh ngưng bặt trong nháy mắt.

Khí thế uy áp nặng nề, khiến cho mây mù trên không trung mạnh mẽ tiêu tan, từng tia nắng mặt trời nghiêng mình rọi xuống.

Cả người hắn đầy ý lạnh, lạnh lùng nói: “Chuyện gì?”

Trưởng lão quỳ một gối xuống đất, gật đầu nói: “Thánh quân tới Tàng Thư Lâu tìm Khôn Dư Đồ.”

“Cho y.” Nam Ương Quân nói: “Y muốn gì cũng cho y hết, không cần cố ý tới đây xin chỉ thị của ta.”

Trưởng lão nghe ra sự không kiên nhẫn trong lời Nam Ương Quân, đầu cúi càng thấp: “Trước đó vài ngày Thánh quân bế quan trọng thương, sau khi tỉnh lại mấy ngày liền hỏi về Khôn Dư Đồ, nói rằng muốn tìm…… tòa thành tên “Hồi Đường Thành” này.”

Nam Ương Quân bỗng ngẩn ra.

Không biết qua bao lâu, hắn mới lần nữa lên tiếng: “Truyền tin cho Nhàn Vân Thành chuẩn bị linh dược, ta sẽ nhanh chóng xuất quan.”

Trưởng lão: “Vâng.”

Khi ngẩng đầu lên, gió tuyết lại lần nữa nổi lên cuồn cuộn, trong giây lát thổi tan thân hình nam nhân thành từng sợi tơ liễu, tung bay rồi rơi xuống.

…………………………………………..

Tác giả có lời muốn nói:

Sổ đen ám sát của toàn thể đệ tử Ly Nhân Phong: Ngu bánh trôi nhỏ.

Thẩm Cố Dung nhỏ giọng, cảm thấy áp lực: Lần này chưa cho nam chính lời giải đáp, chắc chắn hắn lại hận ta nữa rồi.

[Độ hảo cảm của Mục Trích +10]

Thẩm Cố Dung:?????


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.