Bệnh Chiếm Hữu

Chương 32: "Đau"



Editor + beta: sellsell2610

Thời Ôn vô cùng lo lắng trở về phòng học lấy thuốc.

Vốn muốn tự mình đi xem Thời Noãn, nhưng Quan Ngọc không cho, luôn miệng thúc giục cô quay về phòng thi, không được chậm trễ.

Thời Ôn cũng không quá kiên trì, dặn dò vài câu rồi rời đi.

Quan Ngọc nhận được thuốc, vội vàng chạy về phía nhà vệ sinh.

Trên hành lang đột nhiên có một nam sinh đi qua, hai người đối mặt, Quan Ngọc tránh sang một bên, đảm bảo cho hai người không va vào nhau. Không ngờ, người này lại không có ý muốn tránh, lại giống như cố tình dùng vai huých mạnh vào vai anh.

Xương cốt Quan Ngọc đau xót, tay mất khống chế, thuốc rơi xuống.

Không chờ anh thoát ra khỏi đau đớn, đã có một bàn tay xoè trước mặt anh – nam sinh kia đã nhặt thuốc lên.

Quan Ngọc cảm thấy kì quái, lại nhìn đến nam sinh tóc dài quá mắt, nghĩ đến lời đồn gần đây, cẩn thận suy nghĩ một chút, sắc mặt hơi biến, không đoán được đây là cậu cố ý hay vô tình.

Nhận lấy thuốc, anh lễ phép nói “cảm ơn” rồi nhanh chóng dời đi.

Trần Trì vẫn đứng ở đó, đầu cũng không quay lại, nghe tiếng bước chân ngày càng xa…

Thuốc trị phỏng…?

Lúc nhặt thuốc lên, ba chữ kia bắt mắt đập vào mắt cậu.

Trần Trì bỗng nhiên bật cười, nhưng trong mắt lại không có nửa điểm vui vẻ, chỉ thấy hàn ý.

Hoá ra, người khác bị thương cô cũng sẽ lo lắng!

Buổi sáng khảo thí kết thúc, Thời Ôn thu thập tốt đồ dùng, đứng ở cửa phòng thi đợi Thời Noãn.

Mọi người đi gần hết Thời Noãn mới ra khỏi, sắc mặt không quá tốt.

Thời Ôn muốn cầm cặp sách của cô, lại bị cô né tránh.

Thời Ôn đoán, Thời Noãn không vui có lẽ do sáng nay bị phỏng, cũng có thể là thi không được như mong muốn.

Chắc là nguyên nhân thứ hai rồi.

“Thật không thú vị.” Thời Ôn ra vẻ nói năng nhẹ nhàng, chỉ chỉ vết thương của Thời Noãn: “Kì thi lần này chị bị thương, em có thắng cũng chẳng vẻ vang gì.”

Thời Noãn nâng mi, rốt cuộc mới chịu nói chuyện: “Tại sao không nói là cho dù tao bị thương mà vẫn thắng, mày cực kì mất mặt.”

Thời Ôn rung đùi đắc ý: “Chiều nay em nhất định sẽ thi thật tốt. Thua sao? Còn lâu!”

Thời Noãn “hừ” một tiếng: “Mày nói nghe cũng oai thật, nếu tao mà không bị thương thì còn lâu mới đến lượt mày đắc ý.”

Thời Ôn cười: “Người nào không biết mà nghe chúng ta nói chuyện còn tưởng chúng ta đang muốn tham gia thi đấu võ lâm đấy.”

Thời Noãn nghiêng mặt đi, một bên khoé miệng nhẹ nhàng nhếch lên.

Để ý không thấy Thời Noãn tức giận, Thời Ôn mới nhẹ nhàng thở ra.

Cả ngày khảo thí kết thúc, Thời Ôn quay lại phòng học của nhị ban, chờ đợi các đại biểu từng môn dặn dò vài thứ.

Xong xuôi, Thời Ôn thấy Trần Trì vẫn còn ngủ, do dự một lát, mới vỗ nhẹ vai cậu vài cái: “Trần Trì, tan học…”

Không có phản ứng.

Thời Ôn cong eo một chút, muốn nhìn rõ mặt của cậu.

Nhưng mặt cậu giấu quá sâu, tóc che khuất nhìn không rõ.

Cô ngồi thẳng dậy, chọc chọc bờ vai của cậu.

“Trần…”

Cô đột nhiên ngừng lại, đồng tử của Thời Ôn co lại, cả người có chút run rẩy.

Trên cánh tay thường ngày rắn chắc trắng trẻo, nay lại có một mảng đỏ thẫm, xuất hiện mấy cái bọng nước lớn nhỏ, nhìn sợ tới mức lông tơ trên người cô cũng muốn dựng lên.

Là bị phỏng.

Vết thương của Thời Noãn cũng không nghiêm trọng bằng của cậu.

“Trần Trì, mau tỉnh dậy…”

Thời Ôn ra sức lắc cậu.

Thiếu niên đầu khẽ động, rốt cuộc chịu ngẩng đầu.

Thời Ôn nhẹ nhàng cầm lấy tay cậu nhìn kĩ, giọng nói đau xót: “Sao lại bị như vậy?”

Trần Trì nhàn nhạt mím môi, nhìn thấy trong mắt cô là sốt ruột cùng đau lòng, cả người mới thả lỏng.

“Bị đổ nước sôi.”

“Tại sao không chịu cẩn thận chút?”

Thời Ôn nhăn mặt, trong lòng thầm oán trách hệ thống cung cấp nước uống của nhà trường.

“Cậu đã xả qua nước lạnh chưa?”

Cậu không trả lời câu hỏi đấy, chỉ nói: “Đau..”

Giọng nói của thiếu niên rất nhẹ, còn mang theo giọng mũi lúc mới tỉnh ngủ.

Thời Ôn nghe cậu nói vậy, tâm như bị nhéo một cái.

Từ trước tới nay cô chưa từng nghe cậu nói qua chữ “đau”, trươc kia xử lí những vết thương nghiêm trọng như vậy, khi cô băng bó cậu cũng không chịu rên một tiếng.

Phải là rất đau cậu mới có thể nói ra như vậy.

Thời Ôn rất đau lòng: “Tôi có thuốc phỏng, cậu đợi chút.”

Nói xong, cô đứng dậy lấy cặp sách, khoá kéo mới kéo ra một nửa cô mới nghĩ tới.

“Quên mất…”

Thời Ôn nhỏ giọng lẩm bẩm.

Trần Trì mặt mày khẽ nhúc nhích.

“Cậu mau đi toilet xả nước lạnh, tôi đi lấy thuốc.”

Cô chạy ra khỏi phòng học.

Nhất ban, Thời Noãn đang thu dọn sách vở.

Thời Ôn: “Chị, chị có thuốc trị phỏng không?”

Thời Noãn thấy cô vội vàng chạy vào, nghi hoặc hỏi: “Có gì mà gấp vậy?”

Thời Ôn dừng một chút, ánh mắt trốn tránh: “Là Vương Đình bị phỏng.”

“Vương Đình là ai?”

“Bạn ngồi trước bàn của em.”

Thời Noãn “à” một tiếng, lấy ra thuốc trị phỏng.

Thời Ôn nhận lấy: “Chị cùng mẹ cứ về trước, lát nữa em sẽ tự về.”

Cô muốn rời đi, lại bị Thời Noãn gọi lại: “Mẹ mang tao đi bệnh viện có lẽ sẽ về muộn, mày làm gì có chìa khoá?”

Thời Ôn không quản nhiều như vậy: “Lúc ấy em sẽ gọi điện cho hai người.”

Lúc Thời Ôn trở lại phòng học, chỉ còn một mình Trần Trì.

Cậu lẻ loi ngồi một chỗ, phòng học trống không, thiếu niên bóng dáng gầy ốm, cong eo ghé vào trên bàn, áo sơ mi đơn bạc phác hoạ ra xương lưng mảnh khảnh.

Mũi Thời Ôn chua xót.

Cô đột nhiên ý thức được, cậu chỉ có một mình.

Ở trường học, sẽ chẳng có ai hỏi hắn bị phỏng phải không, sẽ không giống như Thời Noãn được mọi người vây quanh hỏi han. Sau khi tan học cũng không có cha mẹ lo lắng, vội vàng tới đưa đi bệnh viện.

Cậu chỉ có một mình, tự cảm nhận tất cả nỗi đau.

Có lẽ trước kia cậu bị phỏng cũng sẽ không cảm thấy đau, chỉ vì cô xuất hiện, cậu ỷ lại vào cô, mới chịu nói ra nỗi đau mà mình chịu đựng.

Vậy mà hôm nay cô lại cáu kỉnh với cậu, rõ ràng biết cậu không có bạn bè, biết cậu không biết cách duy trì khoảng cách, cô còn cố tình trốn tránh cậu.

Thời Ôn nhẹ nhàng kéo tay cậu, nhìn đến mấy cái bọc nước kia, đôi mắt phiếm hồng, cô cẩn thận thổi vài cái: “Tôi giúp cậu xử lí, cậu chịu khó nhịn đau một chút.”

Thanh âm của nữ sinh thực nhẹ, ôn nhu như gió xuân, lại mềm mại như bông.

Trần Trì cảm thấy, có thể làm cô trong mắt chỉ chứa một mình mình, chút đau đớn này chẳng đáng để nhắc tới.

Thời Ôn lấy ra một cây kim nhỏ, dùng rượu sát trùng khử độc.

Xử lí xong tất cả, Thời Ôn cẩn thận đem tay cậu để lên bàn: “Chú ý một chút.”

Tay vừa mới buông ra đã bị giữ lại, sau đó một cái đầu dựa vào trên vai cô, mái tóc ngắn cọ vào tai cô khiến cô phát ngứa.

Thời Ôn không dám động.

Chóp mũi Trần Trì tràn đầy hương vị của cô, trong đầu lại nhớ tới hình ảnh cô giữ chặt tay nam sinh khác, nhíu mày, tay nắm tay cô tăng lên vài phần sức lực.

Thời Ôn nghĩ rằng cậu đau, nâng lên một tay khác, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng trấn an cậu.

Trong nháy mắt, sau lưng Trần Trì nổi lên một cỗ tê dại, người trong lồng ngực cậu giống như trong tưởng tượng ấm áp mềm mại, làm cậu muốn dùng sức khảm cô vào trong xương cốt, nhưng lại chẳng dám làm đau cô.

Hô hấp tràn đầy hương vị của cô, cậu trầm khàn thủ thỉ: “Cậu chính là muốn bức điên tôi…”

Xử lí xong vết thương, sắc trời đã tối.

Trần Trì khăng khăng muốn đưa Thời Ôn về nhà.

Thời Ôn cự tuyệt mãi cũng không được, đành đồng ý.

Hai người cùng đi đến trạm xe, đợi xe bus.

Trần Trì ngồi trên ghế dài, tuỳ ý vươn chân dài, một tay chống ghế, không cẩn thận lau mất một chút thuốc, cũng may Thời Ôn không để ý.

Thời Ôn ôm cặp sách, đôi mắt không mục đích nhìn loạn, sau đó dừng lại ở một chỗ, tươi cười cứng đờ.

Trần Trì nhìn theo, tầm mắt dừng ở biển quảng cáo cách đó không xa.

Là một người phụ nữ có diện mạo tinh xảo, cầm trên tay một loại mĩ phẩm quốc tế, cười đến tự tin lại hào phóng, làn da có vẻ rất mịn màng, chỉ có ánh mắt kia…

Trần Trì rũ mắt.

Đem tầm mắt chuyển qua Thời Ôn.

Gương mặt người phụ nữ trên biển quảng cáo rất giống Thời Ôn, không chút khác biệt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.