Bệnh Chiếm Hữu

Chương 37-3: Tôi sẽ không để cho ai khi dễ cậu ấy 3



Editor +beta: sellsell2610

Thời Ôn lại một đêm mất ngủ.

Ngày hôm sau lúc cô vào lớp, Trần Trì đã tới rồi. Cậu ghé vào trên bàn học, tóc đen nhánh mềm mềm, một bộ dáng khi ngủ dịu ngoan vô hại.

Thời Ôn thật ra không mấy tin tưởng lời của những nam sinh kia.

Nhưng bọn họ sao phải gạt cô chứ?

Không có ý nghĩa gì cả.

*

Tiết thể dục, cuộc thi chạy 800m.

Thời Ôn chạy xong, mệt đến nỗi thở không ra hơi. Từ lúc trọng sinh đến bây giờ cop chỉ dùng não, thể lực càng ngày càng kém.

Cô cùng Vương Đình cùng đi tới toilet, hai người rửa mặt bớt nóng, thể lực của Vương Đình còn kém hơn cả cô, dựa vào bồn rửa mặt không muốn đứng lên.

“Cậu ổn chứ?”

Thời Ôn giúp cô nhẹ nhàng điều hoà hô hấp.

Vương Đình: “Đừng, đừng. Chị gái à, cậu mặc kệ mình đi. Giờ mình muốn ói lắm rồi.”

Thời Ôn thu tay lại, áy náy nói: “Xin lỗi cậu. Không sao chứ?”

Vương Đình lắc lắc tay: “Đầu mình hơi choáng một chút. Cậu cứ ra ngoài trước đi.”

Thời Ôn cũng không quên dặn dò: “Cậu đừng rửa nước lạnh nhiều quá.”

Ra đến ngoài toilet, cô muốn đứng đây đợi Vương Đình.

Đột nhiên cô nghe dưới tầng có động tĩnh.

“Học…học trưởng…”

Nữ sinh ở khu dạy học đợi đã hồi lâu, cuối cùng cũng đợi được người mình mong ngóng.

Vì đang trong giờ học nên hành lang cực kì an tĩnh, một chút thanh âm cũng có thể truyền lên tầng. Chính vì thế Thời Ôn liền rõ ràng nghe được nữ sinh kia kích động run rẩy gọi hai chữ “học trưởng”.

Sau đó, là một đạo giọng nam.

“Tôi đã có người trong lòng.”

Tiếp theo là tiếng bước chân lên tầng.

Thời Ôn vội vàng chạy vào toilet.

Đó là giọng của Trần Trì.

Tôi đã có người trong lòng?

Ý nghĩ của Thời Ôn đình chỉ hoạt động, trong đầu chuyển phát ý nghĩa của câu nói này xong, cô chỉ có thể nghĩ đến một cái tên: Tô Nhiễm.

*

Thời Ôn còn chưa kịp tìm lí do gặp Tô Nhiễm, Tô Nhiễm đã đi trước một bước, chủ động tới tìm cô.

Lúc đó là giờ nghỉ, Thời Ôn đi lấy nước ấm, trong lúc quay trở lại lớp thị bị người gọi lại. Nhìn đến người đó, cô hơi sửng sốt một chút.

Chính là nữ sinh đó, lúc trước ở văn phòng vì bị uy hiếp mới nói Trần Trì động thủ đánh người trước. Nhưng cũng chính là nữ sinh đã giúp Trần Trì khỏi bị khi dễ.

Nữ sinh chạy đến trước mặt Thời Ôn, cong môi cười khẽ, răng nanh như ẩn như hiện, tự giới thiệu: “Xin chào, mình là Tô Nhiễm.”

Thời Ôn tươi cười cứng đờ.

Tô Nhiễm.

Cô ấy thế mà lại chính là Tô Nhiễm.

Thời Ôn cùng Tô Nhiễm ngồi trên băng ghế dài ở sân thượng.

Tô Nhiễm mở miệng trước: “Mình muốn nói với cậu về chuyện của Trần Trì.”

Thời Ôn đoán được, gật gật đầu, trong lòng phức tạp.

Thật ra cô cũng muốn tìm bạn học thời sơ trung của Trần Trì để nói chuyện. Chỉ là trong ấn tượng của cô, Trần Trì và Tô Nhiễm quan hệ không tốt. Lại không ngờ rằng Tô Nhiễm chính là nữ sinh giúp Trần Trì không bị khi dễ.

Tô Nhiễm cười cười: “Mình cũng chính là bạn học thời sơ trung của Trần Trì. Không biết cậu có biết hay không. Lúc cậu ấy vừa chuyển tới, mình cùng cậu ấy nhắc tới vài chuyện cũ…vì thế mình liền khóc. Các nam sinh khác đều nghĩ cậu ấy khi dễ mình, nên họ mới bắt đầu gây phiền toái cho Trần Trì.”

Thời Ôn liếm môi.

Cô đã nghe Vương Đình kể qua chuyện này. Lúc ấy đối với nữ sinh chưa thấy mặt này nảy sinh ấn tượng không tốt.

Tô Nhiễm cúi đầu, tay đặt trên đầu gối, ra sức nắm lấy gấu váy.

“Mình không nghĩ mọi chuyện sẽ như thế này…Lúc học sơ trung, đã xảy ra rất nhiều chuyện, mình đã làm tổn thương cậu ấy.”

Thời Ôn ánh mắt hơi loé: “Mình có thể hỏi đó là chuyện gì không?”

Tô Nhiễm cắn môi: “Thật ra sơ trung mình có quen một người bạn trai, tên là Nhậm Sí. Trần Trì cùng Nhậm Sí là bạn tốt, ba người chúng mình chơi cũng rất tốt. Nhưng đột nhiên có một ngày, Trần Trì phản bội Nhậm Sí, nói rằng cậu ấy thích mình…”

Tô Nhiễm vừa nói vừa quan sát biểu tình của Thời Ôn, thấy cô lộ ra biểu tình ngạc nhiên thì âm thầm thờ ra. Xem ra Trần Trì còn chưa kể cho cô về chuyện lúc trước.

“Cậu ấy từ nhỏ đã không thân cận với gia đình, chưa từng cảm nhận được tình yêu cùng sự quan tâm. Nhìn cậu ấy có vẻ lạnh nhạt xa cách, nhưng nếu có ai đối tốt với cậu ấy, Trần Trì sẽ buông xuống phòng bị, hoàn toàn ỷ lại và tin tưởng người đó. Cậu ấy đối với mình cũng là như vậy, mình cảm thấy cậu ấy không phải thật sự thích mình nên mình mới cự tuyệt…”

Thời Ôn lại liếm môi, lẳng lặng nghe cô ta nói.

“Về sau mình chuyển trường vì muốn tránh xa mối quan hệ tay ba đó. Không lâu sau thì nghe tin Nhậm Sí đua xe, gặp tai nạn chết.”

Thời Ôn trợn to mắt, không tự chủ nắm chặt góc áo.

Tô Nhiễm: “Mình tới tìm cậu chính là do gần đây nghe được vài lời đồn rằng Trần Trì rất bám cậu. Mình muốn nhắc nhở cậu một chút, Trần Trì đối với cậu có thể không phải thật lòng thích, nếu cậu hiểu lầm thì sẽ chỉ có mình cậu tổn thương thôi. Nhưng cũng không thể nói trước, có khả năng cậu ấy thật sự thích cậu, nhưng để phòng ngừa vạn nhất…Nhưng mà, cậu đối với Trần Trì là cảm giác gì?”

Thời Ôn “a” một tiếng, phủ nhận: “Mình và cậu ấy chỉ là bạn bè thôi.”

Tô Nhiễm hơi mỉm cười: “Vậy sao? Không ngờ Trần Trì cũng có thể kết bạn. Thời Ôn, mình nói câu này có khả năng sẽ làm cậu buồn…”

Tô Nhiễm thanh âm có chút do dự: “Mình cảm thấy cậu ấy tiếp cận cậu là vì nghĩ tới mình, mới đồng ý cùng cậu thân thiết. Nhưng cậu nhất định cũng rất tốt, bằng không cậu ấy cũng không đồng ý ở gần cậu.”

“Nhưng mà mình thật sự lo lắng cậu ấy sẽ đem những gì không vui vì mình mà liên luỵ đến cậu. Cậu nhất định phải cẩn thận. Còn nữa, nếu cậu muốn biết chuyện gì của cậu ấy, cứ đến hỏi mình. Mình hiểu cậu ấy rõ nhất.”

Tô Nhiễm nói xong liên đứng lên.

Thời Ôn cũng theo đó đứng lên, cô xoa xoa làn váy, phát hiện bàn tay mình đã phiếm lạnh.

Tô Nhiễm cùng cô vẫy tay tạm biệt.

Thời Ôn vẫn đứng tại chỗ, mọi chữ Tô Nhiễm nói đều rành mạch rõ ràng văng vẳng bên tai.

Cả người Thời Ôn đều cảm thấy vắng vẻ, giống như có câi gì đó chậm rãi mất đi, khiến cô hoang mang.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.