Bệnh Chiếm Hữu

Chương 37-4: "Ôn Ôn, đừng cười với hắn..." 4



editor + beta: sellsell2610

Tan học, Thời Noãn phải ở lại trực nhật. Thời Ôn ngồi ở lớp làm bài tập, tiện thể đợi Thời Noãn.

Nhưng cô căn bản không viết được chữ gì.

Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều việc, lời nói của những người đó đều làm cô lo lắng cùng khủng hoảng.

Cướp bạn gái, hại chết bạn tốt, hiện giờ vẫn nhớ mãi không quên Tô Nhiễm. Lại còn đem cô trở thành thế thân của người khác.

Nếu Trần Trì thật sự là người như vậy, cô làm sao có thể giúp đỡ cậu. Làm thế nào mới có thể ngăn cản cậu làm ra việc thương thiên hại lí kia?

Thời Ôn buông bút, để lên trên mặt bàn.

Trần Trì cũng chưa về, khó có khi cậu không ngủ, ghé vào trên bàn, mắt nhìn mặt đất, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thời Ôn trong lòng có chút khó chịu, tò mò nhưng không thể hỏi, mãi mãi cũng chẳng biết chân tướng.

Bạn bè không phải là nên tin tưởng nhau sao?

Những người đó đều không quan trọng bằng cậu, sao phải tin bọn họ mà nghi ngờ cậu?

“Trần Trì…”

“Hình như tôi thích cậu…”

Cả hai người cùng đồng thời lên tiếng.

Thời Ôn im lặng, từng câu từng chữ Trần Trì vừa nói, rõ ràng rót vào tai.

“Tôi thích cậu.”

Thời Ôn không biết mình nên làm gì lúc này nữa.

Trong đầu tràn đầy dấu chấm hỏi.

“Cậu nói cái gì?”

Thời Ôn không chắc chắn hỏi lại, hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề.

Trần Trì không chớp mắt lặp lại một lần nữa: “Tôi thích cậu.”

Ngữ khí kia bình thản giống như nói “Tôi muốn ăn bánh bao.”

Một chút cũng không giống như thổ lộ.

Thời Ôn thay cậu tìm lí do: “Cậu chơi đại mạo hiểm bị thua?”

Trần Trì lắc đầu, ngồi dậy, từng câu từng chữ rõ ràng rơi vào tai Thời Ôn: “Cậu giúp người khác theo đuổi tôi khiến tôi rất tức giận, nam sinh cao tam xoa đầu cậu ở hành lang kia cũng khiến tôi tức giận. Đó không phải biểu hiện của thích một người à?”

Thời Ôn…

Cô nghĩ đến những lời Tô Nhiễm nói.

“Đấy là bởi vì cậu không có cảm giác an toàn, tôi đối tốt với cậu, cậu sợ tôi đối tốt với người khác sẽ không quan tâm cậu nữa. Đó là chiếm hữu.”

Trần Trì nghĩ đến Quan Ngọc xoa đầu cô, liền không nhịn được nắm chặt tay.

Là chiếm hữu?

Trần Trì mặt vô biểu tình, kiên trì nói: “Tôi chỉ có tính chiếm hữu với một mình cậu. Tôi thích cậu.”

Thời Ôn nhíu mày, thốt lên: “Không phải cậu thích Tô Nhiễm sao?”

Cả hai người đều im lặng.

Đáy mắt Trần Trì một mảnh âm lệ, lại cố kìm xuống, chỉ còn dư lại một khoảng tối tăm.

Hắn hoá ra đã động tay, còn cấu kết với Tô Nhiễm.

“Tô Nhiễm là ai?” Trần Trì đạm mạc hỏi.

Thời Ôn mông lung.

Chuyện này là sao?

Trần Trì biểu tình tự nhiên, mắt đào hoa hắc bạch phân minh, thẳng thắn mà nhìn cô.

Thời Ôn nhìn không ra một chút dấu vết nào từ cậu.

Cô đem việc xảy ra hai ngày gần đây kể cho cậu, sắc mặt Trần Trì theo đó ngày càng kém.

Cô chưa bao giờ thấy qua sắc mặt doạ người của cậu như thế này bao giờ.

“Cậu đi đâu tìm bọn họ?” Trần Trì hỏi.

Thời Ôn không dám nói là quán bar, cố tình lược qua đoạn đó.

Trần Trì: “Quán bar?”

Thời Ôn không nghĩ tới cậu sẽ đoán được, nhỏ giọng đáp: “Ừm..”

Mu bàn tay gân xanh bạo khởi, cậu cố gắng áp chế cảm giác muốn phát tiết: “Cậu dám đi một mình tới nơi nguy hiểm như vậy?”

Thời Ôn không nói lời nào.

Nơi đó đúng thật rất nguy hiểm.

“Vì vậy, cậu tin lời bọn họ?”

Trần Trì quay mặt đi nơi khác, nhắm mắt lại che giấu lệ khí âm u trong đáy mắt.

Thời Ôn nhìn sườn mặt thon gầy tái nhợt của cậu: “Không phải…Chỉ là bọn họ nói rất…”

Trần Trì nhếch môi, so với khóc còn khó coi hơn, cậu đứng dậy, nhàn nhạt lưu lại một câu.

“Cậu chưa bao giờ chịu tin tôi cả.”

Thời Ôn phảng phất giống như bị xối một chậu nước đá.

Cô nghĩ đến ngày đó cậu uống say, cậu ôm cô, cả người run rẩy, giọng nói khô khốc áp lực, nói bọn họ không tin cậu, nói bọn họ đều nói cậu là người xấu, nói cô cũng không tin cậu.

Lúc ấy cô thề thốt phủ nhận, hiện tại lại làm ngược lại với lời hứa lúc ấy.

Cô đuổi theo, hàng lang chạy dài trống trơn, không thấy bóng dáng Trần Trì.

Cô chạy đến cầu thang, nhìn xuống dưới, thấy được thân ảnh của Trần Trì ở chỗ ngoặt. Cô vội vàng chạy theo.

Thời Ôn đi ra tới cổng trường, lại không thấy Trần Trì đâu. Đang tính toán muốn đi tìm thì có người gọi cô lại.

Thời Ôn quay đầu lại.

Một chiếc xe mui trần bắt mắt dừng ở ven đường. Nam nhân ngồi ở ghế lái đeo kính râm, hắn nhìn Thời Ôn vẫy vẫy tay, bước xuống xe.

Là người đàn ông hôm trước ở quán bar đã giúp cô.

Hắn đến trước mặt cô, tháo xuống kính râm: “Không nhớ ra tôi?”

Mắt phượng hắn hơi chọn, cười nghiền ngẫm. Là một gương mặt dù chỉ gặp qua một lần cũng khó có thể quên được.

Thời Ôn: “Tôi nhớ.”

Nhậm Xích cười: “Vậy có nhớ tôi uống thay cô một ly rượu?”

Thời Ôn suy đoán mục đích của hắn, nhẹ giọng trả lời: “Nhớ.”

Nhậm Xích: “Vậy mời tôi một bữa cơm đi. Coi như cảm ơn.”

Thời Ôn lộ ra vẻ mặt khó xử: “Ngại quá. Tôi phải về nhà.”

“Nhưng cô còn chưa có lấy cặp sách kìa.”

“Lát nữa tôi sẽ quay trở lại trường học lấy.”

“Tôi ở đây chờ cô.”

“Ngại quá.” Thời Ôn mỉm cười lễ phép: “Mẹ của tôi rất nghiêm khắc, tôi cảm ơn bằng cách khác được chứ? Tôi có thể mời anh uống nước, nhưng cũng không thể uống cùng anh được.”

Thời Ôn còn muốn nói thêm điều gì nữa, bất chợt bị một người túm lấy kéo đi.

Thời Ôn hoảng hốt nhìn lại.

Là Trần Trì.

“Trần Trì?”

Trần Trì không nói chuyện, cậu đưa lưng về phía cô, Thời Ôn không nhìn thấy sắc mặt của cậu. Cô quay đầu nhìn lại, người đàn ông kia nhìn bọn họ chằm chằm, chuẩn xác mà nói, chính là nhìn Trần Trì. Sắc mặt hắn ta âm trầm, một đôi mắt phượng phiếm tàn nhẫn.

Trần Trì kéo cô đi tới khu dạy học, tan học trên hàng lang không có một bóng người.

Thời Ôn bị cậu dồn vào góc tường, phía sau là bức tường lạnh băng, phía trước là hơi nóng từ thân thể cậu toát ra.

Có lẽ cậu mới rửa mặt xong, tóc trên trán dính nước ướt dầm dề rủ xuống, có giọt nước từ tóc cậu nhỏ xuống mặt đất. Thời Ôn thu mắt, phát hiện khoảng cách của hai người hiện tại quá gần.

“Cậu…”

Cô mở miệng, nhưng đối diện với đối mắt cậu lại nói không ra lời.

Đôi mắt cậu rất đen.

Giống như màn đêm.

Một tay Trần Trì chống trên tường, đem cô vây lại trong lồng ngực, hơi hơi khom lưng, nhìn thẳng vào mắt cô. Đáy mắt cậu sâu không thấy đáy, cảm xúc phức tạp, giống như một đốm lửa nóng cháy, muốn đem cô hoà tan.

Sự chiếm hữu quá mãnh liệt.

Chỉ cần nhìn đã có thể thấy sự chiếm hữu khiến cô hoảng hốt, cô nhìn gương mặt tinh xảo tái nhợt của cậu, run run hỏi: “Trần Trì, cậu làm sao vậy?”

Trần Trì cầm lấy cánh tay cô, một tay chống phía sau cô, khớp ngón tay trắng bệch.

Thời Ôn: “Cậu đang làm tôi đau đấy.”

Ánh mắt Trần Trì hới loé, giảm nhẹ sức lực.

“Sao hai người lại ở cạnh nhau?” Cậu từ kẽ răng rít ra mấy chữ.

Thời Ôn: “Cái gì?”

Trần Trì: “Cậu còn cười với hắn.”

Mặt cậu không có biểu tình, động tác mềm nhẹ mà xoa gương mặt cô, thì thầm lẩm bẩm:

“Ôn Ôn, đừng cười với hắn…”

“Bằng không tôi sẽ không khống chế được chính mình…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.