Bệnh Chiếm Hữu

Chương 39-2: Lớp phó kỉ luật ?



Editor: sellsell2610

Vừa hết tiết thứ hai, Ngô Đông cho gọi Thời Ôn lên văn phòng.

Cô sợ tới mức thiếu chút nữa dùng bút xuyên thủng sách luyện tập.

Chủ nhiệm lớp đã biết cô chính là người Trần Trì thích sao?

Trần Trì bên cạnh vẫn còn đang ngủ. Thời Ôn cảm thấy chắc chắn không phải cậu nói, nhưng trong lòng khó tránh khỏi bất an. Tiết trước vừa gọi Trần Trì lên văn phòng, tiết này lại đến lượt cô.

Nếu mọi người hiểu lầm thì phải làm sao?

Tới văn phòng Thời Ôn mới biết mình đã nghĩ nhiều.

Ngô Đông đẩy mắt kính: “Việc của Trần Trì chắc em cũng nghe nói rồi chứ?”

Thời Ôn chần chừ, không biết nên gật đầu hay lắc đầu. Ngô Đông cũng không chờ cô trả lời, đã nói tiếp:

“Thầy nhớ lúc trước em nói muốn làm lớp phó kỉ luật. Đối với em thầy rất yên tâm, bởi vì em rất hiểu chuyện. Nhưng việc của Trần Trì khiến thầy rất lo lắng, cho nên, vị trí lớp phó kỉ luật không cần phải tuyển nữa, em trực tiếp làm đi.”

Thời Ôn nghĩ thầm, thật ra cô đã sớm quên cái chức lớp phó kỉ luật này rồi, bởi gần đây ở trường học không có ai khi dễ Trần Trì.

Ngô Đông tiếp tục: “Đặc biệt là Trần Trì, thầy hi vọng em có thể quan tâm bạn, nhắc nhở bạn một chút, học sinh phải lấy việc học làm chủ. Có được không?”

Thời Ôn hoàn toàn không có lý do cự tuyệt, vì lúc trước chính là cô yêu cầu làm, nên đành phải căng da đầu đồng ý: “Vâng. Cảm ơn lão sư đã tin tưởng.”

Chức lớp phó kỉ luật bị dồn đến ót, Thời Ôn trong lòng đều mệt. Cô không có kinh nghiệm làm cán bộ lớp, lúc trước ứng tuyển là muốn lúc Trần Trì bị khi dễ, cô có thể danh chính ngôn thuận mà “xen vào việc của người khác”, xảy ra chuyện gì còn có lão sư bảo vệ.

Học sinh lớp hai tuy rằng Thời Ôn không quá hiểu biết, nhưng cô ngồi ở bàn cuối, ngay cả động tác nhỏ của họ cô cũng thấy rõ ràng.

Đặc biệt là lớp phó kỉ luật hiện tại, Đường Hi. Hắn không những không tuân thủ kỉ luật, hơn nữa còn nói rất nhiều, mà hắn cũng chính là anh em tốt của Lý Vinh, mặc dù không tham gia trận ẩu đả với Trần Trì lúc trước.

Không cần phải làm lớp phó kỉ luật, Đường Hi vô cùng vui sướng, khi nói chuyện âm thanh cực to. Thời Ôn cùng hắn chỗ ngồi một người nam một người bắc mà còn có thể nghe thấy hắn nói gì.

“Rốt cuộc không cần làm lớp phó kỉ luật. Bằng không lúc tôi nói chuyện thật cảm thấy thẹn với chức vụ của mình.”

“Nói ra cũng tiếc thật, sau này lão tử không thể bao che cho anh em được rồi.”

“Thời Ôn nhìn mềm mềm nhược nhược. Chúng ta dỗ dành cô ấy mấy câu hẳn là cô ấy sẽ bỏ qua.”

Thời Ôn: “…”

Giọng của hắn lớn như thế nào hắn thật sự không biết sao?

Vài phút sau, Đường Hi vẫn còn đang nói.

Phiền thật.

Cô là lớp phó kỉ luật đúng không? Có lẽ sẽ quản được hẳn để hắn không nói chuyện nữa. Nhưng nên nói thế nào đây?

Thời Ôn nghĩ đến xuất thần.

“Phanh—“

Là tiếng sách vở bị ném lên bàn.

Thời Ôn sợ tới mức tay run lên, quay đầu nhìn lại.

Trần Trì híp mắt, hiển nhiên vẫn còn buồn ngủ. Cánh tay gầy nhưng rắn chắc vẫn còn giơ lên giữa không trung, không cần nói cũng biết cậu vừa làm gì.

Mà trên mặt bàn Đường Hi lại xuất hiện một quyển sách không phải của hắn.

Hắn cầm lấy sách giáo khoa, mắng: “Mẹ nó, ai ném?”

Ánh mắt dừng trên người Trần Trì, hắn ngẩn người, nghĩ lại chuyện ở sân bóng Lý Vinh kể lại, ngữ khí hoà hoãn lại, nhưng vẫn không áp được lửa giận:

“Trần Trì cậu ném tôi làm gì?”

Trần Trì nâng mí mắt, không mặn không nhạt nói: “À, ngại quá, nằm mơ.”

Sự tức giận của Đường Hi vì câu này của cậu mà nổi lên, cảm thấy  bản thân mình bị trêu đùa:

“Nằm mơ ném sách? Còn ném tới chỗ tôi? Cậu nằm mơ cái gì mà trâu bò như thế?”

Trần Trì dựa lưng vào ghế: “Mơ chơi bóng rổ.”

Đường Hi nghẹn họng.

Thành sẹo liền quên đau, Lý Vinh không ưa Trần Trì, cảm thấy cậu chính là cố tình gây chuyện. Trần Trì là người tàn nhẫn, hắn cũng không kém.

Lý Vinh thấy vậy, lập tức đứng lên trợ uy cho Đường Hi:

“Cmn Trần Trì, cái cớ của cậu ngửi được sao? Chơi bóng rổ thì ghê gớm lắm à? Lão tử đây đá bóng cũng không có đi đá chân ghế của người khác.”

Đường Hi ngồi ở phía trước Lý Vinh, tươi cười đóng băng vài giây.

Thật ra, hắn rất muốn nói, Lý Vinh thường xuyên đá chân ghế của hắn.

Đường Hi ho khan vài tiếng:”Tôi cảm thấy cậu chính là cố ý gây chuyện.”

Trần Trì: “Ừm.”

Lý Vinh: “Cái gì?”

Trần Trì lạnh lùng liếc hắn một cái: “Tôi chính là cố ý muốn gây chuyện với các cậu đấy.”

Lý Vinh: “…”

Giống mấy thằng trẻ chow cãi nhau quá =))


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.