Bệnh Chiếm Hữu

Chương 39-3: Ghen ghét ?



Editor: sellsell2610

Đường Hi cũng không biết nên nói lại như thế nào, đành nhịn xuống, nhưng không muốn trước mặt bao nhiêu người bị mất khí thế, chỉ có thể nói:

“Cmn nếu cậu có bản lĩnh thì chúng ta ra bên ngoài đánh một trận.”

Lời này vừa nói ra, bả vai đã bị Lý Vinh túm lấy, làm mặt quỷ, nói nhỏ:

“Cậu muốn tìm chết cũng đừng kéo theo tôi.”

Đường Hi không nghe thấy hắn nói:

“Cậu nói gì vậy?”

Lý Vinh trợn trắng mắt.

“Cái kia…”

Giọng nói của nữ sinh nhu nhược mềm mại, hai người đều nhìn qua. Là Thời Ôn.

Thời Ôn mỉm cười lễ phép: “Bây giờ đang là giờ tự học, các cậu mau trở lại chỗ ngồi đi. Nếu không tôi sẽ ghi lại tên.”

Đường Hi há mồm muốn nói chuyện.

Thời Ôn giơ lên quyển sổ giám sát: “Muốn nói mấy câu dỗ dành tôi cũng vô dụng.”

Đường Hi xấu hổ cười cười, ghé vào tai Lý Vinh nói: “Cô ấy nghe được kìa.”

Thời Ôn bất đắc dĩ: “Bây giờ cậu nói cái gì tôi cũng nghe thấy rồi, cho nên mong cậu lần sau đừng nói chuyện trong giờ học.”

Đường Hi: “…”

Lý Vinh vui vẻ, vỗ vai Đường Hi: “Giọng cậu lớn như vậy làm gì có ai không nghe được? Haha buồn cười chết mất.”

“Cười đủ chưa?”

Một giọng nói lạnh như băng xen vào.

Thời Ôn biết bọn họ quấy rầy Trần Trì nghỉ ngơi, liền nói với Đường Hi cùng Lý Vinh: “Các cậu ra ngoài nói chuyện với tôi một chút được chứ?”

Đường Hi cùng Lý Vinh liếc nhau.

“Được chứ.”

Cô gái mềm mại như cô thì có thể làm gì bọn họ?

Hai nam sinh nghênh ngang theo Thời Ôn ra ngoài, không ai chú ý tới ánh mắt của Trần Trì từng chút từng chút phiếm ý lạnh.

“Lớp phó kỉ luật. Tìm chúng tôi có chuyện gì sao?”

Đường Hi tùy tiện, tươi cười còn có chút trêu chọc.

“Mọi ngày đều là người khác gọi tôi là lớp phó kỉ luật, hôm nay lại đến lượt tôi gọi người khác. Kì diệu thật.”

Lý Vinh không chút nghĩ ngợi đả kích hắn: “Ai gọi cậu là lớp phó kỉ luật? Không phải mọi người đều gọi cậu là Đường Tây Thi sao?”

Đường Hi thấy có nữ sinh ở đây, biệt hiệu xấu hổ lại bị lôi ra, liền vội vàng bảo vệ mặt mũi: “Cmn cậu không được nói bậy. Lớp phó kỉ luật, không phải như vậy đâu.”

Thời Ôn hơi cong môi, muốn bảo trì một nụ cười lễ phép, chứng tỏ cô không để ý đến biệt hiệu của hắn.

Nhưng nghĩ đến ba chữ “Đường Tây Thi” lại nhịn không được lộ ra mấy chiếc răng sữa.

“Đm” Lý Vinh thấp giọng mắng.

Lớp phó kỉ luật cười…cũng quá ngọt quá mềm rồi.

Đường Hi cũng ngây ngốc, sờ sờ mũi: “Lớp phó kỉ luật, cậu cười lên đẹp quá.”

Thời Ôn được hẳn khen có chút ngượng ngùng: “A, cảm ơn.”

Trần Trì dựa vào lưng ghế, gắt gao nhìn ba người ngoài hành lang. Thấy nữ sinh thi thoảng lại cười vô cùng thẹn thùng, sinh động đến chói mắt.

Tay cậu nắm chặt ghế dựa, cố nén cảm giác muốn xông lên, cho hai người kia một quyền.

Thời Ôn mím môi, nói ra những lời cô đã chuẩn bị tốt:

“Tôi gọi các cậu ra đây là muốn thương lượng một chuyện. Lần trước các cậu khi dễ Trần Trì, dù sao lão sư cũng xử phạt rồi, chỉ là tôi không muốn Trần Trì đối với các cậu ghi hận. Gần đây cậu ấy luyện bóng rổ rất chú tâm, tôi cũng muốn cậu ấy thông qua bóng rổ có thể làm quen được với nhiều người. Hơn nữa Trần Trì nhất định không muốn giữa cậu ấy và các cậu có hiểu lầm, cho nên tôi hi vọng các cậu cùng cậu ấy sau này có thể chung sống hoà bình với nhau. Có được hay không?”

Lý Vinh cùng Đường Hi liếc nhau, cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng.

Chuyện kia, không phải bọn họ mới là người bị hại sao,

Thời Ôn thấy bọn họ không trả lời, lại nói tiếp:

“Các cậu không cần phải trở thành bạn của nhau. Nhưng mọi người đều là bạn học, chỉ là mong các cậu mỗi lần nói chuyện đều không cần căng thẳng như vậy, sẽ ảnh hưởng đến kỉ luật của lớp, tôi không thể lúc nào cũng ghi tên của các cậu được. Nếu không, e là chủ nhiệm lớp sẽ thông báo cho ba mẹ các cậu đấy.”

Ba mẹ nguyện ý đút tiền cũng muốn cho con vào nhị ban, khẳng định rất quan tâm tới con của mình. Mà đồng ý tới nhị ban học, học sinh nhất định rất sợ ba mẹ.

Quả nhiên, hai người nghe được câu cuối cùng sắc mặt đều đổi.

Còn có thể nói như thế nào nữa?

Nếu nói cho ba mẹ, còn không phải vừa bị ăn mắng lại vừa bị cắt tiền tiêu vặt sao?

Hơn nữa, không thể vì vạch mặt Trần Trì giả nhân giả nghĩa mà đem chuyện Lý Vinh hắn cùng một đám người cũng không đánh lại một người truyền ra ngoài.

Lý Vinh cố tỏ ra mình khoan hồng độ lượng: “Được rồi.”

Đường Hi nghĩ thầm, đúng là diễn giỏi thật, vì thế cũng chỉ biết đồng ý.

Thời Ôn cảm kích, nhìn bọn họ cười cười.

Cô suy nghĩ, trong lớp có lẽ không có ai chán ghét Trần Trì. Sau khi gia nhập đội bóng rổ liền có bạn, lại có cơ hội hoạt động, hẳn là không còn gì đáng lo.

Vì vậy sau khi tan học, Thời Ôn vỗ vỗ cái bàn, nhắc nhở Trần Trì tan học, cũng nhân tiện nói luôn:

“Trần Trì, từ ngày mai buổi sáng tôi không thể đến sớm cùng cậu học được rồi. Mẹ tôi muốn tôi phải ăn sáng ở nhà.”

Cho mình xin xíu động lực để sớm full được không ạ? ?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.