Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều Mạnh Mẽ Của Mặc Tổng

Chương 13: Cuộc Chiến Cuối Cùng Của Con Thú Bị Bao Vây



Ba mươi triệu, đối với Mặc Đình Thâm mà nói, nó thậm chí không đáng một xu.

Lạc Thiên Ngưng trả lời: “Thành phố M nước Mỹ, Hoa Kỳ, bến tàu bờ Đông số 226, container số 226.”

“Cảm ơn!” Mặc Đình Thâm trả lời.

Rõ ràng là cuộc giao dịch giữa tiền và hàng, một câu cảm ơn của Mặc Đình Thâm, bỗng dưng khiến Lạc Thiên Ngưng nhớ đến, cô ngã từ cửa sổ lầu 2 xuống, được Mặc Đình Thâm vững vàng đỡ lấy.

Thế là ma sui quỷ khiến hỏi một câu: “Anh sẽ đích thân dẫn người hành động à?”

“Có thể.” Mặc Đình Thâm trả lời ngắn gọn.

“Đối phương có chín người, ba tay súng bắn tỉa đang ở ngoại vi, bốn người cải trang thành nhân viên bến tàu tuần tra, còn có hai người canh gác bên ngoài container.” Lạc Thiên Ngưng nói.

Cô biết tất cả các cách hành động của Ám Uyên, đây là nhóm nhỏ mười người, Đàm Dương đi rồi, còn có chín người, cô biết sức chiến đấu của Ám Uyên, trong tiềm thức, cô không muốn Mặc Đình Thâm bị thương.

Mặc Đình Thâm nhìn thông tin trên màn hình, trầm ngâm, đây không phải là một sát thủ bán tin tức, ngược lại giống người phụ nữ đa cảm.

“Cảm ơn!” anh chậm rãi gõ hai chữ này.

“Boss, tôi đã tìm thấy vị trí, ở quán net bên ngoài trường trung học Hải Thành!” Tiêu Nhuệ đưa kết quả điều tra được cho Mặc Đình Thâm xem.

“Xuất phát.” Mặc Đình Thâm cầm áo khoác đi ra cửa.

Sát thủ vương bài danh tiếng lẫy lừng quốc tế, nghe nói cô ấy được huấn luyện với những mật vụ chuyên nghiệp nhất, không ai biết cô ấy trông như thế nào và có lai lịch gì, anh rất mong chờ, Rose này rốt cuộc có dáng vẻ gì.

Lạc Thiên Ngưng xử lí xong tất cả, ra khỏi quán net.

Đây là quán net cô vội tìm đến, gần trường cô học, bây giờ trời đã tối rồi, cô bước đi nhanh, về nhà quá muộn, Diêu Thục Phân lại có lí do gây phiền phức cho cô.

Lúc cô đang đi đến đường chính, mấy nam sinh ăn mặc chẳng ra làm sao đi đến, chặn đường Lạc Thiên Ngưng.

“Em gái, đi đâu đó?” một kẻ tóc vàng tiến lên hỏi.

Lạc Thiên Ngưng cảnh giác nhìn bọn họ, nói: “Muốn bao nhiêu tiền? Tôi đưa.”

“Mấy anh không thiếu tiền, chỉ muốn nói chuyện chút với em.” tóc vàng cười thô tục.

“Các anh biết tôi là ai không? Muốn có bao nhiều tiền đều có!” Lạc Thiên Ngưng thăm dò nói.

“Đến tìm em dĩ nhiên biết em là ai, tam tiểu thư Lạc gia, nghe nói giảm cân giống như phẫu thuật thẩm mỹ vậy, nhìn gương mặt tươi ngon mọng nước này.” Tóc vàng nói liền đưa tay ra sờ mặt cô.

Quả nhiên! Một đám côn đồ không có chuyện gì tìm cô gây phiền phức, không cần tiền chỉ cần người.

“Ai phái các người đến, Lạc Gia Tuyết? Cô ta đưa bao nhiêu tiền, tôi có thể trả gấp đôi.” Lạc Thiên Ngưng ghê tởm tránh tay của tóc vàng.

“Bớt nói nhảm, kéo cô ta đến đây!” tóc vàng thẹn quá hóa giận, bảo những kẻ khác lôi Lạc Thiên Ngưng vào một hẻm nhỏ.

Mấy tên côn đồ đến gần nở nụ cười, Lạc Thiên Ngưng dơ chân đá ngã một tên mặc áo hoodie đen, gã hoodie đen lập tức đứng dậy, hung dữ tát cô một bạt tai, lớn tiếng mắng: “Con đàn bà thối, dám đá ông! Đợi lão tử sẽ làm chết mày!”

Tóc vàng thấy mấy người đều chưa lôi Lạc Thiên Ngưng đi, nên xông lên túm tóc lôi cô vào hẻm.

Lạc Thiên Ngưng lớn tiếng kêu cứu mạng, nhưng đêm muộn, không có ai đi qua con hẻm hẻo lánh này.

Cô bị lôi vào con hẻm nhỏ, vài tên côn đồ tới xé quần áo của cô, cô chỉ mặc một chiếc áo hoodie, lộ đôi chân dài thẳng trắng nõn, mấy tên côn đồ sớm đã thèm nhỏ dãi.

Một tên côn đồ xông đến xé áo của cô, Lạc Thiên Ngưng cúi đầu cắn một miếng vào tay hắn, tên côn đồ kêu thảm một tiếng, mấy tên khác lập tức lên giúp, luống cuống xé vào mặt và tóc cô, thậm chí tát cô.

Nhưng mà Lạc Thiên Ngưng như là không cảm thấy đau đớn, cô chỉ là sống chết cắn xuống, giống như cuộc chiến cuối cùng của con thú bị bao vây.

Cô không có cách khác, cô không phải Rose, không có kỹ năng tuyệt kĩ, cô chỉ là một học sinh trói gà không chặt, chỉ cần cô ngừng cắn, những người sẽ không chút do dự cởi quần áo của cô.

Những ngày này kể từ khi trọng sinh, cô sống rất suôn sẻ, bởi vì cô là Rose, người mà tất cả những sát thủ và lĩnh đánh thuê đều biết, Rose nghe đã sợ mất mật!

Cô được trải qua đào tạo khắc nghiệt và sự giáo dục nghiêm khắc nhất, cô có thể nói tám thứ tiếng để tiếp cận mục tiêu, cô thông minh, cường đại, tự cho rằng có thể không tốn một chút sức lực để chiếm được Lạc gia nhỏ nhoi.

Nên cô giảm cân thành công, thành công đạt được sự chú ý của ông nội, đều quá suôn sẻ rồi, thậm chí vừa rồi bước đầu tiên công kích Lục thị, đều tức khắc không có trở ngại.

Cho nên cô quên mất, ở nơi hào môn không có chém chém giết giết này, ngoài đấu đá nhau ra, còn có vô số cách giải quyết kẻ thù không cần đổ máu.

Cô vùng dậy, đã trở thành cái đinh trong mắt của mẹ con Diêu Thục Phân.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.