Đệ Nhất Thần Thâu

Chương 36: Nhiệm vụ đầu tiên.



Nhờ có bác sĩ riêng của gia tộc tận tình cứu chữa mà Chí Viễn đã vượt qua cơn nguy kịch, tạm thời không lo đến việc sinh tử. Đến ngày thứ hai, anh chàng này mới hồi tỉnh nhưng sức khỏe vẫn còn rất yếu, phải nằm một chỗ để tịnh dưỡng.

Điều đáng lo ngại nhất của Chí Viễn lúc này không phải là vết thương trên thân thể mà là vấn đề ở tinh thần. Sau khi tỉnh lại, anh ta cứ không ngừng kêu cứu, tâm trí không ổn định, không thể trò chuyện được.

– Xem ra anh ta gặp phải chuyện gì đó rất kinh khủng khiến cho thần trí bất minh.

Tiễn phật tiễn đến Tây Thiên, Mộc Bình không thể bỏ Chí Viễn cứ điên điên dại dại như thế. Song mọi nỗ lực của anh ta không mang lại nhiều hiệu quả. Cuối cùng không còn cách nào hơn, Mộc Bình đành phải cầu cứu sư phụ thần bí của mình thông qua Tiểu Hắc.

– Giúp gã ta cũng không phải không thể. Có điều tên Chí Viễn này có xứng đáng để sư phụ lão nhân gia ra tay không.

Trong số danh sách đan phương phàm đan mà Diệp Thanh Hàn giao cho, Tiểu Hắc để ý có một loại đan dược tên Thanh Tâm Đan. Tuy chỉ là đan dược dành cho người phàm nhưng loại đan dược này lại có thể chữa trị các tổn thương về tâm thần, giúp người hôn mê sâu cũng có cơ hội tỉnh lại. Loại công dụng này thật sự là quá nghịch thiên, điều làm Tiểu Hắc buồn phiền là dược liệu của loại đan phương này vô cùng đắt đỏ lại không hề dễ tìm thấy trên thị trường.

– Ngươi lúc nào cũng nói đến lợi ích. Tiểu sư đệ, làm người cần phải có một chút lòng nhân hậu nha.

Cảm thấy Tiểu Hắc đang phát triển theo hướng lạnh lùng, ít tình người, Mộc Bình liền khiển trách vài câu. Sau đó, trước sức ép của anh ta, Tiểu Hắc đành đồng ý nhờ sư phụ cứu giúp Chí Viễn. Song nó lại ném cho Mộc Bình yêu cầu bắt buộc vài loại dược liệu quý hiếm mà ngay cả anh ta cũng chưa từng nghe thấy.

Với tài lực của Mộc gia, vấn đề giá cả không phải là vấn đề quá lớn, chỉ là dược liệu Tiểu Hắc yêu cầu thật sự ngay cả Huyền Kinh cũng không thể tìm được tất cả. Cuối cùng, gia tộc đành phải cho người rải đi các tỉnh thành phố khắp nước Yên để thu mua. Do đó, việc cứu chữa Chí Viễn lại phải tạm hoãn lại một thời gian.

Tiếp theo, bàn về việc gia nhập Phi Ưng của Mộc Bình, mọi thứ tiến triển thuận lợi hơn anh ta suy nghĩ. Gia gia Mộc Quốc Thái của anh ta không hoàn toàn ngăn cản mà chỉ yêu cầu Phi Ưng phải cho Mộc Bình một số ưu đãi về nhiệm vụ. Bởi lẽ một thành viên Phi Ưng quanh năm suốt tháng đều không có thời gian nghỉ ngơi nhiều, có nhiều nhiệm vụ còn tốn đến vài năm thời gian mới có thể hoàn thành. Vì vậy, Mộc lão gia chủ muốn Phi Ưng giao nhiệm vụ cho cháu ông phải có chọn lọc, thời gian còn lại Mộc Bình phải được tự do tu luyện nâng cao tu vi của mình.

Trong tính toán của Mộc Quốc Thái, chỉ cần một thời gian dưới sự dạy dỗ của vị sư phụ cao nhân Chân Võ Môn kia, Mộc Bình sẽ đột phá hoàng cấp. Khi đó đứa cháu của ông ta đã đủ tư cách để bước vào hàng ngũ của những thành viên của Long Thần, lột xác trở thành tầng lớp cao thủ ở đỉnh của Yên quốc. Chủ ý của ông ta khi cho Mộc Bình tham gia Phi Ưng chỉ là để ma luyện anh ta cứng cỏi hơn thôi.

Còn về phía vị sư phụ mà Mộc Bình chưa gặp mặt thì có chút khó khăn hơn, thông qua Tiểu Hắc anh ta biết được sư tôn của mình không có đòi hỏi gì nhiều ngoại trừ một việc. Đó là Phi Ưng phải hỗ trợ cung cấp các loại linh thảo, kim loại hay khoáng thạch quí hiếm cho anh ta. Nếu không có thì đưa ra thông tin về những thứ đó cũng được.

Đối với điều kiện này, Vương Chính sau khi đắn đo một hồi thì cũng đồng ý, nhưng anh ta yêu cầu Mộc Bình phải lập được công trạng thì mới qui đổi được. Việc này cũng dễ hiểu vì những thứ Mộc Bình yêu cầu đều là kỳ trân dị bảo mà người của Chân Võ Môn cũng muốn có. Nếu Mộc Bình không thể hiện được giá trị tương xứng thì làm sao Phi Ưng có thể bỏ ra cái giá lớn như vậy được.

Quả thật, chỉ vài ngày sau khi Mộc Bình gia nhập Phi Ưng, anh ta liền nhận được chỉ thị về nhiệm vụ đầu tiên của mình từ cấp trên. Có thể xem đây là khảo nghiệm dành cho Mộc Bình, lãnh đạo tối cao của đội đặc nhiệm muốn kiểm chứng thực lực của người đã được xem là đứng đầu trong giới trẻ của các gia tộc quân đội.

Dựa vào Mộc gia, Tiểu Hắc không khó để có được giấy tờ tùy thân cho mình, không còn là một đứa bé khuất cái không được xã hội thừa nhận nữa. Nhờ đó mà tiểu tử này cùng Đại Hắc có thể ung dung cùng với Mộc Bình ngồi máy bay di chuyển mà không cần phải lựa chọn phương tiện mất thời gian như tàu hỏa hay ô tô.

– Sư huynh, huynh thật sự không dùng phần ăn này sao? Vậy thì để đệ xử lí giúp huynh nhé.

Ngồi ở khoan hành khách phổ thông, Mộc Bình lúc này đang vô cùng xấu hổ với hành khách xung quanh. Cái tên sư đệ còn con chó của nó đúng là thứ không gan không phổi, bao tử thì chẳng có đáy. Bình thường người nào lần đầu được ngồi máy bay sẽ lo sợ bất an hoặc hưng phấn nhìn bầu trời bao la ngoài cửa sổ. Vậy mà hai con hàng này thì chẳng buồn quan tâm đến mấy thứ đó mà chỉ chăm chăm vào ăn uống. Đôi khi Mộc Bình tự hỏi không biết có phải Tiểu Hắc là quỷ đói đầu thai không nữa.

– Ngươi muốn ăn gì thì cứ thoải mái nhưng chớ có gây chuyện phiền phức, nên nhớ nhiệm vụ của chúng ta là gì?

Khẽ nhắc nhở Tiểu Hắc một câu, Mộc Bình cũng không muốn nói thêm gì vì sợ tai vách mạch rừng. Chuyến bay này sẽ dừng tại thành phố Mộc Á tỉnh Lĩnh Tây, sau đó anh ta cần phải đón xe đường đi đến thị trấn Kiết Tường ở ngoại vi cách thành phố khoảng trăm dặm đường. Đó mới là đích đến của nhiệm vụ lần này của Mộc Bình.

Theo như thông tin từ Phi Ưng cung cấp, người của bọn họ đã theo dõi hành tung của Tra gia từ hơn hai tháng trước. Trong khoảng thời gian này, Tra gia đã phái người lén lút truyền tin qua lại với nhiều gia tộc nhập thế ở ngoài thủ đô Huyền Kinh. Trong đó, có một gia tộc thuộc vào hàng bí ẩn nhất nằm tại tỉnh Lĩnh Tây, người của Phi Ưng khi theo dõi đến đây liền đột ngột mất đi liên lạc.

Sau đó, Phi Ưng lại phái thêm một đội đi điều tra tìm kiếm những đội viên đã mất tích, kết quả cũng không khác nhau là mấy. Sau khi tiến vào Lĩnh Tây được vài hôm, đội ngũ cứu viện cũng như đá ném xuống nước, ngay cả một tín hiệu cấp cứu cũng không kịp truyền về. Vì vấn đề này mà lãnh đạo của quân đội và Phi Ưng vô cùng nhức đầu, họ không thể tiếp tục phái những đội viên bình thường đi tiếp ứng được, nếu như không muốn sự việc mất người tái diễn. Còn những thành viên lợi hại nhất của Phi Ưng cần phải trấn thủ ở Huyền Kinh để làm một số nhiệm vụ riêng.

Vì những lý do trên, việc Mộc Bình tham gia Phi Ưng vô tình đã mở ra một giải pháp. Với bản lĩnh của anh ta, khả năng tự bảo vệ mình sẽ cao hơn những đội viên khác. Do vậy, ngay lập tức cấp lãnh đạo liền phái Mộc Bình đi điều tra vụ việc khẩn cấp, xuất phát ngay trong ngày.

Còn về Tiểu Hắc có mặt trên chuyến bay lại là chủ ý của Mộc Bình. Từ khi bái sư, Mộc Bình liền thay đổi cái nhìn về tên sư đệ ham ăn của mình rất nhiều. Dù chưa bao giờ chân chính thấy Tiểu Hắc biểu diễn võ nghệ của mình nhưng Mộc Bình biết khả năng phán đoán và nhạy cảm của tên sư đệ mình không phải người bình thường có thể so sánh. Bởi lẽ đó, anh ta bèn nhờ vả Tiểu Hắc cùng tham gia vào nhiệm vụ của mình với một đống lời hứa hẹn. Và tất nhiên, với một tiểu tử ham ăn ham chơi như Tiểu Hắc thì chẳng có lý do gì để nó từ chối cả.

– Xin quý vị chú ý, chuyến bay số hiệu QRA1105 sẽ hạ cánh xuống sân bay thành phố Mộc Á trong ít phút nữa. Xin hành khách chú ý đến dây an toàn và không tự tiện rời khỏi ghế ngồi.

Giọng nói của cơ trưởng may may vang lên một cánh mạnh mẽ nhắc nhở mọi người về đúng vị trí ngồi của mình để máy bay chuẩn bị hạ cánh. Nhìn qua cửa kính, Tiểu Hắc có thể nhìn thấy một thành phố với đầy đủ các kiến trúc cổ điển nằm san sát nhau như những cây nấm mọc lên sau mưa.

– Mộc Á là một thành phố cổ lâu đời, rất nhiều tòa nhà đều thuộc về di sản cấp quốc gia đấy.

Thấy sư đệ mình có chút hiếu kỳ, Mộc Bình mỉm cười giải thích. Có thể nói Yên quốc là một nước hiện đại tiến bộ, có điều bên trong vẫn có những vùng đất mang hơi thở của những ngày xa xưa. Nghe nói một số khu vực của tỉnh Lĩnh Tây vẫn còn người dân tộc sống trong núi rừng và có những nghi thức theo bản sắc tổ tiên truyền lại. Vì vậy, vùng đất này luôn khiến du khách thích những câu truyện mạo hiểm tham quan với số lượng không ít mỗi năm.

Vừa xuống máy bay, Mộc Bình liền cùng Tiểu Hắc và Đại Hắc đón taxi đến ngay bến xe khách cách đó không xa. Để di chuyển đến những thôn trấn ở khu vực lân cận, phương tiện duy nhất chính là những chiếc xe đường trông rất cũ kỹ và đầy chật người ngồi bên trong.

Khoảng nửa canh giờ sau, chuyến xe đi đến trấn Kiết Tường cũng bắt đầu lăn bánh, với tốc độ chạy chậm rãi của mình thì chuyến xe đường này có đến nơi cũng phải đến nửa khuya. Do trên xe có đủ loại người hỗn tạp nên Mộc Bình không dám chợp mắt nghỉ ngơi, còn Tiểu Hắc và Đại Hắc thì đã say giấc nồng từ khi nào rồi, lại còn phát ra những âm thanh du dương trầm bổng nữa chứ.

Kỳ thực không phải Tiểu Hắc không cảnh giác mà do nó có thần thức. Khi lên xe tiểu tử này đã quét qua tất cả hành khách, kiểm tra xem có ai đặc biệt khả nghi hay không. Sau khi xác nhận mọi người đều là không có điểm gì chú ý, nó liền phóng tay cao gối mà ngủ một giấc ngon lành.

Vì đây là xe khách chạy đường dài nên việc hành khách lên xuống xe trên hành trình rất nhiều. Khi chuyến xe chạy trên một đoạn đường xuyên qua rừng rậm thì bỗng phía trước có một ông lão trên vai gánh một cái thúng chứa vài rau quả dại lặt vặt giơ tay ra hiệu xin lên xe. Tài xế rất thành thạo liền thắng xe lại và mở cửa cho ông lão bước lên rồi tiếp tục cho xe khởi hành.

Đi thêm một đoạn ngắn, lại có hai tên thanh niên đứng đợi xe bên rìa đường, tài xế vẫn cho xe dừng lại đón khách như mọi lần. Hai gã này vừa lên xe hai mắt đã láo liên, nhìn một lượt tất cả mọi hành khách rồi chọn chỗ ngồi cho mình. Thái độ của chúng hơi kỳ lạ khiến cho Mộc Bình khẽ nhíu máy, kinh nghiệm cho anh biết hai tên này ắt hản có vấn đề.

Quả thật khi xe chạy một đoạn tiến sâu vào địa phận vằng vẻ, hai bên hoàn toàn là rừng sâu thăm thẳm, chỉ có tiếng một vài loại thú kêu loạn xa xa vọng lại, hai tên thanh niên liền lập tức có hành động. Hai tên này từ trong người móc ra hai khẩu súng ngắn, miệng thì quát lớn:

– Cướp đây, tất cả mọi người mau giao tiền bạc, nữ trang ra. Nếu không bọn tao sẽ cho chúng mày làm mồi cho thú dữ.

Quả nhiên là cướp, Mộc Bình không muốn gây náo động nhưng nếu bọn này cản đường của anh ta thì không cần phải khách khí. Thở nhẹ một hơi, Mộc Bình liền như một bóng đen lao vụt đến tên gần mình nhất.

– Thằng kia… mày..

Tên kia còn chưa kịp nói xong câu thì chỉ thấy hành khách kia đã cho mình một cái đầu gối vào ngực, hắn ta loạng choặng một giây rồi ngã lăn ra ngay. Không dừng lại ở đó, Mộc Bình tiếp tục tung người lên dùng hai chân kẹp lấy tay cầm súng của tên còn lại vật xuống.

Chỉ sau vài chục giây ngắn ngủi, hai tên cướp vũ trang đã bị hạ đo ván. Xui cho bọn chúng, nếu gặp người khác thì cho dù đánh không lại chúng cũng có thể bắn loạn rồi bỏ chạy xuống xe. Đáng tiếc, đối đầu với cao thủ chân chính thì bọn này không hề có một chút cơ hội nào cả.

Hành khách trên xe cũng không phải dạng hiền từ gì. Thấy hai tên cướp đã bị khống chế, bọn họ liền thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, đánh cho hai tên kêu khóc van xin liên tục mới thôi. Ngồi gần Mộc Bình, ông lão mang theo gánh đồ trên lưng mỉm cười hướng anh ta nói:

– Cám ơn cậu trai trẻ, võ nghệ của cậu thật là cao siêu. Nếu không có cậu ra tay thì mọi người sẽ khó lòng mà thoát được.

Thấy ông lão mặt mũi hiền từ cảm tạ mình, Mộc Bình vội khách khí đáp:

– Bác quá lời rồi, bọn cặn bã này cần phải được xử trí nghiêm minh mới được.

Sau vài câu khách sáo, Mộc Bình tiện thể liển hỏi thăm về nơi mình sắp đến.

– Không biết bác có thông tin gì về trấn Kiết Tường không? Cháu có người bạn đang du lịch ở đó, anh ta rủ cháu cùng đến tham gia chung góp vui.

– Trấn Kiết Tường? Thật là trùng hợp, nhà của lão cũng ở nơi đó.

Ông lão giống như giật mình, sau đó vui vẻ đáp lại. Nhìn bộ dáng thật thà chất phác của ông ta, Mộc Bình không hề có chút mảy may nghi ngờ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.